46. Thông Điệp Trên Đường Đến Em-ma-út

  • A-bra-ham đến luật pháp-

Các môn đồ đã phải nghiêng về phía trước khi Chúa Giê-xu đã đưa ra các giải thích của Ngài về câu chuyện của Áp-ra-ham và Y-sác. Họ là các con cháu ruột của hai người đàn ông này. Hãy nhớ lại khi Đức Chúa Trời bảo Áp-ra-ham hy sinh con trai của ông? Y-sác đã ở dưới sự chỉ huy của Đức Chúa Trời để chết, và trong thực tế, ông xứng đáng phải chết vì ông là một tội nhân. Y-sác bị cột lại và đặt lên bàn thờ- không tự giúp mình được. Điều mà Đức Chúa Trời đang nói ở đây là: Giống như cách Y-sác không thể tự giúp mình và cũng không thể tự cứu lấy mình, nên tất cả chúng ta cũng bị trói buộc bởi tội lỗi và không thể cứu mình. Điều mà Đức Chúa Trời đang nói ở đây là: Giống như Y-sác lúc trước bơ vơ và không thể tự cứu mình, cho nên tất cả chúng ta bị trói buộc bởi tội lỗi và không thể cứu mình ra khỏi những hậu quả của nó. Hãy nhớ lại cách Áp-ra-ham rút con dao ra và chuẩn bị để đâm vào Y-sác? Áp-ra-ham tin cậy nơi sự tốt lành của Đức Chúa Trời trong việc chu cấp cho một giải pháp đối với sự chết. Vào lúc cuối cùng, Đức Chúa Trời gọi từ Thiên Đàng và bảo ông ngừng tay. Bởi vì lòng tin cậy của Áp-ra-ham, Đức Chúa Trời đã chu cấp một của lễ thay thế cho Y-sác.

 Một Sự Thay Thế

Giống như chiên con đã chết cho chỗ của Y-sác, Chúa Giê-xu đã chết cho vị trí của chúng ta. Chúng ta đáng lẽ cũng bị chết và chịu hình phạt cho tội lỗi của mình, nhưng Chúa Giê-xu đã chết và cất đi hình phạt của chúng ta trên thập giá. Ngài là của lễ thay thế cho chúng ta. Nếu chiên con đã không chết, thì Y-sác đã phải chết. Nếu Chúa Giê-xu đã không chết, thì chúng ta đã phải trả cho nợ tội của chính mình. Kinh Thánh nói rằng Đức Chúa Trời tôn trọng đức tin của Áp-ra-ham.

“Áp-ra-ham tin Ðức Chúa Trời, và vì thế ông được kể là công chính.” Rô-ma 4:3 (BD 2011)

Hãy nhớ lại Giấy Ghi Nợ mà mỗi người có bởi vì hậu quả của tội lỗi? Kinh Thánh nói rằng Đức Chúa Trời kể Áp-ra-ham là công chính bởi vì niềm tin của ông. Đức Chúa Trời đã làm điều đó cho Áp-ra-ham bởi vì Đức Chúa Trời đã nhìn thấy trước những gì sẽ xảy đến với Chúa Giê-xu ở trên thập tự.   Kinh Thánh nói rằng…

Nhưng khi viết rằng, “ông [Áp-ra-ham]đã được kể là người công chính,” thì điều ấy không những chỉ nói về một mình ông,  nhưng cũng nói về chúng ta nữa. Chúng ta cũng sẽ được kể là những người công chính khi chúng ta tin Ðấng đã làm cho Ðức Chúa Jesus, Chúa chúng ta, từ cõi chết sống lại. Rô-ma 4: 23-24 (BD 2011)

Thông qua lịch sử, mỗi người đã phải mang theo một tờ Giấy Nợ, một nợ tội lỗi to lớn mà mỗi người có trách nhiệm phải trả. Cách duy nhất mà nợ có thể được trả đó là bằng sự chết đời đời của người đó. Nhưng Chúa Giê-xu đã đến. Sự chết của Ngài hoàn toàn đã đền nợ tội cho con người- trong quá khứ, hiện tại và tương lai. Đó là lý do tại cao Chúa Giê-xu kêu lên, “Sứ mạng đã hoàn thành.” Nợ đã được trả! Nhưng sự đền trả bởi Chúa Giê-xu chỉ có thể có hiệu lực nếu người đó tin Ngài. Kinh Thánh nói…

Chúng ta cũng sẽ được kể là những người công chính khi chúng ta tin Ðấng đã làm cho Ðức Chúa Jesus, Chúa chúng ta, từ cõi chết sống lại. Rô-ma 4:24 (BD 2011)

Hãy nhớ rằng từ tin, được dùng trong Kinh Thánh, có ý nghĩa đầy đủ hơn những gì chúng ta thường nghĩ.

  • Các thuật ngữ niềm tin, sự tin cậy, lòng tin và tin tất cả đều có nghĩa như nhau.
  • Niềm tin chân thật được xây dựng trên các sự thật (Ví dụ “Chúa Giê-xu chết cho chỗ của chúng ta vì tội lỗi của chúng ta”). Niềm tin không được xây dựng trên cảm giác được tha tội.
  • Lòng tin chân thật nơi Kinh Thánh không dừng lại ở sự hiểu biết tâm trí đối với lẽ thật. Nó bao gồm một sự tin cậy bằng tấm lòng (Ví dụ “Tôi tin rằng Chúa Giê-xu đã trở nợ tội của tôi rồi”

Tất cả những điều này sẽ là tin tức tốt lành cho các môn đồ. Nó sẽ là tin tức tốt lành cho chúng ta nữa. Kinh Thánh nói…

…Những gì đã được ghi trong quá khứ là để dạy dỗ chúng ta. Thánh Kinh giúp chúng ta kiên nhẫn và khích lệ để chúng ta nuôi hi vọng. Rô-ma 15:4 (BPT)

Sự tường thuật về Áp-ra-ham và Y-sác là những câu chuyện mà các môn đồ đã biết rất rõ. Mặc dầu họ đã nghe về điều này từ nhỏ, bây giờ họ mới thấy được cả bức tranh lần đầu tiên. Khi Chúa Giê-xu nói, mọi người đều im thin thít. Mỗi đôi mắt dán vào Ngài, Đấng Giải Cứu Giao Ước, bây giờ đang ở giữa chúng ta. Chúa Giê-xu tiếp tục.

Lễ Vượt Qua

Hãy nhớ rằng khi con cái của dân Y-sơ-ra-ên làm nô lệ ở Ai-cập và Đức Chúa Trời đã giải cứu họ ra khỏi Pha-ra-ôn với các dịch họa? Tai họa cuối cùng đó là sự chết của con đầu lòng. Đức Chúa Trời đã nói rằng nếu dân Y-sơ-ra-ên làm theo lời của Ngài, họ sẽ được an toàn khỏi tai họa này. Bạn có nhớ lại cách dân Y-sơ-ra-ên dâng của lễ chiên con lên không? Kinh Thánh cho chúng ta biết rằng Chúa Giê-xu là Chiên Con của chúng ta. Điều dường như không phải là một sự ngẫu nhiên đó là, từ lúc Chúa Giê-xu sinh ra đời, Ngài hiểu được những con vật vô hại này. Ngài được sinh ra trong một cái chuồng, một nơi mà những con chiên nhỏ được trú ẩn. Những người đến thăm Ngài đầu tiên đó là những người chăn chiên, những người đàn ông chăm sóc chiên mình và đảm bảo rằng chúng không bị hại. Chúng ta được bảo cho biết rằng Bết-lê-hem, thành phố là quê hương của Ngài, được yêu cầu bởi các thầy tế lễ cả thượng phẩm là một nơi để nuôi chiên làm của lễ để dâng lên trong Đền Thờ. Giăng Báp-tít đã nói về Chúa Giê-xu:

“Hôm sau Giăng thấy Chúa Giê-xu đi đến thì bảo rằng, “Kìa là Chiên Con của Thượng Đế, Đấng xóa tội trần gian.”                                                                    Giăng 1: 29 (BPT)

Như vậy chúng ta thấy sự tương đồng giữa Chúa Giê-xu và Chiên Con Lễ Vượt Qua, chúng ta cũng không ngạc nhiên. Sự tương tự thật đáng kinh ngạc. Tôi sẽ đề cập đến chỉ một số. Hãy nhớ rằng Chiên Con Lễ Vượt Qua phải không có khuyết điểm gì? Chúa Giê-xu vô tội. Chiên con phải là một con đực. Chúa Giê-xu là một người đàn ông. Chiên Con Lễ Vượt Qua đã bị giết, chết cho chỗ của con đầu lòng. Chúa Giê-xu chết cho chỗ của chúng ta. Huyết của chiên con được bôi lên mài cửa của ngôi nhà. Giống như sự an toàn chỉ được cho những người ở trong nhà, như vậy chỉ tin cậy nơi điều mà Chúa Giê-xu đã làm trên thập tự giá mang đến cho chúng ta sự an toàn khỏi sự chết đời đời. Khi thiên sứ của sự chết đến, bất cứ nơi nào có huyết bôi lên, thiên sứ sẽ vượt qua ngôi nhà đó. Cũng như vậy, Đức Chúa Trời đã chu cấp một cách để sự đoán xét của Ngài vượt qua khỏi chúng ta, và bằng việc làm đó tất cả sự xét đoán mà chúng ta xứng đáng nhận lãnh được đặt lên nơi Chúa Giê-xu. Đức Chúa Trời đã nói cụ thể với dân Y-sơ-ra-ên rằng họ không được bẻ gãy bất cứ xương nào khi họ ăn Chiên Con Lễ Vượt Qua. Điều này bởi vì chiên con là một hình ảnh, một dấu hiệu báo trước về Chúa Giê-xu. Các xương của Chúa Giê-xu cũng đã không bị đập gãy. Khi các người lính Rô-ma…

Nhưng khi họ đến nơi Chúa Giê-xu thì thấy Ngài đã chết nên không đánh gãy chân Ngài. Giăng 19:33 (BPT)

Khi các môn đồ của Ngài ngồi đó, suy gẫm vào mỗi lời, lắng nghe Chúa Giê-xu giải thích về sự quan trọng của Lễ Vượt Qua, họ không thể không nghĩ tới thời gian của năm lúc đó. Chúa Giê-xu đã bị đóng đinh vào chính ngày Chiên Con Lễ Vượt Qua chịu hy sinh! Họ không có cách nào có thể biết rằng các thầy tế lễ đã mong muốn giết sau khi lễ vượt qua đã qua, nhưng họ đã không biết rằng kế hoạch của Đức Chúa Trời đã thành công. Chúa Giê-xu không chỉ chết ngay, nhưng còn chết vào giờ thứ chín (3 giờ chiều), chính xác vào giờ mà chiên con của đền thờ được dâng lên- vào giờ của sự dâng tế buổi tối. Ngài chết đúng theo với lịch, giống như Kinh Thánh nói. Kinh Thánh nói…

Đấng Cứu Thế, là Chiên Con của lễ Vượt của chúng ta đã chịu chết. 1 Cô-rinh-tô 5:7 (BPT)

Luật Pháp

Hãy nhớ lại Mười Điều Răn? Dân Y-sơ-ra-ên nghĩ rằng việc làm theo mười điều răn cũng dễ dàng. Ngày nay, nhiều người tin rằng bạn có thể làm vui lòng Đức Chúa Trời bằng việc giữ mười điều răn, hoặc một bản tương tự. Nhưng chúng ta đã thấy từ trong việc nghiên cứu của mình rằng Đức Chúa Trời không mong muốn gì hơn là sự vâng phục hoàn toàn.

Ai vâng giữ tất cả luật pháp của Thượng Đế mà chỉ vi phạm một điều thôi thì xem như vi phạm toàn thể luật pháp.                                                                   Gia-cơ 2:10 (BPT)

Cố gắng giữ Mười Điều Răn không giúp cho việc khôi phục lại mối quan hệ rạn nứt với Đức Chúa Trời.

vì không ai nhờ tuân theo luật pháp mà được hòa thuận lại với Thượng Đế cả. Luật pháp chỉ cho chúng ta biết tội lỗi thôi.                                                                   Rô-ma 3:20 (BPT)

Luật pháp nhắc nhở chúng ta về hai mặt của một đồng tiền. Chúng ta có một điều mà chúng ta không muốn- tội lỗi, và chúng ta cần điều gì đó mà chúng ta không có- sự công bình. Mười Điều Răn không thể giúp chúng ta công chính ngang bằng với sự công chính của Đức Chúa Trời.

Nhưng Thượng Đế đã cho chúng ta phương cách hòa thuận lại với Ngài, mà không qua luật pháp. Phương cách ấy đã được luật pháp và các nhà tiên tri dạy chúng ta.  Ngài khiến con người hòa thuận lại với Ngài qua đức tin vào Chúa Cứu Thế Giê-xu. Rô-ma 3:21-22 (BPT)

Chúa Giê-xu bày tỏ ra cho con người rằng có một loại công chính hoàn toàn không liên quan gì đến luật pháp, mức độ tốt lành đến trực tiếp từ chính Đức Chúa Trời. Kinh Thánh nói rằng để đạt được sự công chính này, tất cả chúng ta phải làm đó là tin. Điều đó rất đơn giản. Điều đó rất đơn giản đối với chúng ta, nhưng đối với Đức Chúa Trời nó còn liên quan thêm nhiều nữa. Tính cách công bình của Đức Chúa Trời không thể bỏ qua được tội lỗi và giả vờ là điều đó đã không xảy ra. Tội lỗi phải bị trừng phạt- phải có sự chết. Cho đến lúc này, con người đã dâng sinh tế làm giá phải trả cho sự chết, nhưng chúng chỉ là sự che phủ tạm thời, bởi vì…

…vì huyết của bò đực và dê đực không thể nào xóa tội lỗi được. Hê-bơ-rơ 10:4 (BPT)

Có một giải pháp nào khác không? Có lẽ một người có thể chết cho người khác, nhưng người đó phải là người vô tộisẵn sàng chịu sự trừng phạt. Không có người nào như vậy từng tồn tại. Mỗi người đàn ông và đàn bà qua nhiều năm đã phải đối mặt với một nợ tội riêng- không có cách nào để họ có thể trả cho một ai khác. Nhưng sau đó Đức Chúa Trời rời Thiên Đàng và trở thành một con người- một người đàn ông vô tội. Trong một hành động vĩ đại cho tình yêu vị tha.

Thượng Đế đã hi sinh mạng sống Chúa Giê-xu để con người được xóa tội, nhờ tin vào sự chết của Ngài. Thượng Đế làm như thế để tỏ ra sự công chính của Ngài, như xưa kia Ngài bỏ qua tội lỗi mà con người đã phạm. Rô-ma 3:25 (BPT)

Bản tính công bình tự nhiên của Đức Chúa Trời được thỏa mãn bởi sự chế của Chúa Giê-xu, một sự trả nợ bằng sự chết cho tội lỗi. Đức Chúa Trời đã không trừng phạt tội lỗi mà con người đã phạm trước đây bởi vì Ngài biết rằng một ngày nào đó Chúa Giê-xu sẽ chết cho tất cả tội của chúng ta- quá khứ, hiện tại và tương lai- trả hình phạt chết đầy đủ. Chúa Giê-xu chết để Đức Chúa Trời có thể…

Ngày nay Thượng Đế đã ban Chúa Giê-xu để chứng tỏ điều Ngài làm là đúng. Như vậy, Ngài có thể xét xử công bình và hòa thuận lại với người nào đặt niềm tin mình nơi Chúa Giê-xu. Rô-ma 3: 26 (BPT)

Từ bào chữa là một thuật ngữ trong tòa án được sử dụng trong các phiên tòa vào thời của Chúa Giê-xu. Hãy nhớ lại các sự kiện khi con người phạm tội trong khu vườn? Vào lúc đó Đức Chúa Trời đã lấy đi áo choàng của tình bạn và mặc vào áo choàng của quan tòa. Là một quan xét công bình, Đức Chúa Trời đã thấy con người đã PHẠM TỘI, bất tuân luật pháp hoàn hảo của Đức Chúa Trời, phạm tội ngược lại với Đức Chúa Trời thánh khiết. Con người đứng trước một Đức Chúa Trời buồn bã, phán tội và kết án chung thân, không chữa được của người bất tuân luật pháp. Lời tuyên án đó là sự chết-sự chết đời đời.

pointing

Nhưng sau đó Đức Chúa Trời đứng lên từ ghế xét đoán của mình, cởi ra chiếc áo của quan tòa, và mặc lên lại chiếc áo của tình bạn. Đức Chúa Trời đã rời bỏ nơi cao sang của Thiên Đàng và xuống trần như là một Chúa-con người để đứng với chúng ra trước dãy ghế đó. Vì Ngài đã không có tội gì của chính Ngài để phải chịu chết, Ngài có thể chết cho tội của những người khác. Ngài chết cho chỗ của chúng ra. Ngài luôn luôn có thể trả nợ tội cho tất cả loài người.

Tội lỗi đã đi xa, nhưng sự công bình vẫn cần thiết. Ồ vâng, chúng ta đã thấy trước đó là, giống như Áp-ra-ham, sự công bình đến với chúng ta bởi đức tin. Tuy nhiên, để chu cấp sự trong sạch đó, điều gì đó cần phải xảy ra ở trong quan tòa của Đức Chúa Trời. Chúa Giê-xu chỉ có thể mang lấy giẻ hôi thối của chúng ta ở trên ngài, nhưng sau đó- điều kỳ diệu nhất của tất cả- Ngài hoàn toàn mặc lên chúng ta áo choàng sạch sẽ, tinh khiết của sự công bình của Ngài, một sự công bình tương đương hoàn toàn với sự hoàn hảo thánh khiết của CHÍNH NGÀI.

Bây giờ, như Đức Chúa Trời ngồi với tư cách là một quan tòa và nhìn quanh các khuôn mặt của con người, bất cứ nơi nào Ngài thấy một người mặc lên sự công bình của Đấng Christ, Ngài có thể thật thà và công bình nói rằng, “Trong quan tòa Thiên Đàng của Ta, người đàn ông, người đàn bà, đứng trước ta đó là hoàn hảo”. Quan Tòa Toàn Năng của Thiên Đàng dương cái búa lên, đập xuống và tuyên bố “Công Bình!” Đó là ý nghĩa của từ BÀO CHỮA- được tuyên bố là công bình trước mặt Đức Chúa Trời. Nhưng hãy nhớ rằng: điều này đúng duy nhất cho những người tin rằng Chúa Giê-xu đã chết trong chỗ của họ. Kinh Thánh nói…

…Con người được hòa thuận lại với Thượng Đế nhờ đức tin…                                                                               Rô-ma 3:28 (BPT)

Vì đã trở nên công chính trước Thượng Đế qua đức tin, nên chúng ta hòa thuận lại với Ngài. Đó là nhờ Chúa Cứu Thế Giê-xu…                                                                     Rô-ma 5:1 (BPT)

Không, Mười Điều Răn không thể làm cho một người công bình.

Như thế rõ ràng là không ai có thể trở thành công chính trước mặt Thượng Đế qua luật pháp… Ga-la-ti 3:11 (BPT) Mọi người đều phạm tội, không đáng hưởng vinh hiển của Thượng Đế. Rô-ma 3:23 (BPT)

Nhưng Luật Pháp có một mục đích. Kinh Thánh nói rằng mười điều răn giống như một người giáo viên cầm tay chúng ta, dẫn chúng ta đến với thập tự, chỉ có chúng ta rằng chúng ta cần một Đấng Cứu Thế.

…luật pháp là người giám hộ dẫn chúng ta đến cùng Chúa Cứu Thế để chúng ta trở nên công chính trước mặt Thượng Đế qua đức tin. Ga-la-ti 3:24 (BPT)

Mỗi người cần một Đấng Cứu Thế. Chỉ khi được mặc với sự công bình của Đấng Christ, chúng ta có thể kinh nghiệm được nụ cười chào mừng của Đức Chúa Trời.

Tình Yêu Thương và Sự Công Bình

Trên đường đến Em-ma-út, Chúa Giê-xu bảo với các môn đồ rằng Ngài phải chết. Ý tưởng về việc Chúa Giê-xu phải chết khiến chúng ta cảm thấy không thoải mái- chúng ta biết rằng chúng ta không xứng đáng với tình yêu đó. Tại sao Ngài lại nói điều đó? Sự chết của Ngài chỉ cần thiết trong câu này: Nếu Đức Chúa Trời chỉ cho phép khía cạnh công bình trong tính cách của Ngài cai trị, thì chúng ta đã phải chết cho tội lỗi của chính mình. Điều đó cũng công bằng, nhưng lòng yêu thương của Ngài không cho phép điều đó. Mặt khác, nếu chỉ có tình yêu thương cai quản tính cách của Ngài, Ngài phải bỏ qua tội lỗi đời đời. Nhưng đó không phải là một sự lựa chọn bởi vì tính cách công bình của Ngài. Tội lỗi phải được giải quyết. Chỉ có thập tự giá thì chúng ta mới có thể tìm thấy một sự bày tỏ bình đẳng hoàn hảo của cả hai khía cạnh- tình yêu thương vĩ đại và sự công bình tuyệt đối được thỏa mãn. Từ góc nhìn của Đức Chúa Trời, tình yêu thương và sự công bình đã khiến cho thập tự giá là cần thiết.

Không có tình yêu nào lớn hơn khi một người hi sinh tính mạng vì bạn mình. Giăng 15: 13 (BPT) Nhưng Thượng Đế đã tỏ tình yêu lớn lao của Ngài như sau: Trong khi chúng ta đang là tội nhân thì Chúa Cứu Thế chịu chết vì chúng ta.                                                 Rô-ma 5:8 (BPT)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *