43. Sống Lại Từ Kẻ Chết

Thứ Sáu: Lúc Chiều Tối

Sau đó, Giô-xép người thành A-ri-ma-thê, đến xin Phi-lát để nhận xác Chúa Giê-xu. Giô-xép là một môn đệ kín của Chúa Giê-xu, vì ông sợ các người Do-thái. Phi-lát cho phép nên Giô-xép đến lấy xác Ngài. Ni-cô-đem, người trước kia có thăm Chúa Giê-xu vào buổi tối cũng đến. Ông mang theo khoảng 30 lít mộc dược và trầm hương. Hai người lấy xác Chúa Giê-xu, quấn trong vải liệm cùng với hương liệu theo tục lệ chôn cất của người Do-thái.  Nơi Chúa Giê-xu bị đóng đinh có một cái vườn. Trong vườn ấy có một ngôi mộ mới chưa chôn ai.  Vì là ngày Chuẩn bị của ngày lễ Do-thái, và ngôi mộ lại ở gần, nên hai ông chôn Chúa Giê-xu tại đó.

Giăng 19: 38-42 (BPT)

Các người đàn bà đã theo Chúa Giê-xu từ Ga-li-lê đi theo Giô-xép. Họ trông thấy mộ cùng cách người ta đặt xác Ngài.  Rồi các bà về chuẩn bị thuốc thơm.

Lu-ca 23: 55-56 (BPT)

Mặc dầu Giô-sép và Ni-cô-đem là một phần của Hội Đồng, dường như là họ đã không từ chối bằng chứng rằng Chúa Giê-xu thật sự là Chúa. Theo như văn hóa truyền thống của họ, họ bọc Chúa Giê-xu lại trong một tấm vải liệm dài, trộn lẫn với ba mươi tư ký bột thơm các loại và đặt Ngài trong một ngôi mộ. Một tảng đá giống hình bánh xe lớn, có thể là nặng khoảng gần 2 tấn, được lăn qua ở phía trước của căn mộ. Những người đàn bà theo dõi và sau đó đi về nhà để chuẩn bị thêm các thuốc thơm cho sự chôn cất cuối cùng. Bây giờ là tối thứ Sáu.

Thứ Bảy

Hôm sau tức sau Ngày Chuẩn Bị, các giới trưởng tế và người Pha-ri-xi đến gặp Phi-lát.  Họ bảo, “Thưa quan, chúng tôi nhớ lại khi còn sống tên gian dối nầy có nói, ‘Sau ba ngày ta sẽ sống lại từ kẻ chết.’  Vì thế xin quan ra lệnh canh phòng mộ của hắn thật cẩn thận cho đến ngày thứ ba. Nếu không, các đồ đệ hắn đến đánh cắp xác hắn rồi rêu rao với dân chúng rằng hắn đã sống lại. Cái gian dối nầy sẽ còn tệ hơn cái gian dối trước nữa.”

Phi-lát bảo, “Cắt mấy người lính canh giữ cho kỹ đi.”  Họ liền đi niêm phong tảng đá chận cửa mộ để đề phòng trộm cắp và cắt lính canh giữ.

Ma-thi-ơ 27: 62-66 (BPT)

Đây không phải là những băng những người lính giẻ rách được gửi đến để canh giữ ngôi mộ. Một người canh giữ Rô-ma bao gồm từ bốn đến người sáu người, mỗi người được huấn luyện để bảo vệ khoảng sáu feet trên mặt đất. Họ có thể bảo vệ chính họ khỏi cả tiểu đội.

Phi-lát hướng dẫn các Thầy Tế Lễ Cả Thượng Phẩm và Người Pha-ri-si đóng kín ngôi mộ lại. Các dây thừng được dùng để kéo ngang qua một tảng đá cửa lớn và được làm chắc vào bằng đất sét ẩm. Đất sét đó có thể được đóng dấu với một chiếc nhẫn. Việc dùng đá để lục lọi cũng sẽ có thể thấy rõ ràng ngay.

Ngày Chủ Nhật

Người lính canh được đặt ở vị trí vào ngày thứ Bảy, ngày Sa-bát của Do Thái. Vào ngày Chủ Nhật trong khi trời còn tối…

Thình lình có cơn động đất dữ dội. Một thiên sứ của Chúa từ trời xuống lăn tảng đá chận cửa mộ rồi ngồi lên trên. Hình dạng thiên sứ ấy sáng rực như chớp, áo trắng như tuyết.  Những lính canh hoảng hốt và đứng lặng người như chết khi thấy thiên sứ.

Ma-thi-ơ 28: 2-4 (BPT)

Chỉ cần một cái liếc nhìn đến những người lính cộc cằn thô kệch thì có thể biết rằng cũng chẳng có một cuộc chiến nào với vị Thiên Sứ này. Câu cuối cùng ở đoạn trên là cách nói ở thế kỷ thứ nhất để nói về sự sợ hãi! Nhưng họ không phải chỉ là những người run sợ. Cả vương quốc tội ác phải đang ở trong sự lộn xộn. Điều đó không khó để tưởng tượng nó là như thế nào- Sa-tan cũng rất bối rối, kêu la những mệnh lệnh lộn xộn vì các quỉ cũng ở trong sự hỗn độn. Quả là một điều đáng sốc! Ai mà đã nghĩ rằng ngôi mộ có thể trống không. Chúa Giê-xu đã sống lại cách rõ ràng! Không thể tin được!

Trong lúc đó…

Đến hôm sau ngày Sa-bát, Ma-ri Ma-đơ-len, Ma-ri mẹ Gia-cơ và Xa-lô-mê mua thuốc thơm để xức xác Chúa Giê-xu. Sáng sớm hôm ấy tức ngày đầu tuần lễ, khi vừa rạng đông, các bà đi đến mộ. Họ hỏi nhau, “Ai sẽ lăn giùm tảng đá lớn chận cửa mộ cho chúng ta đây?”

Nhưng khi nhìn, thì họ thấy tảng đá, mặc dù rất lớn, đã được lăn đi rồi. Bước vào mộ, các bà thấy một thanh niên mặc áo trắng ngồi bên phải, họ hoảng hồn.

Mác 16: 1-4 (BPT)

Ma-ri Ma-đơ-len rõ ràng đã quay đi trong sự hốt hoảng và mất tinh thần trước cái nhìn đầu tiên trong việc mở căn mộ ra. Bà có thể đã kết luận một điều rõ ràng- cơ thể của Chúa Giê-xu đã biến mất. Khóc lóc, bà quay đi và chạy đến để nói với các môn đồ. Nhưng Ma-ri và Xa-lô-mê đã mạnh dạn bước đến phía trước và vào trong khu mộ.

Bước vào mộ, các bà thấy một thanh niên mặc áo trắng ngồi bên phải, họ hoảng hồn.

Nhưng anh bảo, “Các chị đi tìm Chúa Giê-xu Na-xa-rét, Đấng đã bị đóng đinh. Đừng sợ! Ngài đã sống lại từ kẻ chết rồi, Ngài không có đây đâu. Hãy xem! Đây là chỗ người ta đã đặt xác Ngài. Bây giờ các chị hãy đi bảo với môn đệ Ngài và Phi-e-rơ rằng, ‘Chúa Giê-xu sẽ đi đến miền Ga-li-lê, các ông sẽ gặp Ngài tại đó như Ngài đã bảo trước với các ông.’”

Mác 16: 5-7 (BPT)

Các bà vội vàng rời mộ. Họ vừa sợ vừa mừng, chạy đi thuật lại cho các môn đệ Ngài. Bỗng Chúa Giê-xu gặp họ. Ngài bảo, “Chào các chị.” Các bà đến ôm chân Ngài và bái lạy Ngài. Chúa Giê-xu bảo họ, “Đừng sợ! Hãy đi bảo các anh em ta đi đến miền Ga-li-lê, họ sẽ gặp ta ở đó.”

Ma-thi-ơ 28: 8-10 (BPT)

Ngài Đã Sống Lại

Đọc lời ghi chép bạn có thể cảm nhận được sự rối loạn và mừng rỡ của tin tức vào buổi sáng sớm. Đối với những người đã thấy được Chúa Giê-xu đã chết, lời tường thuật từ những người đàn bà hoan hỉ đã gặp phải rất nhiều sự hoài nghi. Lúc ban đầu…

vài người đàn bà khác thuật lại cho các sứ đồ nghe chuyện đã xảy ra ở mộ Nhưng họ không tin các bà ấy vì có vẻ vô lý quá.

Lu-ca 24:11 (BPT)

Phi-e-rơ chạy đến để kiểm tra ngôi mộ. Giăng cũng chạy đến nữa, gặp Phi-e-rơ trên đường, nhưng sau đó chờ đợi ở ngoài cổng.

Xi-môn Phi-e-rơ đến sau, vào thẳng trong mộ, thấy vải liệm nằm đó và khăn liệm quấn quanh đầu Chúa Giê-xu được xếp lại để riêng ra, không cùng chỗ với vải liệm.

Giăng 20: 6-7 (BPT)

Điều này không phải là cảnh tượng của một phần mộ bị cướp bóc. Tấm vải liệm dài được dùng để khâm liệm thi hài vẫn còn quấn lại giống như là đang bọc thi hài đó, nhưng chỉ là xẹp xuống- trống không! Thi hài đó đã ra khỏi tấm vải liệm đó. Tấm khăn ở trên đầu cũng được xếp lại, giống như là ai đó đã xếp nó lại trước khi ra khỏi. Kinh Thánh nói rằng Phi-e-rơ đã thấy, nhưng Giăng đã thấy và tin. Vì Giăng không có nghi ngờ gì về việc Chúa Giê-xu đã sống lại! Nhưng đầu của Phi-e-rơ vẫn quay vòng vòng. Ông cần thời gian để suy nghĩ.

Lúc đó chắc hẳn vẫn là buổi sáng sớm khi Ma-ri Ma-đơ-len và…

Còn Ma-ri thì đứng ngoài mộ sụt sùi khóc. Cô vừa khóc vừa cúi xuống nhìn vào trong mộ thì thấy hai thiên sứ mặc áo trắng ngồi chỗ đã đặt xác Chúa Giê-xu, một người ở phía đầu, một người phía chân.

Họ hỏi Ma-ri, “Cô ơi, sao cô khóc?”

Giăng 20: 11-13 (BPT)

Ngôi mộ được đặt ở trong một khu vườn, nên có lẽ bà cho rằng những thiên sứ này là những người làm vườn. Ma-ri cũng rất buồn vì bà đã không nghĩ về việc nhận diện ra những người đàn ông này. Chúng ta phải nhớ rằng Ma-ri đang buồn khóc rất nhiều và cả cuộc nói chuyện cũng nói lên được sự khóc lóc đó.

Nói xong, cô quay lại, thấy Chúa Giê-xu đang đứng đó nhưng không nhận ra Ngài.

Chúa Giê-xu hỏi, “Cô ơi, sao cô khóc? Cô tìm ai vậy?”

Tưởng là người làm vườn nên cô hỏi, “Thưa bác, có phải bác dời Ngài đi rồi không? Bác để Ngài ở đâu cho tôi biết để tôi đến lấy.”

Chúa Giê-xu gọi, “Ma-ri!”

Giăng 20: 14-16 (BPT)

Nếu một người có thể gọi một cái tên mà qua cái tên đó nhắc đến tất cả những kỉ niệm về mỗi lần gặp gỡ quý báu với người mình yêu quý, thì Chúa Giê-xu đã vừa mới làm điều đó. Ma-ri đã nhận ra giọng nói đó ngay lập tức.

Ma-ri quay người lại về hướng Ngài và kêu lên bằng tiếng Do-thái, “Ra-bô-ni!”(Nghĩa là “Thầy.”)

Giăng 20: 16 (BPT)

Bây giờ bà đã có một lý do khác để khóc lóc. Bà chắc đã dang cánh tay của mình vòng lấy Ngài, có lẽ ôm chặt lấy chân Ngài theo như phong tục của ngày ấy.

Chúa Giê-xu bảo, “Đừng ôm lấy ta vì ta chưa lên cùng Cha. Nhưng hãy đi nói với các anh em ta rằng ‘Ta trở về cùng Cha ta cũng là Cha các con, cùng Thượng Đế của ta cũng là Thượng Đế của các con.’”

Ma-ri Ma-đơ-len về thuật cho các môn đệ rằng, “Tôi đã thấy Chúa!” đồng thời bảo họ những điều Ngài đã dặn.

Giăng 20: 17-18 (BPT)

Những Người Lính Canh

Trong khi tất cả những điều này đang xảy ra, những người lính đang truy tìm những thầy tế lễ cả thượng phẩm. Không có cách nào để họ có thể quay lại để đối mặt với Phi-lát.

Trong khi các bà ấy đi thuật chuyện lại với các môn đệ, thì toán lính gác mộ chạy vào thành, báo cáo với giới trưởng tế về sự việc vừa xảy ra.  Các trưởng tế liền họp với nhóm bô lão và bàn kế hoạch. Họ hối lộ cho bọn lính một số tiền lớn rồi căn dặn, “Hãy bảo dân chúng là ban đêm trong khi mấy anh đang ngủ, thì bọn môn đệ Giê-xu đến đánh cắp xác hắn đi.  Nếu quan tổng đốc nghe vụ nầy, chúng tôi sẽ giải thích cho ông ta rõ để mấy anh khỏi gặp rắc rối.” Cho nên bọn lính lấy tiền rồi làm theo y như điều căn dặn. Tiếng đồn ấy vẫn còn đến ngày nay trong vòng dân chúng.

Ma-thi-ơ 28: 11-15 (BPT)

Phải mất rất nhiều tiền để có thể thuyết phục những người lính kiêu hãnh này nói rằng họ đã ngủ. Nhưng điều này không đúng. Một lần nữa bạn có thể thấy rằng bàn tay của Sa-tan ở đằng sau của tất cả mọi thứ, bận rộn luôn để điều hành những việc làm tai hại. Dù sao thì, nó cũng là cha của sự nói dối. Đó đã là một nỗ lực lớn để khỏi mất mặt. Không nghi ngờ gì, Sa-tan nhận ra rằng nó đã thua. Chúa Giê-xu, Đấng Được Sức Dầu, đã chà đạp đầu của nó, như điều Đức Chúa Trời đã hứa từ lâu tại trong vườn Ê-đen.

Sống Lại

Chúa Giê-xu đã sống lại từ cõi chết! Ngài thực sự đã sống lại –với thân thể mình! Trong vòng ba ngày thân thể của Ngài đã nằm trong phần mộ và không có sự sống, bị chia cắt khỏi linh hồn. Nhưng sau đó bởi một sự chứng minh vĩ đại về quyền năng siêu nhiên, Chúa Giê-xu đã sống lại với một hình hài mới.

Chúa Giê-xu đã tiên báo sự chết của chính mình trong quá trình làm sứ mệnh của Ngài.

“Cha yêu ta vì ta bằng lòng hi sinh mạng sống mình để ta có thể nhận lại mạng sống ấy. Không ai cướp mạng sống ta được. Ta tình nguyện hi sinh mạng sống mình. Ta có quyền hi sinh mạng sống và có quyền lấy lại. Đó là điều Cha ta bảo ta làm.”

Giăng 10: 17-18 (BPT)

Tại Sao Chúa Giê-xu Đã Phải Chết?

Sự chết của Chúa Giê-xu đã không phải là cái chết bình thường. Đối với con người, chết là một hậu quả của tội lỗi- cho việc bất tuân luật pháp của Đức Chúa Trời. Nhưng Chúa Giê-xu đã giữ mười điều răn một cách hoàn hảo. Ngài vô tội, nên Ngài đã không cần phải chết. Theo như luật về tội lỗi và sự chết, Chúa Giê-xu đã có thể sống mãi mãi. Tại sao Ngài đã phải chết? Sa-tan đã không giết Ngài ngược theo ý muốn của Ngài; hoặc của người Do Thái hoặc người Rô-ma. Chúa Giê-xu đã chọn việc chết một cách vui lòng. Nhưng tại sao? Các chương thành công sẽ trả lời câu hỏi đó.

Các sự kiện vào buổi sáng sớm đó chỉ là một sự mở đầu. Trong vòng mười bốn ngày tiếp theo. Chúa Giê-xu xuất hiện trước mặt nhiều người đã biết Ngài rất rõ. Nhưng trước khi chúng ta rời khỏi ngày Chúa sống lại, chỉ có thêm một sự tường thuật được bày tỏ.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *