Một Đấng Mê-Si Đã Chết Thì Tốt Ở Điểm Nào?

Một Đấng Mê-Si Chịu Chết Thì Tốt Ở Điểm Nào?

Nhiều người đã chết vì những điều mà họ tin. Vào những năm 1960, nhiều người theo Đạo Phật thiêu sống bản thân họ đến chết để tạo sự chú ý của thế giới đến sự không công bằng tại Đông Nam Á. Trong những năm đầu của thập niên bảy mươi một học sinh San Diego thiêu bản thân mình đến chết để phản đối Chiến Tranh Việt Nam. Vào tháng 9 năm 2001, nhiều người cực đoan Hồi Giáo tấn công vào các máy bay và bay chúng vào trong tòa nhà Trung Tâm Thương Mại thế giới và Pentagon để mang đến sự tổn thất cho một đất nước mà họ xem là kẻ thù đối với tôn giáo của họ.

Các sứ đồ đã nghĩ rằng họ đã có những nguyên nhân xứng đáng để chết, nhưng họ đã rất ngạc nhiên và không còn ảo tưởng khi ‘nguyên nhân xứng đáng’ đó chết trên cây thập tự giá. Họ đã tin rằng Ngài là Đấng Mê-si. Họ đã không nghĩ rằng Ngài có thể chết. Họ được thuyết phục rằng Ngài là một Đấng tạo lập nên Vương Quốc Của Đức Chúa Trời và cai trị trên người Y-sơ-ra-ên, và sự chết của Ngài đã làm tan nát đi hy vọng của họ.

Bạn nghĩ gì?

Bạn đã nghe về một người nào đó có một đấng mê-si phức tạp? Bạn có thể giải thích điều đó có nghĩa gì không? Hành động của Chúa Giê-xu khác với những gì con người mong đợi từ một đấng mê-si là như thế nào?

Để có thể hiểu được mối quan hệ của các sứ đồ và Đấng Christ và tại sao Thập Tự Giá quá khó để hiểu được đối với họ, bạn phải nắm bắt được thái độ của cả quốc gia về Đấng Mê-si tại thời điểm của Đấng Christ. Cuộc sống và sự dạy dỗ của Ngàicó sự xung đột rất lớn với sự hiểu biết về đấng Mê-si của người Do Thái trong thời đó. Từ thời thơ ấu, một người Do Thái được dạy rằng khi Đấng Mê-si đến, ngài sẽ là một nhà lãnh đạo chính trị cai trị chiến thắng. Ngài sẽ khiến cho người Do Thái được tự do khỏi cảnh nô lệ cho người Rô-ma và khôi phục Y-sơ-ra-ên thành một nơi đúng là một đất nước tự do và tỏa sáng như một đèn hiệu cho cả thế giới. Một Đấng Mê-si phải chịu khổ nạn là “hoàn toàn lạ lẫm đối với khái niệm của người Do Thái về Đấng Mê-si.”

Giáo sư E.F. Scott của Hiệp Hội Các Trường Thần Học mang đến ghi chép của mình về khung cảnh được mong đợi tại thời điểm của Đấng Christ:

Giai đoạn đó là một trong những giai đoạn có đầy dẫy sự hân hoan. Những là lãnh đạo tôn giáo cho là hầu như không thể nào kiềm chế được nhiệt huyết của những người khác, những người đã đợi ở khắp mọi nơi để thấy được sự hiện diện của Đấng Giải Cứu được hứa. Tâm trạng chờ đợi này không nghi ngờ gì được tăng thêm bởi những sự kiện trong lịch sử gần đó.

Vì hơn một thế hệ đã đi qua, những người Rô-ma đã xâm chiếm sự tự do của người Do Thái, và giới hạn của sự đàn áp đã làm khuấy lên tinh thần yêu nước và sức sống mãnh liệt hơn. Giấc mơ về một sự giải cứu kỳ diệu, và của một vị vua Mê-si sẽ thực hiện điều này, cho rằng một ý nghĩa mới trong thời điểm đáng chú ý đó; nhưng trong bản thân nó thì không có điều gì mới. Sau lưng sự kích động mà chúng ta có bằng chứng ở trong các sách Phúc Âm, chúng ta có thể biết được rằng một giai đoạn rất dài trong sự mong đợi càng lớn dần.

Trong những người khác nói chung Đấng Mê-si vẫn duy trì là những gì Ngài đã làm với Ê-sai và những người đương thời với ông- Con Trai của Đa-vít sẽ mang đến sự chiến thắng và sung túc cho đất nước Do Thái. Theo như các tham chiếu của Phúc Âm, không thể nghi ngờ gì rằng khái niệm phổ biến về Đấng Mê-si chủ yếu là ở phương diện quốc gia và chính trị.

Học giả người Do Thái Joshep Klausner viết: “Đấng Mê-si đã trở nên hơn chỉ là một người cai trị chính trị uy việt nhưng cũng là một người có các đặc tính đạo đức ưu việt”.

Jacob Gartenhaus, người sáng lập Hội Quốc Tế Các Sứ Mệnh Do Thái, phản ảnh những niềm tin phổ biến nhất của người Do Thái trong thời kỳ của Đấng Christ: “Người Do Thái chờ đợi một Đấng Mê-xi như là một Đấng sẽ giải cứu họ ra khỏi sự áp bức của Rô-ma. Niềm hy vọng về một Đấng Mê-si cơ bản là cho một sự giải phóng dân tộc.”

Bách Khoa Toàn Thư Do Thái ghi chú rằng người Do Thái mong chờ một đấng giải cứu được hứa từ nhà của Đa-vít, người sẽ giải phóng họ ra khỏi ách của một kẻ ngoại quốc cướp quyền đáng ghét, và sẽ mang đến sự kết thúc cho sự cai trị Rô-ma nghịch đạo, và sẽ thành lập sự cai trị của chính Ngài về sự bình ban và công bình trong nơi ở của họ.

Vào thời điểm đó người Do Thái đang trú ẩn dưới Đấng Mê-si được hứa. Các sứ đồ cũng có niềm tin tương tự như nhiều người quanh họ. Như Millar Burrows tại trường Đại Học Thần Học Yale nói, “Giê-xu không giống như những gì tất cả những người Do Thái mong đợi từ một người con của Đa-vít mà chính những người môn đồ của Ngài xem điều đó hầu như là không thể để kết nối với ý tưởng về một Đấng Mê-si và Ngài.” Các môn đồ đã không chào mừng tiên đoán về phần mộ của Chúa Giê-xu về việc chịu đóng đinh (xem Lu-ca 9:22). Một giáo sư Tân Ước người Scotland A. B. Bruce đã quan sát rằng dường như có một hy vọng rằng cách nhìn về Ngài trong tình huống đó là quá ảm đạm, và sự lĩnh hội của Ngài sẽ trở nên không có nền tảng…một Đấng Christ chịu đóng đinh là một điều phỉ báng và là một sự trái ngược đối với các sứ đồ, nhiều đến mức nó đã tiếp tục trở thành phần chính của những người Do Thái sau khi Đức Chúa Trời đã thăng thiên lên sự vinh quang.

Alfred Edersheim, một lần giảng viên Grinfield về Bản Dịch Hy Lạp Cựu Ước tại trường Đại Học Oxford, đúng khi kết luận rằng “Một điều không nhất quán với Đấng Christ đó là thời điểm Ngài đến.” Sự thật đó hoàn toàn lạ lẫm với những mong muốn dâng cao trong thời điểm đó.

Chúng ta có thể dễ dàng thấy trong Tân Ước thái độ của những sứ đồ về Đấng Christ. Mọi thứ về Ngài đáp ứng được sự mong đợi của họ về một Đấng Mê-si đang ngự trị. Sau khi Chúa Giê-xu nói với họ rằng Ngài đã phải đi đến Giê-ru-sa-lem và phải chịu khổ hình, Gia-cơ và Giăng đã bỏ qua sự tiên đoán không rõ ràng và xin Ngài hứa rằng trong vương quốc của Ngài họ có thể ngồi ở phía trên trái và bên phải của Ngài (xem Mác 10:32-28). Đấng Mê-si nào mà họ đang nghĩ về- một Đấng Mê-si chịu khổ nạn và đóng đinh? Không. Họ đã xem chúa Giê-xu là một người lãnh đạo chính trị. Ông ngụ ý rằng họ đã hiểu sai về điều mà họ đã phải làm; họ đã không biết điều họ đang hỏi. Khi ông tiên đoán một cách cụ thể về sự chịu khổ nạn và đóng đinh của Chúa Giê-xu, ý tưởng đó rất lạ đối với tâm trí của những sứ đồ mà họ không thể nào hiểu được ông có ý gì ( xem Lu-ca 18: 31-34). Bởi vì lý lịch của họ và sự dạy dỗ trong những mong đợi về đấng mê-si Do Thái chung, họ đã nghĩ là họ đang ở trong một hoàn cảnh tốt. Tất cả những hy vọng mà Chúa Giê-xu là Đấng Mê-si của họ chết trên cây thập tự. Họ trở về nhà mình, cảm thấy nản lòng vì tất cả những năm quá với Chúa Giê-xu đã là uổng phí.

Bạn nghĩ gì?

Có bất kỳ suy nghĩ nào của bạn về Chúa Giê-xu là ai đã không đúng? Hay được xác nhận? Tại sao bạn nghĩ các môn đồ đã gặp nhiều khó khăn trong việc biết chính xác Ngài là ai?

George Eldon Ladd, nguyên giáo sư của Tân Ước Tại Trường Thần Học Fuller viết:

Điều này cũng là tại sao các môn đồ của Ngài từ bỏ Ngài khi Ngài bị bắt. Suy nghĩ của họ hoàn toàn thấm đẫm với những ý tưởng về một Đấng Mê-si có vai trò khuất phục những kẻ thù mà khi họ thấy Ngài tan vỡ và đổ máu dưới sự đánh đập, một tù nhân không thể tự giúp lấy mình trong tay của Phi-lát, và khi họ thấy Ngài bị dẫn đi, đóng đinh vào một cây thập hình rồi chết như là một người tù tội bình thường, tất cả những hy vọng về đấng mê-si của họ đối với Chúa Giê-xu đã bị phá vỡ. Đó là một sự thật tâm lý dễ hiểu khi chúng ta chỉ nghe những điều chúng ta muốn nghe. Sự tiên đoán của Chúa Giê-xu về sự chịu khổ nạn và chịu chết của Ngài rơi vào trong những tai bị điếc. Các môn đồ mặc cho sự cảnh báo của Ngài, không sẵn sàng cho điều đó.

Nhưng một vài tuần sau Sự Chịu Đóng Đinh, mặc cho sự nghi ngờ cũ của họ, các môn đồ ở tại Giê-ru-sa-lem, tuyên bố Chúa Giê-xu là Đấng Cứu Rỗi và Đức Chúa Trời, Đấng Mê-si ở người Do Thái. Một giải thích hợp lý duy nhất tôi có thể thấy cho sự thay đổi này là điều tôi đọc ở trong 1 Cô-rinh-tô 15:5: “và Ngài đã hiện ra cho Sê-pha, sau lại hiện ra cho mười hai sứ đồ.” Điều gì khác có thể khiến cho những môn đồ chán nản đó đi ra ngoài, chịu khổ nạn và chết cho một đấng Mê-si bị đóng đinh? Chúa Giê-xu “Sau khi chịu đau đớn rồi, thì trước mặt các sứ đồ, Ngài lấy nhiều chứng cớ tỏ ra mình là sống, và hiện đến với các sứ đồ trong bốn mươi ngày, phán bảo những sự về nước Đức Chúa Trời” (Công vụ 1:3).

Những người đàn ông này đã học một lẽ thật về nhận diện của Chúa Giê-xu là một Đấng Mê-si. Người Do Thái đã hiểu sai. Lòng yêu nước của họ đã dẫn họ nhìn vào một Đấng Mê-si để cứu dân tộc của họ. Đấng đã đến thay vào đó là một Đấng Mê-si có thể cứu cả thế giới. Một Đấng Mê-si không chỉ cứu vớt một dân tộc ra khỏi sự áp bức chính trị nhưng tất cả con người ra khỏi hậu quả đời đời của tội lỗi. Tầm nhìn của sứ đồ đã trở nên quá nhỏ. Đột nhiên chúng ta đã thấy một sự thật lớn hơn.

Vâng, nhiều người đã chết cho một nguyên do tốt, nhưng ‘nguyên do tốt’ của các sứ đồ đã chết trên thập tự giá. It nhất, đó là điều họ suy nghĩ lúc ban đầu. Chỉ có sự tương tác của họ với Đấng Christ sau sự Phục Sinh thuyết phục những người này rằng Ngài thật sự là Đấng Mê-si. Đối với điều này họ cảm thấy kinh ngạc không chỉ với môi miệng và cuốc sống của họ nhưng còn là sự chết của họ nữa.

Bạn nghĩ gì?

Bạn đã từng có những kỳ vọng nào thay đổi một cách đáng chú ý không? Bạn nghĩ là những môn đồ đã cảm nhận gì vào chính lúc họ nhận ra Chúa Giê-xu là Đấng Mê-si sống lại?

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *