Có Phải Chủ Nghĩa Có Thần Có Đạo Đức Hơn Không?

Những Nhà Vô Thần Mới tấn công cái xấu của tôn giáo và tính cách của một Đức Chúa Trời theo Thánh kinh một cách không thương xót.

Đạo đức có thể tồn tại một cách độc lập khỏi Đức Chúa Trời, họ tuyên bố rõ ràng. Theo như Dawkins, “Chúng ta không cần Đức Chúa Trời để trở nên tốt-hoặc xấu”. Những Người Vô Thần Mới nhiệt tình lên án tôn giáo là xấu trong khi khen ngợi khoa học là tốt. Nhưng điều này dấy lên một hiện tượng khó xử cho các nhà vô thần: nếu không có Đức Chúa Trời, thì những cáo buộc về mặt đạo đức bắt đầu từ đâu ngay lúc ban đầu? Nếu “không có gì hơn ngoài thế giới vật lý tự nhiên” như Dawkins tuyên bố, thì việc nói là điều ác có tồn tại thì có ý nghĩa gì không? Trong khi giá trị đạo đức cũng không có các đặc tính như chiều cao, chiều rộng và cân nặng, làm sao chúng ta có thể nói rằng chúng là có thật?

Một sự thật khó xử cho các nhà vô thần là rõ ràng rất khó để định nghĩa cái xấu mà không có một số tiêu chuẩn đạo đức về cái tốt hơn. Cái ác theo truyền thống được hiểu là sự xâm phạm của điều tốt. Giống như là sự cong vẹo hàm ý cho một tiêu chuẩn ‘thẳng’, điều ác hàm ý cho một tiêu chuẩn của điều tốt. C.S Lewis nói một điều khá nổi tiếng rằng một cây que bị cong chỉ có thể hiểu được dựa trên khái niệm của cây que thẳng. Cũng giống như vậy, chỉ có thể là cái ác nếu lúc ban đầu có cái tốt. Nhưng nếu không có Đức Chúa Trời (như Những Nhà Vô Thần Mới tuyên bố), thì điều gì là tốt? Thậm chí nhà vô thần J.L. Mackie sau này nhận thức ra rằng những đạo đức khách quan không có khả năng tự có, ngoại trừ một Đức Chúa Trời toàn năng.

Bạn Nghĩ Gì?

Người viết tiểu thuyết người Nga Fyodor Dostoyevsky đã nói một cách rất nổi tiếng rằng ngoài Đức Chúa trời mọi điều đều được phép. Bạn nghĩ ông có ý gì? Có thể có một tiêu chuẩn đạo đức mà không có Chúa Đức Chúa Trời chăng?

Sự tồn tại của các giá trị luân lý khách quan là một lý do lớn cho việc tin vào Thượng Đế. Hãy suy xét tranh luận đơn giản này:

  1. Nếu các giá trị luân lý khách quan tồn tại, Đức Chúa Trời phải tồn tại.
  2. Các giá trị luân lý khách quan tồn tại.
  3. Vì thế, Đức Chúa Trời phải tồn tại.

Chúng ta biết các giá trị luân lý khách quan tồn tại. Chúng ta không cần phải được thuyết phục bởi điều đó, ví dụ, việc hành hạ em bé cho vui là sai. Tất cả mọi người có lý trí đều biết về điều đó. Vì thế, bởi vì các giá trị luân lý tồn tại, nên Đức Chúa Trời cũng phải tồn tại.

Trong các buổi tranh luận trước công chúng của mình, Christopher Hitchens thường xuyên thách thức những người đối nghịch mang đến một ví dụ về một hành động có đạo đức mà những người vô thần không thể làm được. Tất nhiên là không có cái nào rồi. Nhiều nhà vô thần là những người rất tốt bụng, hay từ thiện, và là làm việc chăm chỉ. Nhưng thách thức của Hitchen bỏ qua một điểm lớn hơn: làm sao bản thân chủ nghĩa vô thần có thể có hiểu được các nghĩa vụ đạo đức lúc ban đầu? Nếu không có Đức Chúa Trời, làm thế nào để chúng ta có thể có nền tảng cho điều tốt và điều xấu? Chủ nghĩa vô thần im lặng với vấn đề này. Vì thế, nói theo một cách mỉa mai, một trong những sự phản đối Đức Chúa Trời thông thường nhất trở thành một trong những lý do tốt đẹp nhất để tin cậy nơi Ngài. (Xem thêm: Thế Giới Sẽ Như Thế Nào Nếu Con Người Sống Theo Chúa Giê-xu?)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *