29. Những Nhà Thông Thái Từ Phường Đông

Mặc dầu Chúa Giê-xu chính là Đức Chúa Trời, Ngài chọn để đi đến với loài người như một đứa trẻ. Điều này quả là một kinh nghiệm cho Giô-xép và Ma-ri trong việc nuôi nấng đứa con này. Chúa Giê-xu vô tội. Thậm chí khi là một thiếu niên, Ngài không bao giờ trở nên thiếu kiên nhẫn, không bao giờ nói lại hoặc nổi giận. Có rất ít điều được nói về những năm trẻ tuổi của Chúa Giê-xu, nhưng một câu chuyện được ghi lại về Ngài vào lúc 12 tuổi.

Mỗi năm cha mẹ Chúa Giê-xu lên thành Giê-ru-sa-lem để dự lễ Vượt qua. Lúc Ngài được mười hai tuổi thì cả gia đình lên dự lễ như vẫn thường làm.

Lu-ca 2: 41-42 (BPT)

Theo như văn hóa người Do Thái, một đứa con trai ở tuổi thiếu niên đã trở nên một thành viên hoàn toàn của một cộng đồng tôn giáo. Vì điều này, người thiếu niên đó đã có tất cả những trách nhiệm và những đặc ân của một người thiếu niên trẻ. Vì Giô-xép và Ma-ri theo thông lệ đi đến Giê-ru-sa-lem, và tuổi trưởng thành của chúa Giê-xu cũng không xa khỏi tâm trí của họ.

*Một đứa trẻ trở thành con trai của giao ước, tục lệ con trai của giới luật (baz mitzvah) được tiếp tục cho đến thời điểm hiện tại.

Về Nhà

Khi bữa tiệc qua rồi, mọi người đều về nhà. Mặc dầu chúng ta không biết tất cả những chi tiết về chuyến đi, chúng ta có thể tưởng tượng được những sự kiện này được bày tỏ ra như thế nào. Có thể là những người từ Na-za-rét tất cả đều di chuyển cùng nhau để có sự an toàn. Bởi vì những đứa trẻ thì thường đi bộ chậm hơn, họ, cùng với những người đàn bà và một số người đàn ông khác, rời đi lúc sáng sớm để có thể bắt đầu trước. Những người đàn ông còn lại phải ở lại sau để xem xét lúc cuối cùng và sau đó sẽ đi ra để theo kịp đoàn người vào lúc hoàng hôn.

Sau các ngày lễ thì gia đình lên đường trở về nhà. Nhưng cậu Giê-xu ở nán lại Giê-ru-sa-lem mà cha mẹ cậu không hay biết. Hai người đi suốt một ngày đường, cứ yên trí cậu đi về chung với đồng bạn. Sau đó mới bắt đầu hỏi thăm tìm cậu trong đám thân nhân và bạn hữu.

Lu-ca 2: 43-44 (BPT)

Bạn có thể hình dung rằng Ma-ri rời đi lúc bình minh. Chúa Giê-xu thì không thấy ở đâu, nhưng bà không sợ hãi. Chúa Giê-xu đã đến độ tuổi mà được cho rằng đã trở thành một người đàn ông. Ngài cũng sẽ ở lại với những người khác vì họ đã đến thăm khu vực tại đền thời. Không nghi ngờ gì Ngài đang ở với Giô-xép. Với ý nghĩ đó Ma-ri mỉm cười với sự thỏa mãn. Và chúa Giê-xu quả là một thanh niên tuyệt vời. Bà cảm thấy vui mừng vì Ngài đang dành thêm thời gian để lắng nghe những người đàn ông trí thức ở trong đền thờ.

Hoàng hôn đến khi Giô-xép đến tại nơi đã được sắp xếp từ trước cùng với những người đàn ông khác. Họ cũng đã có một ngày tốt, tràn ngập với sự học hỏi. Họ đã dành nhiều thời gian để lắng nghe những học giả về đền thờ dạy dỗ về lời của Đức Chúa Trời, sau đó họ đã thảo luận về việc giảng dạy trong khi họ vội vã để theo kịp với những người nữ. Điều hối tiếc duy nhất của ông đó là Chúa Giê-xu đã không ở lại với ông. Sau đó, ông đã ở độ tuổi mà được cho rằng phải gánh trách nhiệm của một người đàn ông trẻ. Ông đã có thể học rất nhiều. Nhưng rõ ràng rằng ông đã tiến tới cùng với Ma-ri và tất cả những đứa trẻ còn lại. Ông phải nhắc Chúa Giê-xu rằng Ngài đang lớn. Ông cũng không phải thường xuyên làm điều đó. Để nghĩ về điều đó, ông không thể nhớ về sự nhắc nhở Chúa Giê-xu về bất cứ điều gì. Sau đó Giô-xép tìm thấy Ma-ri. Cả hai đều cười với nhau:

“Em đã có một ngày tốt không?” “Vâng, tốt!”

“Giê-xu hôm nay có vui không?” “Giê-xu?”

Việc Tìm Kiếm

Việc tìm kiếm phải rất điên rồ. “Ồ không! Chúng ta đã lạc mất con của Đức Chúa Trời!” Họ tìm kiếm ở khắp mọi nơi một đứa trẻ bình thường có thể được tìm thấy. Những khu vực bán kẹo ở chợ đã được kiểm tra kỹ càng và các khu vực xây dựng xung quanh được lục tung ra để xem nếu ngài đã la cà để xem chúng. Trong sự tuyệt vọng, Giô-xép truy lại các bước chân của mình. Nơi cuối cùng mà họ tìm thấy Chúa Giê-xu đó là ở trong đền thờ.

Mãi ba ngày sau, họ mới tìm được cậu đang ngồi trong đền thờ chung với các giáo sư luật, vừa nghe vừa hỏi.  Ai nghe cậu cũng lấy làm ngạc nhiên về trí thông minh và những câu trả lời của cậu.

Lu-ca 2: 46-47 (BPT)

Chúa Giê-xu ở chính xác nơi mà Ngài nên ở, làm điều mà cả hai Giô-xép và Ma-ri đã mong đợi Ngài làm. Chỉ có một điểm khác nhau. Thay vì được hướng dẫn bởi những người thông thái trong đền thờ, Chúa Giê-xu dạy. Không, Ngài không phải đang giảng một bài giảng, nhưng thẩm thấu những câu hỏi, sự hiểu biết sâu sắc của Ngài, độ sâu của các câu trả lời của Ngài, đã được chú ý đến. Quả thật, những người thông thái ở đền thờ đã để ý đến mỗi từ. Kinh Thánh nói rằng những người được học cảm thấy ngạc nhiên! Chẳng khác nào họ đang lắng nghe từ chính bản thân Đức Chúa Trời. Ai mà có thể không điếng người đi trong một cuộc nói chuyện với Đấng Sáng Tạo của cả vũ trụ này?

Không chỉ những học giả này là những người không nói được nên lời. Giô-xép và Ma-ri rất sửng sốt, và không nghi ngờ gì, cảm thấy nhẹ nhõm. Giô-xép và Ma-ri có thể bắt đầu nói lại được.

Lúc cha mẹ tìm được cậu thì cả hai người đều sửng sốt. Mẹ cậu hỏi, “Con ơi, sao con đối với cha mẹ như thế nầy? Cha mẹ hết sức lo âu cho con và đã kiếm con khắp nơi!”
Lu-ca 2: 48 (BPT)

Đức Chúa Giê-xu hỏi họ một câu hỏi (Bạn một phần nào đó thì cũng mong đợi điều này từ Chúa)

“Cha mẹ kiếm con làm gì? Cha mẹ không biết con phải ở trong nhà của Cha con sao?”

Lu-ca 2: 49 (BPT)

 Một Sự Nhắc Nhở Nhẹ Nhàng

Đây không phải là một lời đáp lại xấc xược. Chúa Giê-xu chỉ đơn giản nói rằng Ngài ở đúng nơi mà một đứa trẻ nên ở- tại nhà trong Nhà của Cha mình. Nhưng Ngài có ý gì khi nói Cha? Ai là Cha mà Ngài đang ám chỉ đến? Chúng ta sẽ học về điều này nhiều hơn trong phần tiếp theo. Bây giờ, tất cả bạn cần biết đó là Chúa Giê-xu đã sử dụng câu trả lời này như là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng với cha mẹ trên đất của Ngài về Ngài thật sự là ai.

Nhưng cả hai người đều không hiểu cậu nói gì. Chúa Giê-xu trở về Na-xa-rét và vâng phục cha mẹ. Còn mẹ Ngài ghi nhớ vào lòng những chuyện đã xảy ra.  Chúa Giê-xu càng trở nên khôn lớn. Mọi người và Thượng Đế đều quí mến cậu.  
Lu-ca 2: 50-52 (BPT)

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *