Thách thức của Chủ Nghĩa Vô Thần Mới Là Gì?

Khi tôi (Sean) ngồi ở quán cà phê địa phương để nhâm nhi ly cà phê vani đá, tôi nhìn khắp phòng và để ý thấy một người phụ nữ trẻ đang đọc một cuốn sách với nhan đề rất khiêu khích. Các chữ màu bạc nhảy ra khỏi nền màu vàng tươi sáng: Đức Chúa Trời Không Tuyệt Diệu: Cách Tôn Giáo Đầu Độc Tất Cả Mọi Thứ, bởi Christopher Hitchens. Bị lôi cuốn bởi các tiêu đề in đậm, tôi quyết định hỏi cô quyển sách này nói về điều gì. Cô bắt đầu giảng giải cho tôi rất nhiệt tình và dài dòng về cách mà tôn giáo là nguồn ảnh hưởng lớn nhất của các điều xấu trong lịch sử thế giới, cách khoa học đã bác bỏ bất kỳ cơ sở nào cho một niềm tin hợp lý, và cách con người có thể sống tốt mà không có Chúa. Người phụ nữ trẻ tuổi này có đúng không? Có phải tôn giáo là nguyên nhân của sự tồn tại của con người? Khoa học bằng cách nào đó đã bác bỏ Đức Chúa Trời đúng không? Thế giới sẽ tốt hơn không nếu chúng ta chấp nhận chủ nghĩa vô thần? Thuyết vô thần chắc chắn không phải là mới. Khoảng 1.000 năm trước khi Đấng Christ đến, Vua David mô tả một người nói trong lòng mình, “Không có Đức Chúa Trời” (Thi Thiên 14: 1). Thời điểm nào cũng có người phủ nhận sự tồn tại của Đức Chúa Trời, và có lẽ sẽ luôn luôn như vậy. Trong khi những người vô thần thường lên tiếng về niềm tin của mình, ảnh hưởng của văn hóa pop của họ đã trở nên số nhỏ cho đến bây giờ. Gần đây, một nhóm người ăn nói lưu loát, nhiệt tình, và các chiến binh vô thần đã được đem ra trước các cộng đồng. Khán giả của họ đã rất ủng hộ như chưa từng có trong lịch sử của Chủ Nghĩa Vô Thần. Chỉ trong vòng hơn một năm, ba cuốn sách của họ đã được phát hành. Sam Harris bắt đầu cuộc tấn công với việc phát hành Thư gửi một Quốc Gia Cơ Đốc (Letter to a Christian Nation) (2006), theo đó là sách Đức Chúa Trời Lừa Bịp (The God Delusion) (2006) của Richard Dawkins, và cuối cùng Đức Chúa Trời Không Tuyệt Diệu (God Is Not Great) của Christopher Hitchens (2007). Tất cả ba cuốn sách được bán ra cách nhanh chóng, dành được chỉ tiêu trên danh sách các sách bán chạy nhất theo tháng chứ không phải theo tuần. Ví dụ, Đức Chúa Trời Không Tuyệt Diệu, đứng vị trí số 1 trên danh sách các sách không phải là tiểu thuyết bìa cứng bán chạy nhất trên trang New York Times trong vòng một tháng phát hành. Gần 300.000 bản đã được in đến tuần thứ 7.

Bạn nghĩ sao?

Tại sao bạn nghĩ rằng những Người Vô Thần gần đây đã đòi hỏi điều quan trọng như sau?

Sự ảnh hưởng của những cái gọi là Chủ Nghĩa Vô Thần Mới đã đi xa hơn thế giới xuất bản. Họ đã viết bài báo, nói chuyện tại các trường đại học, tham gia vào các cuộc tranh luận, được phỏng vấn trên đài phát thanh và truyền hình, và đăng vô số video trên YouTube. Họ đã khiến cho những người tìm kiếm rối trí và đã làm rung chuyển đức tin của nhiều người tin. Các cuộc thăm dò gần đây cho thấy rằng số một lượng người Mỹ tự nhận mình là người vô thần và bất khả tri tăng lên. Mục tiêu của Người Vô Thần Mới rất đơn giản: tiêu diệt bất kỳ căn cứ hợp lý cho niềm tin tôn giáo và thuyết phục các tín hữu từ bỏ đức tin của họ. Có phải họ đang làm điều gì mới? Có phải họ đã phát hiện ra một số bằng chứng bác bỏ Đức Chúa Trời mới? Điều gì làm cho Chủ Nghĩa Vô Thần Mới mới?

Không Có Gì Mới

Một nhà báo Anh nổi tiếng Malcom Muggeridfe từng nói rằng tất cả các tin tức không có gì hơn so với những người trải nghiệm những điều cũ. Mọi thứ có vẻ mới, nhưng mà hầu như không có nghĩa là chúng thực sự là mới. Khi nói đến Chủ Nghĩa Vô Thần Mới, không có những khám phá mới mẻ trong khoa học, triết học, hoặc lịch sử đem đến sự phá hoại Cơ Đốc Giáo. Hầu hết các lập luận của các Người Vô Thần Mới được tái chế từ những người vô thần cũ như Friedrich, Nietzsche, Sigmund Freud, Karl Marx, và Bertrand Russell. Tuy nhiên, có một vài đặc điểm mà làm cho Một Người Vô Thần Mới độc đáo.

Đầu tiên, Người Vô Thần Mới thì không phải trả giá nhiều. Những người vô thần trong quá khứ nhận ra rõ rằng những kết cục của việc chối bỏ Đức Chúa Trời. Họ nhận ra rằng nếu không có Đức Chúa Trời chúng ta sống trong một vũ trụ lạnh lẽo, tối tăm và vô nghĩa. Nhiều Người Vô Thần Lúc Trước thương tiếc cho sự chết của Chúa bởi vì họ đã nhận ra rằng điều đó làm hao mòn các nền tảng văn hóa Phương Tây. Người theo thuyết tồn tại Albert Camus đã thừa nhận rằng sự chết của Chúa có nghĩa là sự mất đi mục đích, niềm vui và tất cả mọi thứ khiến cho cuộc sống đáng sống.

Ngược lại, Những Nhà Vô Thần Mới thật sự ăn mừng về sự chết của Chúa. Họ nghĩ rằng cuộc sống có thể tiếp tục như bình thường (và thậm chí được cải thiện) nếu chúng ta đơn giản bài trừ tôn giáo. Giáo Sư John Haught thuộc Georgetown University nói chủ nghĩa vô thần “mềm mại” cho nên thất bại trong việc nhìn nhận chủ nghĩa vô thần một cách nghiêm túc:

Những Người Theo Chủ Nghĩa Vô Thần mềm mại Mới này cho rằng, bởi cú đánh của chủ nghĩa Darwin, chúng ta chỉ có thể xem Đức Chúa Trời như là Ông Già Nô-ên (Santa Claus) mà không cần phải chứng kiến sự sụp đổ hoàn toàn của văn hóa Châu Âu-bao gồm cảm nhận của chúng ta về điều gì là có lý và có đạo đức. Ít ra những người vô thần cứng rắn hiểu được rằng nếu chúng ta thật sự chân thật trong chủ nghĩa vô thần của mình thì cả mạng ý nghĩa và giá trị lẫn lôn xung quanh ý tưởng về Đức Chúa Trời trong văn hóa Châu Âu phải mất đi cùng với trung tâm tổ chức của nó.

Thứ hai, ngược lại với những hình thức chủ nghĩa vô thần cũ hơn, Người Vô Thần Mới không dung hòa với niềm tin tôn giáo. Họ tin rằng tôn giáo không chỉ là do con người tạo nên, nhưng nó còn đầu độc mọi thứ và vì thế cần phải được bài trừ. Trong Lá Thư Cho Một Đất Nước Cơ Đốc, Sam Harris nói rằng “sự tôn trọng [Quyền Tôn Giáo] đòi hỏi các niềm tin tôn giáo của chính chúng mang đến nơi trú ẩn cho những người cực đoan của tất cả niềm tin”. Trong khi Harris nhận ra rằng phe tự do và phe trung hòa không bay máy bay vào trong các tòa nhà, ông tin rằng sự khoan dung của họ mang đến sự hỗ trợ cho chủ nghĩa cực đoan như vậy. Vì thế, điều đó cần được bài trừ. Nếu những Người Vô Thần Mới đạt được điều họ muốn, sự tự do tôn giáo sẽ chỉ còn là một di tích của quá khứ.

Thứ ba, những Người Vô Thần Mới mang đến các cuộc tấn công tàn ác nhất cho Cơ Đốc Giáo. Trong khi họ phê phán Phật Giáo, Đạo Hồi, Mộc-Môn và các tôn giáo khác, mục tiêu nhắm đến của họ rõ ràng là Đức Chúa Trời theo Kinh Thánh. Richard Dawkins nhận thức rằng “Trừ khi được ghi lại khác đi, tôi vẫn sẽ có hầu như là Cơ Đốc Giáo trong tâm trí mình.”

Nếu bạn đã đọc bất kỳ điều gì về Người Vô Thần Mới, việc bạn giữ lời của vua Sa-lô-môn trong tâm trí mình là quan trọng: “Người tiên cáo nghe như phải lẽ; Song bên đàng kia đến, bèn tra xét người.” (Châm Ngôn 18:17). Nói cách khác, khi chỉ có một phía của vấn đề được nghe thấy, bằng chứng thường có vẻ thuyết phục. Thế nhưng khi cả câu chuyện được đặt ở trong đó, tình huống lúc ban đầu thường trở nên vụn vở. Những Người Vô Thần Mới khá thuyết phục- cho đến khi mặt khác được nghe thấy. Đây là mặt khác của vấn đề. (Xem thêm: Có phải chủ nghĩa vô thần hợp lý hơn không?)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *