Còn Về Khoa Học Thì Sao?

Một số người muốn lờ đi cam kết của chính mình với Đấng Christ bằng cách lên tiếng kết luận rằng nếu bạn không thể chứng minh một số điều cách khoa học thì điều đó không đúng hoặc không xứng đáng để được chấp nhận. Khi một người không thể chứng minh cách khoa học về thần tính của Chúa Giê-xu hoặc sự sống lại, thì các cá nhân ở thế kỷ hai mươi nên biết tốt hơn là nên chấp nhận Đấng Christ là Cứu Chúa hoặc tin nơi sự sống lại.

Thường thì trong lớp học triết lý hoặc lịch sử tôi đối mặt với thách thức, “Bạn có thể chứng minh điều đó theo khoa học không?” Tôi thường nói, “Ừ thì, không, tôi không phải là một nhà khoa học”. Sau đó bạn có thể nghe cả lớp cười khúc khích và thường một số giọng nói vang lên “Đừng có nói với tôi về điều đó” hoặc “Thấy chưa, bạn ấy phải dùng đức tin để nói về tất cả” (có hàm ý là đức tin mù lòa).

Gần đây trên một chuyến đi đến Boston tôi nói chuyện với người hành khách ngồi sát bên tôi về việc tại sao bản thân tôi tin Đấng Christ là như Ngài đã tuyên bố. Người phi công khi đến chào thăm tất cả hành khách chung, đã nghe được cuộc nói chuyện của chúng tôi. “Anh có một vấn đề”, người phi công nói. “ Điều đó là gì?” Tôi hỏi. “Anh không thể chứng minh được điều đó bằng khoa học”, người phi công đối đáp.

Cách suy nghĩ mà con người hiện đại đã tụt hậu khá thú vị. Bằng cách nào đó, ở đây vào thế kỷ hai mươi chúng ta có rất nhiều người có suy nghĩ rằng nếu bạn không thể chứng minh điều gì đó cách khoa học thì điều đó không đúng. Ồ, điều đó mới là không đúng! Có một vấn đề đối với việc chứng minh bất cứ điều gì đó về một con người hoặc thậm chí ở cả trong lịch sử. Chúng ta cần phải hiểu sự khác biệt giữa những bằng chứng khoa học và những gì mà tôi gọi là bằng chứng lịch sử đúng đắn. Để tôi giải thích hai điều trên.

Bằng chứng khoa học dựa vào việc chỉ ra điều gì đó là một sự thật bằng cách lặp đi lặp lại sự việc đó ở trong hiện tại lúc người đó đang nghi vấn về sự thật đó. Có một môi trường được điều khiển trong đó các sự quan sát có thể được thực hiện, những thông tin được lấy ra, và các giả thuyết được đưa ra theo kinh nghiệm được xác thực.

“Tuy nhiên, phương pháp khoa học được định nghĩa là có liên quan đến phép đo lường của một hiện tượng và một sự thử nghiệm hoặc sự quan sát được lặp đi lặp lại”. Tiến sĩ James B. Conant, là hiệu trưởng trước đây của Đại Học Havard viết “Khoa học là một tổng hợp các khái niệm liên kết lẫn nhau và các hệ thống khái niệm mà được phát triển như là một kết quả của một thí nghiệm hoặc một quan sát, và có kết quả hơn đối với những thí nghiệm ra quan sát xa hơn.”

Thử nghiệm về sự thật của một giả thuyết bằng việc sử dụng những thí nghiệm được điều khiển là một trong những kỹ thuật chìa khóa của phương pháp hoa học hiện đại. Ví dụ, một người nào đó nói, “xà phòng màu ngà không nổi trên mặt nước”. Cho nên tôi mang một người vào trong bếp, đổ khoảng 8 inch nước vào trong bồn ở nhiệt độ 82.7°, và sau đó thả cục xà phòng vào. Rơi xuống. Quan sát đã được thực hiện, dữ liệu đã được ghi lại, và một giả thuyết theo kinh nghiệm đã được xác thực: Xà phòng màu ngà nổi trên mặt nước.

Bây giờ nếu phương pháp khoa học là cách duy nhất để chứng minh điều gì đó, bạn không thể chứng minh rằng bạn đi đến lớp học trong một giờ đồng hồ đầu vào buổi sáng hoặc bạn đã ăn trưa ngày hôm nay. Không có cách nào để bạn có thể lặp lại những sự việc này trong một tình huống được điều khiển.

Bây giờ đây là điều được gọi là bằng chứng lịch sử đúng đắn, tức là được dựa trên việc bày tỏ một điều gì đó là một sự thật vượt quá sự nghi ngờ cách hợp lý. Nói cách khác, một nhận định đạt được dựa trên nền tảng trọng lượng của một bằng chứng. Điều đó là, không có cơ sở hợp lý cho việc nghi ngờ một quyết định. Điều đó phụ thuộc vào ba kiểu chứng minh: chứng minh bằng lời, chứng minh bằng bài viết, và bằng vật trưng bày (giống như là súng, đạn, một quyển tập). Sử dụng phương pháp hợp pháp trong việc xác định điều gì đã xảy ra, bạn có thể chứng minh khá tốt vượt trên sự nghi ngờ hợp lý rằng bạn có ở trong lớp sáng hôm nay: các bạn của bạn đã thấy bạn, bạn có những lời ghi chú của mình, và giáo sư nhớ bạn.

Phương pháp khoa học có thể được dùng chỉ để chứng minh những điều có thể lặp lại, nó không đúng trong việc chứng minh hoặc không chứng minh nhiều câu nghi vấn về một người hoặc một sự kiện trong lịch sử. Phương pháp khoa học thì không thích hợp với việc trả lời những câu hỏi như là: “Ông Geoge Washington đã từng sống hay không?” “Có phải ông Martin Luther King là một người lãnh đạo về nhân quyền không?” “Chúa Giê-xu người Na-ra-zét là ai?” “Ông Robert Kennedy có phải là chưởng lý của nước Mỹ không?” “Chúa Giê-xu Christ đã thật sống lại không?” Những câu hỏi vượt xa phạm vi của bằng chứng hợp pháp. Nói cách khác, phương pháp khoa học dựa trên việc quan sát, tập hợp dữ liệu, đưa ra giả thuyết, rút ngắn, và thí nghiệm xác thực để tìm ra và giải thích sự thường xuyên theo kinh nghiệm ở trong tự nhiên, không có những câu trả lời cuối cùng cho những câu hỏi như là “ Bạn có thể chứng minh được sự sống lại không?” hoặc “Bạn có thể chúng minh rằng Chúa Giê-xu là Con của Đức Chúa Trời không?” Khi con người phụ thuộc vào phương pháp lịch sử hợp pháp, họ cần phải kiểm tra độ đáng tin cậy của những lời chứng đó.

Một điều mà đặc biệt gây cuốn hút đối với tôi đó là niềm tin Cơ Đốc không phải là một niềm tin mù quáng và ngu muội nhưng đó là một niềm tin khôn ngoan. Mỗi lần trong Kinh Thánh khi có một người được gọi để hành động theo niềm tin của họ, đó là một niềm tin khôn ngoan. Chúa Giê-xu nói ở trong Giăng 8, “Ngươi sẽ biết lẽ thật”, đừng bỏ qua nó. Đấng Christ đã được hỏi, “Điều răn lớn nhất của tất cả là gì?” Ngài trả lời, “Hãy hết lòng, hết linh hồn, hết sức, hết trí mà yêu Chúa là Thượng Đế của ngươi”. Một vấn đề đối với nhiều người đó là họ dường như dừng lại ở tấm lòng của họ. Các sự thật về Đấng Christ không bao giờ đi vào trong tâm trí họ. Chúng ta được ban cho một tâm trí, được thêm vào bởi Đức Thánh Linh để biết về Chúa, cũng như là một tấm lòng để yêu mến Ngài và một lý trí để chọn Ngài. Chúng ta cần phải thực hiện chức năng ở cả ba khía cạnh để có thể có được mối quan hệ lớn nhất với Chúa và để làm vinh quang danh Ngài. Tôi không biết về người đọc, nhưng tấm lòng của tôi không thể vui mừng với những điều mà tâm trí tôi từ chối. Tấm lòng và tâm trí tôi được tạo nên để cùng làm việc thuận hòa cùng nhau. Không bao giờ một người được gọi để dâng ý tưởng tự tử trong tâm trí của mình lên với niềm tin là Đấng Christ là Đấng Giải Cứu và là Đức Chúa Trời.

Trong bốn chương tiếp theo chúng ta sẽ cùng xem bằng chứng cho mức độ đáng tin cậy của những tài liệu được viết và sự đáng tin của những lời chứng và nhân chứng về Chúa Giê-xu.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *