Đức Chúa Trời, Người Nói Dối hoặc Người Mất Trí?

Các tuyên bố riêng biệt về Chúa Giê-xu là Đức Chúa Trời ngoại trừ những thủ đoạn phổ biến của những người hoài nghi cho rằng Chúa Giê-xu chỉ là một người có đạo đức tốt hoặc một tiên tri đã nói về những điều sâu sắc. Như vậy thường thì kết luận được truyền đi như là điều duy nhất được chấp nhận với các học giả, hoặc như là kết quả rõ ràng về một quá trình hiểu biết. Vấn đề là, nhiều người gậc đầu đồng ý và không bao giờ thấy được đó là sự ngụy biện cho với những lý do như vậy.

Đối với Chúa Giê-xu, những người đã tin Ngài là một người đặc biệt quan trọng. Để nói điều Chúa Giê-xu đã nói và tuyên bố điều Ngài tuyên bố về chính Ngài, người ta không thể kết luận rằng Ngài chỉ là một người có đạo đức hoặc một nhà tiên tri. Sự thay thế này không được áp dụng đối với một cá nhân và Chúa Giê-xu không bao giờ có ý định cho việc đó là như vậy.

C.S Lewis, người là một giáo sư tại Đại Học Cambridge và đã từng là một người theo thuyết không thể biết, đã hiểu được điều này rất rõ ràng. Ông viết: “Tôi đang cố gắng ở đây để ngăn chặn bất cứ ai nói về điều thật sự điên rồ mà nhiều người thường nói về ông: “Tôi sẵn sàng chấp nhận Chúa Giê-xu là một thầy giáo có đạo đức tốt, nhưng tôi không chấp nhận lời tuyên bố của Người là Đức Chúa Trời”. Đó là một điều chúng ta không được nói. Một người hoàn toàn chỉ là một con người và nói những điều mà Chúa Giê-xu nói thì không phải là một thầy có đạo đức tốt. Người đó có thể là một người mất trí ở mức độ giống như một người nói rằng anh ta là một cái trứng bác hoặc không thì anh ta là Quỉ ở Địa Ngục. Bạn phải đưa ra sự lựa chọn của mình. Người đã và đang là con của Đức Chúa Trời hoặc nếu không thì là một người điên hoặc là một điều gì đó tệ hơn nữa”.

Sau đó Lewis thêm vào: “Bạn có thể làm im mồm người điên ấy, bạn có thể mang người ấy lên và giết người ấy như là một quỉ, hoặc bạn có thể sập mình trước chân người và gọi người là Đức Chúa Cha và Đức Chúa Trời. Nhưng chúng ta đừng nên nảy ra những lời chiếu cố vô lý về việc Ngài là một thầy giáo dạy tuyệt vời. Ngài đã không bày tỏ điều đó ra cho chúng ta. Ngài đã không có ý định như vậy”.

F.J.A. Hort người đã dành hai mươi tám năm trong một nghiên cứu bình luận về nội dung của Tân Ước, viết: “Lời Ngài được chia ra từng phần rất hoàn hảo và lời bày tỏ về chính Ngài, không có ý nghĩa là các lời phát biểu nghĩa bóng về lẽ thật của một vị thánh hoặc một tiên tri Thánh. Tách biệt chính Ngài ra thành một chủ đề chính yếu của mỗi lời phát biểu (mặc dầu không phải là chủ đề cuối cùng) và tất cả sẽ vào đúng vị trí của chúng”.

Trong lời của Kenneth Scott Latourette, một nhà lịch sử học của Cơ Đốc Giáo tại Đại Học Yale: “Không phải những lời dạy của Chúa Giê-xu khiến Ngài trở nên đáng chú ý, mặc dầu những lời dạy đó cũng đủ để khiến Ngài khác biệt. Nhưng đó là sự kết hợp giữa lời dạy với bản thân chính Ngài. Cả hai không thể bị tách biệt.” “Điều đó rất rõ ràng,” Latourette kết luận “đối với những người đọc sách có cân nhắc về Phúc Âm tường thuật rằng Chúa Giê-xu cho rằng chính Ngài và thông điệp Ngài là không thể tách rời. Ngài là một thầy giáo vĩ đại, nhưng Ngài còn hơn thế nữa. Những lời dạy của Ngài về nước Đức Chúa Trời, về tư cách đạo đức của con người, và về Đức Chúa Trời là rất quan trọng, nhưng họ không thể bỏ qua quan điểm của Ngài, những lời ấy đã bị làm vấy bẩn”.

Chúa Giê-xu tuyên bố mình là Đức Chúa Trời. Ngài đã không có bất cứ sự lựa chọn nào khác. Lời tuyên bố của Ngài phải được xem là đúng hoặc sai, như vậy đó là điều mà nên được xem xét một cách nghiêm túc. Câu hỏi của Chúa Giê-xu đối với các môn đồ “Nhưng ngươi nói ta là ai?” (Ma-thi-ơ 16:15) đưa ra nhiều sự lựa chọn khác.

Đầu tiên, cứ cho là lời tuyên bố của Ngài là Đức Chúa Trời là sai. Nếu nó sai, thì chúng ta có hai và chỉ hai sự lựa chọn khác. Ngài có thể biết điều đó là sai hoặc Ngài đã không biết là điều đó sai. Chúng ta sẽ xem xét mỗi hướng một cách riêng biệt và kiểm tra bằng chứng.

Ngài Có Phải Là Một Người Nói Dối Không?

Nếu, khi Chúa Giê-xu đưa ra những lời tuyên bố này, Ngài đã biết rằng Ngài không phải là Đức Chúa Trời, thì Ngài đang dối hoặc đang cố ý lừa dối những người theo Ngài. Nhưng nếu Ngài là một người nói dối, thì Ngài cũng là một kẻ giả tạo bởi vì Ngài nói với mọi người là phải chân thật, bất kể giá nào, trong khi bản thân Ngài dạy và sống một với một lời nói dối khổng lồ. Nếu Ngài không thể biện minh cho những tuyên bố của mình và Ngài đã biết điều đó, thì Ngài hiểm ác đến nổi không thể nói nên lời. Cuối cùng, Ngài cũng có thể là một người ngu xuẩn bởi vì chính những tuyên bố về mình là Đức Chúa Trời đã dẫn Ngài đến việc chịu đóng đinh.

Nhiều người vẫn nói rằng Chúa Giê-xu là một thầy dạy đạo đức. Hãy thực tế hóa vấn đề! Làm sao một người thầy với đạo đức vĩ đại, người biết mình đang dẫn người khác đi sai đường tại điểm quan trong nhất về sự nhận diện của chính mình có thể như vậy?

Bạn sẽ phải kết luận một cách có lô-gíc rằng Ngài là một người nói dối có chủ tâm. Tuy nhiên quan điểm này của Chúa Giê-xu tuy nhiên không trùng khớp với điều chúng ta biết về Ngài hoặc về kết quả của cuộc sống Ngài và sự dạy dỗ của Ngài. Bất cứ nơi nào Chúa Giê-xu đã tuyên bố, cuộc sống ở đó đã thay đổi để trở nên tốt hơn, các quốc gia đã thay đổi để trở nên tốt hơn, những kẻ trộm đã được khiến trở nên chân thật, những người nghiện rượu được chữa lành, những người đáng ghét đã trở thành những kênh của tình yêu thương, những người không công bằng trở nên công bằng.

William Lecky, một trong những nhà lịch sử học được chú ý nhất ở nước Anh, và là một người đối lập sôi nổi nghịch với Cơ Đốc Học có tổ chức, viết “Điều được để lại cho Cơ Đốc Giáo là việc bày tỏ cho thế giới một nhân vật lý tưởng mà thông qua tất cả sự thay đổi trong vòng mười tám thế kỷ đã gây cảm hứng cho những tâm hồn của con người với một tình yêu thương sâu sắc; đã bày tỏ chính tình yếu đó có thể hành động ở tất cả mọi thời đại, đất nước, tâm tính và điều kiện, không chỉ là khuôn mẫu đức hạnh cao nhất, nhưng cũng là sự khích lệ mạnh mẽ nhất đối với hành động của nó…Một sự tường thuật đơn giản về ba năm ngắn ngủi của một cuộc sống

sống động đã tác động nhiều hơn đến việc phục hưng và làm dịu nhẹ con người hơn là tất cả những bài luận văn dài của những triết lý gia và tất cả sự xuyên tạc của những nhà đạo đức học.

Nhà lịch sử học Philip Schaff nói rằng: “Lời chứng này, nếu không đúng, phải là một lời báng bổ thẳng thắn hoặc điên dại. Một giả thuyết trước không thể trụ được một lúc trước sự trong sạch đạo đức hoặc nhân phẩm của Chúa Giê-xu, được bày tỏ ở trong mỗi lời và công việc của Ngài, và được nhận thức bởi sự chấp nhận chung. Sự tự dừa dối về một vấn đề là rất quan trọng, với sự khôn ngoan trong mọi mặt rất rõ ràng và đúng đắn, cũng tương đương với việc không thể hỏi được. Làm sao một người nhiệt tình hoặc điên rồ, người đã chưa bao giờ mất đi sự cân bằng trong tâm trí mình, đã có thể chèo lái một cách bình thản qua các vấn đề và sự đàn áp, giống như Mặt Trời nằm ở trên các tầng mây, ai có thể luôn luôn trả lời một câu hỏi khôn khéo nhất trước những câu hỏi cám dỗ, người tuyên bố về cái chết của mình trên cây thập tự một cách nhẹ nhàng và rõ ràng, về sự sống lại của mình vào ngày thứ ba, và sự đầy dẫy Đức Thánh Linh, nền tảng của Hội Thánh mình, sự tuyên đoán về sự phá hủy của Giê-ru-sa-lem đã thực sự xảy ra? Một nhân vật rất nguyên thủy, rất hoàn hảo, rất kiên định, rất con người thế nhưng vẫn cao hơn trên tất cả những sự lớn lao của con người, có thể không phải là một điều sai hay một điều hư cấu. Nhà văn, như đã từng nói, trong trường này có sự vĩ đại hơn người hùng hơn. Cần có một Giê-xu lớn hơn mới có thể tạo ra một Giê-xu.

Ở đâu đó Schaff đề cập đến một lời biện minh khá thuyết phục chống nghịch lại Đấng Christ là một kẻ nói dối: “Làm thế nào để đạt được lô-gíc, lẽ thường và kinh nghiệm, để hiểu được một người mạo danh- đó là một người lừa dối, ích kỷ, sa đọa đã được tạo ra, có thể luôn luôn cai quản từ đầu cho đến cuối, một nhân vật trong sáng nhất và cao quý nhất được biết đến ở trong lịch sử với lẽ thật và thực tế hoàn hảo nhất? Làm thế nào để Ngài có thể chấp nhận và thực hiện kế hoạch một cách thành công với một tấm lòng yêu thương không thể so sánh được, đạo đức rộng lớn, và sự hùng vĩ và đã hy sinh chính cuộc sống của mình trước mặt những người có ác cảm mạnh mẽ nhất về dân Ngài và thời đại Ngài?

Nếu Chúa Giê-xu muốn nhiều người theo Ngài và tin nơi Ngài là Đức Chúa Trời, tại sao Ngài lại đến với nước Do Thái? Tại sao đến với tư cách là một người thợ mộc ở Na-za-rét đến một đất nước có diện tích và dân số rất nhỏ nhưng hoàn toàn gắn với sự hiệp một không thể tách rời của Đức Chúa Trời? Tại sao Ngài đã không đến Ai Cập hoặc, thậm chí hơn nữa, đến Hy Lạp, nơi họ tin cậy vào rất nhiều chúa và nhiều sự bày tỏ đến từ họ.

Một người nào đó đã sống như là Chúa Giê-xu đã sống, dạy những điều Chúa Giê-xu dạy và chết như Chúa Giê-xu đã chết thì không thể là một kẻ nói dối được. Còn có sự lựa chọn nào khác nữa không?

Người Có Phải là Một Người Mất Trí không?

Nếu điều này không thể chấp nhận được rằng Chúa Giê-xu là một kẻ nói dối, thì Ngài không thể thực sự nghĩ rằng bản thân mình là Đức Chúa Trời, nhưng có thể là được hiểu sai? Dù sao thì, cũng có thể là một người chân thật nhưng sai. Nhưng chúng ta phải nhớ rằng để một ai đó nghĩ mình là Đức Chúa Trời, đặc biệt là ở trong một nền văn hóa chỉ duy nhất một thần, và sau đó nói với những người khác rằng số mệnh đời đời của họ phụ thuộc vào việc tin cậy nơi ngài, không có sự tưởng tượng bay bổng nhẹ về suy nghĩ của một người mất trí mà có ý nghĩa đầy đủ nhất. Chúa Giê-xu có phải là một người như vậy không?

Một người nào đó tin rằng Đức Chúa Trời nghe có vẻ giống như một người nào đó ngày nay tin rằng chính họ là Na-pô-lê-ông. Người đó sẽ bị đánh lừa và tự lừa dối bản thân mình và có thể bị khóa lại để người đó không thể làm hại mình hoặc bất cứ ai khác. Thế nhưng ở nơi Chúa Giê-xu chúng ta không quan sát thấy những điều không bình thường hoặc những điều không cân bằng mà thường đi cùng với sự lộn xộn. Thế cân bằng và sự điềm tĩnh chắc chắn sẽ rất ngạc nhiên nếu người ấy bị điên.

Noyes và Kolb, trong một văn bản ý tế mô tả một người bị tâm thần phân liệt là một người bị tự kỷ hơn là thực tế. Người bị tâm thần phân liệt mong muốn được giải thoát ra khỏi thế giới thực này. Hãy đối mặt với điều đó: tuyên bố mình là Đức Chúa Trời chắc chắn là một sự rút lui khỏi thực tế.

Trong những cách nhìn khác chúng ta biết về Chúa Giê-xu; khá khó để tưởng tượng rằng Ngài bị vấn đề về thần kinh. Đây là một người đàn ông nói về một số câu nói sâu sắc nhất đã từng được lưu lại. Các hướng dẫn của Ngài khó mà được thoát ra từ những cá nhân bị kiềm kẹp trong tâm trí. Clark H. Pinnock hỏi: “Ngài có phải bị lừa dối về sự vĩ đại của Ngài, một người bị hoang tưởng ảo giác, một người lừa dối không cố ý, một người bị tâm thần phân liệt? Một lần nữa, kỹ năng và sự sâu sắc của lời dạy của Ngài hỗ trợ cho tình huống này và cho toàn bộ sự sáng suốt tâm trí của Ngài. Giá như mà chúng ta cũng bị điên rồ giống như Ngài!”Một học sinh tại trường Đại Học California nói với tôi rằng giáo sư tâm lý học của anh ấy đã nói trong lớp rằng “tất cả những điều mà ông cần làm đó là lấy quyển Kinh Thánh lên và đọc các phần về lời dạy của Đấng Christ cho nhiều bệnh nhân của ông. Đó là tất cả sự cố vấn mà họ cần”.

Một nhà tâm thần học J.T. Fisher phát biểu rằng “Nếu bạn lấy một loạt tổng cộng các bài viết có quyền lực từng được viết bởi những nhà tâm lý học và các nhà tâm thần học xuất sắc nhất về chủ đề vệ sinh tâm trí- nếu bạn kết hợp chúng lại và sàng lọc chúng và chẻ bổ ra sự dài dòng quá mức- nếu bạn muốn lấy tất cả thịt và không có một chút ngò tây nào, và nếu bạn có những phần kiến thức khoa học thuần khiết chính xác bày tỏ bởi một số nhà thơ còn sống có ưu tú nhất, bạn sẽ có một sự kết hợp không đầy đủ của bài giảng trên Núi. Sự so sánh này sẽ chịu sự khập khiễng không thể lường được.Trong vòng gần hai ngàn năm thế giới Cơ Đốc Nhân đã giữ tay mình và đưa ra một câu trả lời hoàn hảo cho sự mong đợi không ngừng nghỉ và không kết quả. Ở đây…nằm kế hoạch của cuộc sống con người được sự thành công với sự lạc quan, sức khỏe tâm lý và sự thỏa lòng.

C.S Lewis viết: “ Sự khó khăn về mặt lịch sử trong việc ban tặng cho cuộc sống, những câu nói và ảnh hưởng của Chúa Giê-xu, bất cứ một sự giải thích nào mà không khó hơn sự giải thích về Cơ Đốc Học là rất tuyệt. Sự không thống nhất giữa độ sâu và sự ôn hòa…về lời dạy đạo đức và chứng hoang hưởng tự đại bùng lên chắc phải nằm đằng sau những lời dạy về thần học của ông trừ khi ông thực sự là Đức Chúa Trời thì không bao giờ được giải thích thỏa đáng. Vì thế nên những giả thuyết không thuộc về Cơ Đốc Học bổ sung thành công lẫn cho nhau với sự tốt đẹp không ngừng cùng với sự bối rối.

Philip Schaff lý luận: “Có thể nào một người có một tâm trí sáng như bầu trời, quay hướng giống như không khí trên núi, sắc nhọn và xuyên thấu giống như một thanh gươm, hoàn toàn khỏe mạnh và cường tráng, luôn luôn sẵn sàng và sở hữu sự đáng tin cậy lại có một sự hoang tưởng về điều cơ bản nghiêm trọng nhất về tính cách và nhiệm vụ của chính mình? Quả là một sự tưởng tượng lố bịch!

Ngài Có Phải Là Đức Chúa Trời Không?

Bản thân cá nhân tôi không thể tự kết luận rằng Chúa Giê-xu là một người nói dối hoặc một người mất trí. Một điều thay thế duy nhất khác là Ngài là Đấng Christ, là Con của Đức Chúa Trời, như Ngài đã tuyên bố.

Khi tôi thảo luận điều này với hầu hết những người Do Thái, thật thú vị khi nghe cách họ trả lời. Họ thường nói với tôi rằng Chúa Giê-xu là một người lãnh đạo có đạo đức, thẳng thắn, một người tốt, hoặc một số kiểu tiên tri. Sau đó tôi chia sẻ với họ các lời tuyên bố Chúa Giê-xu được đưa ra từ chính Ngài và sau đó tài liệu trong chương này về ba điều trên (Kẻ Nói Dối, Người Mất Trí hoặc Đức Chúa Trời). Khi tôi hỏi nếu họ tin Chúa Giê-xu là một người nói dối, sẽ có một lời chắc chắn nói “Không!” Sau đó tôi hỏi “Bạn có tin Ngài là một người mất trí không? Câu trả lời là “Tất nhiên không”. “Bạn có tin rằng Ngài là Đức Chúa Trời?” Trước khi tôi có thể nói thêm, có một tiếng vang dội “Hoàn toàn không”. Thế nhưng chúng ta chỉ có bấy nhiêu sự lựa chọn thôi.

Vấn đề với ba sự lựa chọn trên không phải là sự lựa chọn nào là có thể, vì rõ ràng là cả ba đều có thể. Thế nhưng, câu hỏi là “Sự lựa chọn nào có thể hơn?” Bạn quyết định Chúa Giê-xu là ai không phải là một bài tập tâm trí vô ích. Bạn có thể không đặt Ngài lên trên giá giống như một người thầy đạo đức vĩ đại. Đó không phải và một sự lựa chọn có giá trị. Ngài có thể là một người nói dối, một kẻ điên rồ hoặc là Đức Chúa Trời và Chúa. Bạn phải đưa ra một sự lựa chọn. “Nhưng”, như Sứ Đồ Giăng đã viết, “Nhưng những việc nầy được viết ra để anh chị em tin rằng Chúa Giê-xu là Đấng Cứu Thế, Con Thượng Đế, và nếu tin Ngài thì anh chị em sẽ hưởng sự sống nhờ danh Ngài.” (Giăng 20:31)

Bằng chứng thiên về Chúa Giê-xu là Đức Chúa Trời là rất rõ ràng. Tuy nhiên một số người từ chối những bằng chứng rõ ràng này bởi vì có sự liên quan đến đạo đức. Họ không muốn đối mặt với những trách nhiệm hoặc dính líu đến việc gọi Ngài là Đức Chúa Trời.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *