40. Bữa Ăn Của Chúa

Khi Chúa Giê-xu và các môn đệ gần tới thành Giê-ru-sa-lem thì đến các thị trấn Bết-phát và Bê-tha-ni, gần núi Ô-liu. Từ đó, Ngài bảo hai môn đệ đivà dặn, “Đi đến thị trấn trước mặt các con. Vừa khi vào thành, các con sẽ thấy một con lừa con đang cột, chưa có ai cỡi. Tháo nó ra dắt về đây cho ta.

Mác 11: 1-2 (BPT)

Họ mang lừa con về cho Chúa Giê-xu, lấy áo trải trên lưng lừa, rồi Chúa Giê-xu cỡi lên.  Nhiều người trải áo mình trên mặt đường. Kẻ khác chặt nhánh cây trong đồng và trải trên đường. Dân chúng kẻ trước người sau hô lên, “Tung hô Phúc cho Đấng nhân danh Chúa mà đến! Phúc cho nước sắp đến của tổ tiên chúng ta là Đa-vít! Tung hô Thượng Đế trên trời cao!”

Mác 11: 7-10 (BPT)

Từ hô-sa-na có nghĩa là xin cứu bây giờ. Đám đông đang tung hô Chúa Giê xu với một lời ứng khẩu giống như một cuộc duyệt binh người Rô-ma thường sử dụng để chào mừng một người chiến thắng vẻ vang. Họ vỗ tay và ca ngợi Ngài với hy vọng rằng Ngài sẽ thắng hơn những người đàn áp Rô-ma.

Họ đã không biết rằng họ đang làm thành một lời tiên tri khoảng 500 năm tuổi. Tiên tri Xa-cha-ri đã viết rằng Chúa Giê-xu sẽ nhận lãnh một sự chào mừng ấm cúng như vậy.

Hãy vui lên, hỡi dân cư Xi-ôn!   Hãy reo mừng lên, hỡi dân Giê-ru-sa-lem! Vì vua ngươi đang đến cùng ngươi.   Ngài làm điều công chính và là Đấng giải cứu. Ngài hiền hoà và cỡi ừa,  trên lưng lừa con của lừa cái.                                                                   Xa-cha-ri 9:9 (BPT)

Đây là lúc duy nhất mà Chúa Giê-xu từng cho phép một sự nhận lãnh trọng yếu như vậy thay mặt cho Ngài. Ngài có một lý do. Chúa Giê-xu đang tác động đến tay của những người muốn giết Ngài. Ngài muốn họ phải hành động bây giờ, không có sự chần chờ gì.

Chỉ còn hai ngày nữa là đến lễ Vượt Qua và lễ Ăn Bánh Không Men. Các trưởng tế và giáo sư luật tìm mưu bắt giết Chúa Giê-xu.  Nhưng họ bàn, “Chúng ta không nên làm việc ấy trong kỳ lễ vì dân chúng sẽ nổi loạn.”

Mác 14: 1-2 (BPT)

Từ cách nhìn của một đám đông đang tung hô, đã đến lúc để Chúa Giê-xu tuyên bố rằng Ngài là Vua của Y-sơ-ra-ên thật. Nhưng đối với những người lãnh đạo tôn giáo, những người đang bày mưu giết Ngài, đó quả là một tình huống khó xử đối với họ. Nếu Chúa Giê-xu cần phải bị mang ra khỏi sân khấu, bây giờ là đúng lúc, nhưng họ cảm thấy e ngại về phản ứng của đám đông. Chúa Giê-xu quả là rất nổi tiếng.

Thành phố đang chật đông người chuẩn bị cho Lễ Vượt Qua, nhiều người trong số họ mong đợi để được xem thấy Chúa Giê-xu với hy vọng rằng Ngài sẽ đuổi những người Rô-ma đi. Nhưng thời gian trôi qua nhưng không có một sự tuyên bố chính thức nào về việc Ngài là vua, vị trí anh hùng của Ngài cũng bị mờ nhạt dần.

Bữa Ăn Lễ Vượt Qua

Chúa Giê-xu hướng dẫn hai môn đồ của Ngài trong việc sắp xếp một phòng cho Lễ Vượt Qua.

Đến chiều, Chúa Giê-xu cùng mười hai môn đệ vào nhà ấy.  Đang khi ăn Chúa Giê-xu nói, “Ta bảo thật, một người trong các con sẽ phản ta—một trong những người hiện đang ăn ở đây với ta.”

Nghe thế các môn đệ rất buồn rầu. Mỗi người lần lượt hỏi, “Thưa thầy người đó có phải là con không?”

Chúa Giê-xu đáp, “Đó là một trong mười hai người—người sẽ chấm bánh chung chén với ta.

Mác 14: 17-20 (BPT)

Khi Chúa Giê-xu lựa chọn mười hai sứ đồ của Ngài trước đó ba năm, Ngài đã biết rằng một người họ là kẻ phản bội.

1000 năm trước thời điểm này, Vua Đa-vít, nói về sự phản bội này, đã viết về góc nhìn của Đấng Cứu Rỗi…

Đến nỗi người bạn thân nhất của tôi, vốn ăn chung bàn cùng tôi cũng quay lại phản tôi.                                                                                  Thi Thiên 41:9 (BPT)

Sự Phản Bội Kẻ phản bội đó là Giu-đa Ích-ca-ri-ốt. Mặc dầu ông là một người thủ quỹ cho các môn đồ, ông cũng là một kẻ trộm. Rõ ràng rằng, ông thêm dầu vào tham vọng của mình và làm đầy các túi của mình mà các môn đồ khác không thể nào khôn lanh hơn được. Nhưng Chúa Giê-xu biết, và rõ ràng rằng Sa-tan cũng biết điều đó. Nó đã rình xem chỗ hở của áo giáp Giê-xu, một thời điểm và địa điểm để tiêu diệt Đấng Giải Cứu Giao Ước mãi mãi. Bây giờ Sa-tan thấy được cơ hội này. Giu-đa rất vui lòng. Khi bánh Lễ Vượt Qua được phân phát, Quỷ bắt đầu hành động của mình.

Khi Giu-đa vừa nhận miếng bánh xong, Sa-tăng liền nhập vào hắn. Chúa Giê-xu bảo hắn, “Việc anh làm hãy làm mau lên!”  Nhưng không ai trong những người ngồi ăn hiểu tại sao Ngài nói như thế với Giu-đa.

Giăng 13: 27-28 (BPT)

Giu-đa đi gặp các giới trưởng tế cùng mấy tên lính canh gác đền thờ để bàn cách trao Ngài vào tay họ.  Họ rất mừng và đồng ý thưởng tiền cho hắn.    

Lu-ca 22: 4-5 (BPT)

Bánh Bẻ Ra và Chén

Tình huống này với xảy ra với Giu-đa ngay giữa bữa ăn. Trong khi kẻ phản bội đang nói về những công việc hiểm độc của mình, Chúa Giê-xu tiếp tục với bữa ăn. Điều đó có một tầm quan trong lớn.

Lúc đang ăn, Chúa Giê-xu cầm bánh mì, tạ ơn Thượng Đế và bẻ ra. Rồi Ngài trao cho các môn đệ và nói, “Các con hãy dùng bánh nầy; đây là thân thể của ta.”

Mác 14:22 (BPT)

Rõ ràng rằng họ không phải đang ăn thân thể của Chúa Giê-xu, thế nhưng Chúa Giê-xu đang nói về bánh của Lễ Vượt Qua biểu tượng cho thân thể Ngài. Các môn đồ phải rất lúng túng. Điều này có liên quan gì đến hàm ý tới bản thân của Ngài là Bánh Sự Sống?

Chúa Giê-xu đáp, “Ai yêu mến ta thì vâng theo lời dạy của ta. Cha ta sẽ yêu mến người ấy. Cha ta và ta sẽ đến sống cùng người đó.  Ai không yêu mến ta thì không vâng giữ lời giáo huấn của ta. Lời dạy nầy mà các con nghe không phải từ ta mà từ Cha, Đấng sai ta đến.

Mác 14: 23-24 (BPT)

Một lần nữa biểu tượng về huyết của Chúa Giê-xu cũng tương tự- huyết Ngài cũng sẽ sớm đổ ra cho nhiều người. Chúng ta sẽ thấy được tầm quan trọng của điều này sau.

Sau khi hát một bản *thánh ca, tất cả mọi người đi ra núi Ô-liu.

Mác 14: 26 (BPT)

*Một bài hát để ca ngợi Chúa.

Chapter 39

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *