12 Sự Đền Tội

Sau khi ăn trái cấm, điều đầu tiên mà A-đam và Ê-va làm đó là che thân thể của họ lại với lá vả. Mặc dầu có những áo quần này, A-đam nói với Đức Chúa Trời rằng ông cảm thấy lõa lồ- trần truồng. Có một lý do cho câu nói này. Kinh Thánh cho chúng ta biết rằng…

… CHÚA không nhìn người như loài người nhìn; loài người nhìn thấy bên ngoài, nhưng CHÚA nhìn thấy trong lòng.”                                                                                     1 Sa-mu-ên 16:7

Đức Chúa Trời nhìn xem thẳng vào những cố gắng nhỏ nhoi của họ trong việc che chắn thân thể của họ lại. Ngài có thể thấy tấm lòng của họ.

Kinh Thánh nói với chúng ta rằng Đức Chúa Trời từ chối sự cố gắng của A-đam và Ê-va ở trong sự tự hoàn thiện bản thân. Những lá cây vả được dùng để che lấp đi sự trần truồng của họ, nhưng tấm lòng của họ đầy dẫy tội lỗi. Ngài muốn dạy cho họ rằng con người không có thể làm gì, bên ngoài hay bên trong để có thể xóa bỏ vấn đề về tội lỗi. Như vậy, Ngài từ chối việc chấp nhận những áo quần bằng lá vả của họ.

Một Sự Che Lấp

Chỉ có Đức Chúa Trời mới có thể chu cấp cho họ trang phục mà khiến họ được chấp nhận trước Ngài. Ngài bắt những con vật, giết chúng và…

   CHÚA Ðức Chúa Trời lấy da thú làm y phục cho A-đam và vợ ông, rồi mặc cho họ.                                                                                                              Sáng Thế Ký 3:21

Đây chỉ là một sự biểu tượng trừu tượng cho sự thật là tội lỗi mang đến sự chết. A-đam và Ê-va đã chưa bao giờ thấy sự chết. Nếu họ xem thấy, điều đó sẽ là một kinh nghiệm choáng ngợp-khi thấy máu đổ trên đất, sự oằn oại với sự sống, ánh sáng vượt qua khỏi ánh mắt của con vật, hiểu được sự kết thúc. Dù thế nào chăng nữa, Đức Chúa Trời khiến cho thực tế kinh khiếp của sự chết trở nên dễ hiểu đối với họ ngay lúc đó. Các con vật chết để mà họ có thể che lấp tội lỗi mình.

Sự Xua Đuổi

Mặc dầu con người đã phạm tội nhưng họ vẫn sống trong khu vườn và được đến gần với cây sự sống. Ăn trái của cây này có nghĩa là con người có thế sống đời đời. Vì vậy Đức Chúa Trời đuổi con người ra khỏi khu vườn.

Ðoạn CHÚA Ðức Chúa Trời phán, “Nầy, con người đã trở thành một bậc như Chúng Ta, biết điều thiện và điều ác. Vậy bây giờ hãy coi chừng, kẻo nó đưa tay hái trái cây sự sống và ăn, rồi được sống đời đời chăng.” 23 Vậy CHÚA Ðức Chúa Trời đuổi loài người ra khỏi Vườn Ê-đen, để cày cấy đất đai, là thứ đã được dùng để dựng nên loài người. 24 Thế là Ngài đuổi loài người ra khỏi vườn. Ở phía đông của Vườn Ê-đen, Ngài đặt các thiên thần chê-ru-bim và một thanh gươm sáng lòa, liên tục biến chuyển mọi hướng, để canh giữ con đường đến cây sự sống.

Sáng Thế Ký 3:22-24

Điều này là một hành động ân điển. Đức Chúa Trời đã không muốn con người sống như là tội nhân mãi mãi. Bạn có thể tưởng tượng thế giới sẽ như thế nào nếu tất cả những người đàn ông và đàn bà đầy tội lỗi trải qua một thời gian dài vẫn còn sống cho đến ngày hôm nay? Việc đuổi con người ra khỏi khu vườn, Đức Chúa Trời cho phép những hậu quả của tội lỗi được cuối cùng được thực hiện, ví dụ như là cái chết thuộc thể. Nhưng Đức Chúa Trời suy nghĩ xa hơn những nấm mồ. Ngài nghĩ về kế hoạch của Ngài trong việc giải cứu con người ra khỏi Sự Chết Thứ Hai, một cách để thoát khỏi Hồ Lửa.

Ca-in và A-bên

A-đam biết Ê-va vợ ông; bà thọ thai và sinh Ca-in. Bà nói, “Nhờ CHÚA giúp đỡ, tôi đã sinh được một người.” 2 Sau đó bà sinh A-bên em trai Ca-in.

Sáng Thế Ký 4: 1-2

Cả hai Ca-in và A-bên được sinh ra ở ngoài khu vườn. Bởi vì họ đã được thụ thai là kết quả của sự kết hợp giữa A-đam và Ê-va, họ mang theo tình trạng tội lỗi của A-đam, và bị xa cách khỏi Chúa. Vì Đức Chúa Trời là công bình, Ngài phải thi hành luật pháp của Ngài. Ca-in và A-bên cũng phải chết vì tội lỗi của họ.

Nhưng Đức Chúa Trời yêu thương họ, nên trong sự nhân từ Ngài chu cấp một cách để họ có thể thoát khỏi sự phán xét. Cách đó có hai mặt:

Bên trong- Một niềm tin nơi Đức Chúa Trời

Ca-in và A-bên chỉ cần đơn giản là tin cây Đức Chúa Trời- tin rằng điều mà Đức Chúa Trời nói là đúng. Ví dụ, Đức Chúa Trời đã hứa cùng với A-đam và Ê-va rằng Đấng Cứu Thế sẽ đạp đầu Satan và cứu họ khỏi các hậu quả của tôi lỗi. Điều này có thể không? Nó có thật không? Đức Chúa Trời có thật sự có ý nói như vậy không? Ca-in và A-bên mỗi người phải quyết định cho họ có nên hay không nên tin Đức Chúa Trời.

Bên Ngoài- Một hỗ trợ thị giác

Đức Chúa Trời cũng muốn bày tỏ cho họ biết việc xóa bỏ tội lỗi thì cần những gì? Nó bao gồm một sự hỗ trợ thị giác khá rõ ràng. Điều này khá sửng sốt, nên vịn mình vào ghế.

Một nghiên cứu toàn tập về Kinh Thánh hướng dẫn chúng ta đến việc hiểu rằng Đức Chúa Trời nói với Ca-in và A-bên cách rõ ràng và cụ thể là phải bắt lấy một con vật, giết nó và để cho máu của nó chảy ra trên một *bàn thờ. Tại sao là điều này? Suy nghĩ về các của tế động vật khiến hầu hết chúng ta cảm thấy kinh khủng-ghê tởm. Lý do chấp nhận được là gì mà Đức Chúa Trời đưa ra một sự hướng dẫn rõ ràng đến vậy? Kinh Thánh nói…

… và không có đổ huyết thì không có sự tha thứ.

Hê-bơ-rơ 9:22

Đức Chúa Trời nói rằng nợ tội của con người chỉ có thể được trả, hoặc tha thứ, nếu sự chết xảy ra. Nhưng tại sao là huyết?

Vì mạng sống của xác thịt ở trong huyết, nên Ta đã ban huyết cho các ngươi, để các ngươi cử hành lễ chuộc tội cho mạng sống mình trên bàn thờ. Vì mạng sống ở trong huyết, nên huyết mới được dùng để chuộc tội.

Lê-vi-ký 17:11

Khái niệm về của lễ bằng huyết có hai khía cạnh:

Sự Thay thế: Thường thì một người sẽ phải chết cho tội của chính họ. Nhưng bây giờ, dựa trên  những sự kiện cụ thể trong tương lai, Đức Chúa Trời nói rằng Ngài sẽ chấp nhận sự chết của một con vật vô tội thay cho con người-như là một sự thay thế. Một mạng sống cho một mạng sống, con vật vô tội chết thay cho chỗ của người phạm tội. Của lễ cho thấy luật về tội lỗi và sự chết được vâng theo và công bình được hoàn tất. Nhưng có thể nào một của lễ bị giết mà không đổ máu, có thể là bởi việc làm nghẹt thở?

Sự Đền Tội: Đức Chúa Trời phán rằng huyết sẽ là một sự đền tội cho tội lỗi. Từ đền tội có nghĩa là che phủ. Huyết được đổ ra sẽ che phủ tội lỗi của một người, cho nên khi Đức Chúa Trời nhìn vào người đó, Ngài sẽ không thấy tội lỗi nữa. Con người sẽ được xem là công bình và vì thế nên được chấp nhận bởi Đức Chúa Trời. Mối quan hệ sẽ được phục hồi. Con người sẽ vẫn phải chết về mặt thể xác, nhưng các hậu quả đời đời sẽ không còn được áp dụng nữa. (ví dụ như sự chia cắt khỏi Đức Chúa Trời mãi mãi trong Hồ Lửa).

Thông qua niềm tin trong Đức Chúa Trời, như được mô tả bởi sự chết thế và huyết đền tội trên bàn thờ, con người có thể tìm thấy sự tha thứ cho tội lỗi và một mối quan hệ mới với Chúa.

Sự Đền Tội- Một Sự Che Lấp cho Tội Lỗi Từ sự đền tội mang theo với nó ý nghĩa của sự công bình, thánh khiết, chính trực của bản tính tự nhiên của Đức Chúa Trời được thỏa mãn. Luật của Đức Chúa Trời yêu cầu một sự chết như là một hình phạt cho tội lỗi. Khi Đức Chúa Trời thấy sự chết của một của lễ vô tội, Ngài được thỏa mãn vì các yêu cầu của luật pháp của Ngài đã được thực thi. Việc hy sinh một con vật tế trên một bàn thờ không có lấy đi tội lỗi. Con người vẫn tội lỗi. Của lễ chỉ tượng trưng cho điều cần thiết để tội lỗi được tha thứ- sự chết và sự đổ huyết. Huyết mang đến một sự đền tội hoặc sự che lấp tội lỗi. Về mặt tác dụng, giống như cách mà Đức Chúa Trời che lấp sự trần truồng của A-đam và Ê-va với áo quần được chấp nhận, để mà tội lỗi của con người được che lấp bởi huyết và con người được chấp thuận bởi Chúa. Việc nói là Đức Chúa Trời tạm thời bỏ qua tội lỗi của con người vì nó đã bị xóa đi.

Với sự hướng dẫn rõ ràng của Đức Chúa Trời trong tâm trí chúng ta, chúng ta có thể quay lại với câu chuyện về Ca-in và A-bên và xem điều gì xảy ra.

Hai Của Lễ

Một ngày kia, Ca-in đem dâng lên CHÚA hoa quả của ruộng vườn do ông canh tác. Về phần A-bên, ông dâng các con chiên đầu lòng trong bầy của ông, cùng với mỡ của chúng.

Sáng Thế Ký 4:2-4

Ca-in và A-bên cả hai đều mang đến của lễ cho Đức Chúa Trời. Đây là điều mà Đức Chúa Trời đã bảo họ phải làm. Đức Chúa Trời muốn họ bày tỏ bằng hành động của họ rằng họ đặt sự tin cậy của mình nơi Lời của Ngài là đúng. Nhưng có một vấn đề. Mặc dầu cả hai người họ đều mang đến các của lể, nhưng có một sự khác biệt.

A-bên mang đến một con vật mà có thể bị giết đi và huyết nó đổ ra. Điều đó tốt-đó là điều mà Đức Chúa Trời đã bảo họ làm. Nhưng Đức Chúa Trời từ chối của lễ của Ca-in. Ca-in phạm sai lầm trong hai điều.

Cain and Abel

Đầu tiên, hành động của Ca-in cho thấy rằng anh ta đã không thật sự tin cậy Chúa. Thứ hai, Cain thất bại bởi làm những việc đó theo cách của chính mình. Nhưng Đức Chúa Trời không chấp nhận những ý tưởng cá nhân trong việc làm thế nào để làm đúng với Ngài. Con người có thể có những ý định tốt nhất trên thế giới, nhưng tính chân thật không đủ- nó không kết nối được khoảng trống.

Chúng ta thường xem những suy nghĩ độc lập là một điều tốt, và có những điểm cộng cho suy nghĩ đó. Tuy nhiên, chúng ta cần phải cẩn thận. Một linh hồn độc lập cũng có thể là rất tự chủ. Khi suy nghĩ tôi-sẽ-làm-điều-tôi-muốn có ở trong các mối quan hệ-như là ai đúng và ai sai, ai được và ai không được, hoặc thậm chí là chúng ta điều hành tất cả các quốc gia như thế nào- nó có thể trở bên rất xấu xí.

Ca-in làm điều theo ý của chính mình. Anh cảm thấy anh biết tốt hơn Chúa về điều gì là đúng.

Sự Chấp Nhận

Ngược lại, A-bên dâng lên loại của lễ mà Đức Chúa Trời đã ra lệnh- một con vật vô tội mà có thể chết và đổ huyết. A-bên xứng đáng phải chết cho chính tội lỗi của mình, nhưng Đức Chúa Trời trong sự nhân từ Ngài đã cho phép một con vật chết thế cho chỗ của A-bên. Khi A-bên đặt của lể của mình trước mặt Đức Chúa Trời, anh tin tưởng

Chúa sẽ giữ lời hứa của Ngài- sẽ gửi một Đấng Giải Cứu- bằng cách nào đó cứu anh khỏi hình phạt kinh khủng cho tội của anh. Không chắc là A-bên biết cách Đấng Giải Cứu thực hiện vai trò của mình như thế nào, nhưng rõ ràng rằng A-bên tin cậy nơi Chúa với giải pháp cho tội lỗi.

Bởi đức tin A-bên dâng lên Ðức Chúa Trời một lễ vật hiến tế tốt hơn lễ vật của Ca-in, nhờ đó ông được xem là người công chính; Ðức Chúa Trời chấp nhận lễ vật hiến tế của ông…

Hê-bơ-rơ 11:4

Vì A-bên tiếp cận Chúa bằng đức tin, Của lễ của A-bên mang đến một sự đền tội-che lấp cho tội lỗi. Khi Đức Chúa Trời nhìn A-bên, Ngài sẽ không thấy tội của anh nữa. Trong một cách, Đức Chúa Trời bỏ qua tội. Trong mắt của Đức Chúa Trời, A-bên là công chính và hoàn hảo, và có thể được chấp nhận trong sự hiện diện của Ngài.

Sự Mềm Mại của Chúa

Về Ca-in, anh không hài lòng với Chúa.

…Vì thế Ca-in rất giận và gằm nét mặt.

CHÚA phán với Ca-in, “Tại sao ngươi giận, và tại sao ngươi gằm nét mặt? 7 Nếu ngươi có thái độ tốt, Ta há không nhậm lễ vật của ngươi sao? Còn nếu ngươi có thái độ không tốt, tội lỗi đang nằm rình trước cửa ngươi. Nó đang thèm ngươi; nhưng ngươi phải chế ngự nó.”

Sáng Thế Ký 4: 5-7

Chúa mềm mại cố chỉ cho Ca-in rằng anh đang dấn mình vào rắc rối, rằng bản tính tội lỗi của anh    sẽ phá hủy anh. Ngài chỉ ra cho Cain rằng anh cũng đã được chấp nhận nếu anh đến như cách mà A-bên đã đến. Không có ghi chép nào về sự trả lời của Ca-in. Anh đã hờn dỗi.

Câu Hỏi, Câu Hỏi

 Ca-in nói với A-bên em ông, “Chúng ta hãy ra ngoài đồng.” Ðang khi hai người ở ngoài đồng, Ca-in xông vào A-bên em ông và giết chết ông ấy. CHÚA hỏi Ca-in, “A-bên, em ngươi đâu?”

Sáng-Thế-Ký 4: 8-9

Giống như Chúa hỏi đố A-đam và Ê-va, bây giờ chúng ta thấy Đức Chúa Trời hỏi Ca-in những câu hỏi. Chúa đã không cần phải hỏi Ca-in điều gì đã xảy ra. Chúa biết tất cả mọi thứ; Ngài biết chính xác điều gì đã mới xảy ra. Ngài đang cho Ca-in một cơ hội để trở nên sạch. Nhưng giống như A-đam và Ê-va, lời của Ca-in bày tỏ lòng của anh.

Ca-in: “ Tôi không biết. Bộ tôi là người giữ em tôi sao?”
Chúa: “Ngươi đã làm gì? Tiếng của máu em ngươi từ dưới đất kêu thấu đến Ta.”

Sáng Thế Ký 4: 9-10

Tội lỗi không thể che giấu. Ca-in đã giết chết em trai mình và sau đó cố gắng vật lộn để không phải xưng tội. Chúa chỉ ngón tay của Ngài vào Ca-in- Ngươi đã làm điều đó! Không có ghi chép nào về việc Ca-in từng bày tỏ sự ăn năn

cho các hành động của mình. Chúa có thể đã giết Ca-in, nhưng trong sự nhân từ của Ngài, Ngài chuyển Ca-in đến một nơi khác. Loài người đã có một bắt đầu xấu xa.

Sết

A-đam biết vợ ông nữa; bà sinh cho ông một con trai và đặt tên là Sết, vì bà nói, “Ðức Chúa Trời đã cho tôi một con trai khác, để thay thế A-bên, vì nó đã bị Ca-in giết.” Sết cũng sinh một con trai, ông đặt tên con trai ông là Ê-nốt. Ðến lúc ấy người ta mới bắt đầu kêu cầu danh CHÚA.

Sáng Thế Ký 4: 25-26

Mặc dầu Sết được sinh ra với một bản tính tội lỗi, Sết tin cậy nơi Chúa giống như A-bên. Thông qua Sết và dòng dõi của người mà Đức Chúa Trời gửi đến Đấng Cứu Thế. Chúa giữ lời hứa của Ngài.

Sự Chết

Đã đến lúc phải chia tay A-đam. Kinh Thánh nói rằng A-đam có một gia đình rất lớn và sống cho đến khi cực kỳ già. Một số học giả cho rằng hiệu ứng nhà kính trong Sự Sáng Tạo Nguyên Thủy đã bảo vệ con người khỏi những tia độc hại của vũ trụ cho phép tuổi thọ phi thường được lưu lại trong lịch sử sớm. Những người khác cho rằng sự cộng dồn của sự thay đổi đột biến lúc đó đang ở giai đoạn sớm nhất, cho phép tuổi thọ được cao hơn. Mặc dầu những thuyết này có thể có giá trị, các nhà khoa học dần dần tin rằng độ dài của sự sống của một người là kết quả của một giới hạn quyết định bởi di truyền. Nguyên thủy thì giới hạn gen đó có thể là cao hơn. Chúng ta sẽ thấy sau điều mà có thể gây ra sự thay đổi. Bất cứ là lý do gì, Kinh Thánh nói rằng Lời Của Chúa cuối cùng đến đúng với A-đam.

Sau khi sinh Sết, A-đam sống thêm tám trăm tuổi, sinh các con trai và các con gái. Như vậy A-đam hưởng thọ chín trăm ba mươi tuổi, rồi qua đời.

Sáng Thế Ký 5:4-5

Sết và Ca-in đã kết hôn với ai? Kinh Thánh nói rằng A-đam và Ê-va có những con trai và con gái khác. Điều này ám chỉ rằng tại thời điểm này trong lịch sử anh chị em có thể đã kết hôn với lẫn nhau. Bởi vì không có nhiều thời gian cho số lượng lớn các gen đột biến xảy ra trong hồ gen giữa các con cái, không có tác dụng có hại nào có thể mang đến kết quả từ kiểu kết hôn cùng nhóm này. Trong lịch sử sau này của Kinh Thánh, chúng ta thấy rằng loại hôn nhân này bị nghiêm cấm.

Điều Gì Đã Xảy Ra với A-bên Khi Anh Qua Đời?

Mặc dầu Kinh Thánh không đề cập cụ thể về nơi mà linh hồn của A-bên đi về đâu khi mà anh bị giết, chúng ta biết được từ những câu Kinh Thánh khác rằng những người chết thì đi về một nơi được gọi là Paradise, một nơi Đức Chúa Trời chuẩn bị cho những người đàn ông và đàn bà tin Chúa. Một số học giả Kinh Thánh phân biệt giữa Paradise

và Heaven (Thiên Đàng) trong thời gian này của lịch sử, nhưng tất cả đồng ý rằng chúng bây giờ cả hai là một. Kinh Thánh không nói cho chúng ta nhiều về Thiên Đàng, có lẽ vì nó khó để các bộ não đầy sương của con người chúng ta để hiểu nó. Một người viết Kinh Thánh đã được xem qua nơi đó muốn biết những từ chắc chắn- người ấy dùng đến những bức tranh nói lên từ để có thể truyền đạt ý của mình. Khi bạn nhìn vào thế giới mà Đức Chúa Trời tạo nên trong vòng 6 ngày, điều này khá lắt léo để suy nghĩ về điều Ngài có thể làm với một khoảng thời gian vô tận. Kinh Thánh có nói rằng Thiên Đàng là một nơi có thật, với những con người thật sống ở đó. Nó sẽ như là Ê-đen, chỉ là tốt hơn mà không thể so sánh được. Bản tính tội lỗi của con người sẽ mất đi.

Không ai ô uế hoặc làm những việc ghê tởm hoặc gian dối có thể vào trong thành, nhưng chỉ những ai có tên được ghi trong sách… sự sống của Chiên Con.                                                                          Khải Huyền 21:27

Con người sẽ được công bình và hoàn toàn được chấp nhận trước Chúa. Trong việc suy nghĩ về việc xem biết Đức Chúa Trời, một người viết Kinh Thánh có viết… …

Còn con, nhờ sống trong sự công chính, con sẽ được nhìn thấy mặt Ngài; Khi thức dậy, con sẽ vui thỏa chiêm ngưỡng thánh nhan Ngài.                                                             Thi Thiên 17:15

Mối quan hệ độc nhất của con người với Đức Chúa Trời sẽ được hồi phục.

“Kìa, lều tạm của Ðức Chúa Trời ở giữa loài người; Ngài sẽ ở giữa họ, và họ sẽ là dân Ngài. Chính Ðức Chúa Trời sẽ ở với họ và làm Ðức Chúa Trời của họ.”                                                                    Khải Huyền 21:3

Mọi thứ về cuộc sống sẽ trở nên hoàn hảo.

“Ngài sẽ lau sạch những giọt nước mắt khỏi mắt họ; Sự chết sẽ không còn nữa; Ðau buồn hay khóc lóc hay đau đớn sẽ không còn nữa, Vì những sự thứ nhất đã qua rồi.” Bấy giờ Ðấng ngồi trên ngai phán, “Nầy, Ta làm mới lại muôn vật.”                                                                                  Khải Huyền 21:4-5

Sẽ không còn có tang lễ hay những mối quan hệ rạn nứt, không có mồ mả hay những lời chia tay đau lòng, không còn bệnh viện hay sự vô gia cư, không còn những thân thể què quặt, hay sự ốm đau, không còn những cái nạn hay gậy. Thay vào đó, Thiên Đàng sẽ là một nơi với niềm vui và hạnh phúc không vơi.

… Ngài sẽ chỉ cho con con đường sự sống; Trước thánh nhan Ngài thật tràn đầy vui vẻ; Ở bên phải Ngài ôi hạnh phúc vô cùng.                                                                                           Thi Thiên 16:11

Thân thể của chúng ta sẽ không bị giới hạn bởi thời gian hay không gian. Dường như là chúng ta sẽ có thể di chuyển ngay lập tức. Hiển nhiên chúng ta sẽ cũng có thể nhận biết những người mà chúng ta biết hay nghe về nơi này ở trên đất. Ít ra thì một phần của Thiên Đàng sẽ được dùng bởi một thành phố lớn. Được tính rằng nếu chỉ 25% của thành phố được sử dụng, 20 tỷ người có thể được ở với còn rất nhiều phòng trống. Thành phố này được gọi là Thành Giê-ru-sa-lem mới.

Vị thiên sứ ấy …chỉ cho tôi thành thánh, là Giê-ru-sa-… có vinh quang của Ðức Chúa Trời. Thành rạng ngời như một khối bửu thạch, như một khối ngọc thạch anh, trong suốt như pha lê. Thành có tường lớn và cao, với mười hai cổng, và tại các cổng có mười hai vị thiên sứ…                                                                                       Khải Huyền 21: 25

Và vào lúc ban ngày (vì không có ban đêm ở đó) những cổng thành của nó sẽ không bao giờ đóng… Ðường trong thành làm bằng vàng tinh ròng, như thủy tinh trong suốt.                                                                                Khải Huyền 21:21

Vị thiên sứ ấy chỉ cho tôi một sông nước sự sống; dòng sông trong suốt như pha lê, chảy ra từ ngai của Ðức Chúa Trời và của Chiên Con.                                                                   Khải Huyền 21:21

Thành phố này sẽ không giống như bất cứ thành phố nào mà chúng ta từng biết đến- không có ô nhiễm, không gỉ rét, không thối rửa, không trôm cướp, không tội phạm, không có sợ hãi- hoàn hảo trong mọi chi tiết. Tất cả con dân của Thiên Đàng sẽ sống ở đó đời đời.

Họ sẽ không cần ánh sáng đèn hay ánh sáng mặt trời, vì Chúa, Ðức Chúa Trời, sẽ    tỏa sáng trên họ; và họ sẽ trị vì đời đời vô cùng.                                                                         Khải Huyền 22:5

…Tôi sẽ ở trong nhà của CHÚA cho đến đời đời.                                                                                            Thi Thiên 23:6

Có lẽ chúng ta có thể kết thúc phần này với một số câu sau đây, mặc dầu không giới hạn đối với vương quốc thiên đàng, nhưng chắc chắn có mang theo ý định sẵn của Chúa.

“Những điều mắt chưa thấy, tai chưa nghe, và lòng chưa nghĩ đến, Ðức Chúa Trời đã chuẩn bị những điều ấy cho những kẻ yêu kính Ngài.”                                                               1 Cô-rinh-tô 2:9

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *