14. BA-BÊN

Chương thứ mười của sách Sáng Thế Ký thường được gọi là “Cái bàn của Các Nước”. Nó cho chúng ta biết nơi mà những nhóm người dân tộc đến từ đâu, bắt đầu với ba con trai của Nô-ê. Chương này kết thúc với câu sau:

Trên đây là những gia tộc thuộc các con trai Nô-ê, xếp theo quốc gia. Từ các gia tộc đó sinh ra các dân tộc rải rác khắp trái đất sau trận lụt toàn thế giới ấy.

Sáng Thế Ký 10:32

Một lần nữa, nhiều thế kỷ đã trôi qua và dân số của thế giới tăng lên. Câu chuyện của chúng ta bây giờ đã chuyển biến từ điều mà các nhà lịch sử học gọi là cái nôi của một ngôn ngữ và một giọng nói chung. Khi con người di chuyển vào phía đông, họ tìm thấy một đồng bằng tại Shinar và họ ở đó. Họ đã bảo với nhau:

“Chúng ta hãy lấy gạch nướng thật cứng.” Nên họ dùng gạch thay cho đá, và dùng nhựa chai thay cho vôi. Rồi họ bảo nhau, “Chúng ta hãy xây một cái thành và một cái tháp cao đến tận trời. Chúng ta sẽ làm một đài kỷ niệm cho mình. Như thế chúng ta sẽ không bị tản lạc khắp nơi trên đất nữa.”

Sáng Thế Ký 11: 1-4

Ý định của Con Người

Sau Trận Lụt, Đức Chúa Trời đã bảo con người…

“Hãy sinh thật đông con, làm tràn ngập đất.”

Sáng Thế Ký 9:1

Nhưng bây giờ con người không chỉ cố gắng thay đổi ý định của mình, nhưng còn tự mình thêm vào một số điều. Trước tiên, con người cảm thấy rằng mọi người nên ở một chỗ và xây dựng một thành phố lớn. Đây là một sự không vâng lời trực tiếp đến sự hướng dẫn của Chúa. Một lần nữa, con người cảm thấy mình biết tốt hơn Chúa về điều gì là đúng. Như bạn đã thấy, con người có vấn đề với việc vâng lời. Bạn có bao giờ tự hỏi tại sao bạn không cần phải dạy những em nhỏ phải không vâng lời Bố Mẹ? Điều đó đến cách tự nhiên bởi vì sự bất chấp là điều tự nhiên trong lòng của loài người. Cơ bản là con người chúng ta không muốn bị nói phải làm điều gì. Chúng ta thích làm điều theo ý mình hơn. Đây cũng là một vấn đề với những người ở Ba-Bên.

Điều thứ hai: Cùng với thành phố ấy, con người muốn xây dựng một tòa tháp để mang vinh quang đến cho bản thân của mình. Những con người đã nói với nhau,

“Chúng ta muốn…Chúng ta sẽ làm một đài kỷ niệm cho mình…” Sáng Thế Ký 11:4

Chúng ta không thể không nghe tiếng thì thầm của quỷ Satan. Điều đó cũng đã từng là tham vọng của nó nữa. Có thể thấy rõ rằng Chúa không ở trong bất cứ kế hoạch nào. Khi con người bận rộn để trở thành một ai đó, để làm nên một cái tên cho mình, thì bạn có thể chắc rằng sự kiêu ngạo cũng có liên quan. Đức Chúa Trời sẽ phải ở ngoài bức tranh. Điều ngớ ngẩn đó là cố gắng để làm sáng danh bản thân của mình khi bạn đang đứng cạnh Đức Chúa Trời là Đấng rạng rỡ, tối cao, quá uy nghi và quyền năng. Ngài sẽ khiến cho bất cứ những người tạo danh nào khác trông buồn cười. Như chúng ta đã thấy trước đây, Kinh Thánh nói rằng Đức Chúa Trời là Đấng duy nhất xứng đáng để danh Ngài được tôn cao. Như vậy các kế hoạch của con người không đúng với sự hướng dẫn của Đức Chúa Trời chút nào. Một lần nữa, con người thực hiện chức năng của mình cách độc lập khỏi Đức Chúa Trời tối cao. Ba-bên là sự kiện đầu tiên của một tổ chức tôn giáo được ghi chép lại ở trong Kinh Thánh. Ba-bên, hoặc nơi được biết đến là Ba-by-lon, thường được sử dụng trong Kinh Thánh như là một ví dụ của các nổ lực tôn giáo của con người.

Con người, trong việc cố gắng để xây dựng một tòa tháp chọc đến trời, đã nghĩ ra cách của chính họ để đến với Chúa. Bạn có thể tưởng tượng rằng họ làm việc cật lực trong cái nóng của vùng nhiệt đới, như là họ thu góp bùn, nung nấu các thỏi gạch và xây chúng lại với nhau với vữa. Đó phải là một công việc cực kỳ nặng nhọc, tất cả để họ có thể với tới trời. Nhưng điều đó đã không thành. Chỉ có duy nhất một cách để đến với Chúa- Cách của Chúa.

 

Một định nghĩa đúng cho từ tôn giáo đó là: các nổ lực của con người để với tới Chúa. Con người, theo tự nhiên, có xu hướng rất mộ đạo. Con người luôn luôn tìm kiếm hoặc sáng tạo nên những cách mới để tìm thấy Chúa. Đó là một sự theo đuổi không có hi vọng. Chúng ta sẽ thấy rằng Kinh Thánh nói loài người đang ở trong một sa mạc tâm linh- con người bị lạc mất- và không thể tìm được con người quay lại với Chúa bằng chính họ. Con người không thể làm mất đi tội lỗi của mình cũng không thể tìm được sự công bình đủ để khiến cho con người được chấp nhận trước Chúa.

 

Ngược lại với tôn giáo, Kinh Thánh dạy rằng chỉ có một con đường duy nhất đến với Chúa được chu cấp bởi Đức Chúa Trời khi Ngài đến với loài người trong sự nhân từ Ngài và chu cấp cho con người một cách để thoát khỏi sự trừng phạt cho tôi lỗi. Chúa là Đấng giải cứu chúng ta. Ngài là Đấng Cứu Thế. Kinh Thánh nói rõ ràng rằng Đức Chúa Trời…

….lập ra phương cách để cho những ngươi bị đày đi xa sẽ không phải mãi mãi xa cách Ngài.
2 Sa-mu-ên 14:14 (BPT)

Con người tại Ba-bên đã phớt lờ sự thật ấy. Tất nhiên, không có những nổ lực cấu trúc đáng ấn tượng của họ nào ra khỏi sự chú ý của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời nhận thức tất cả những điều đang diễn ra.

CHÚA ngự xuống thấy thành phố và tháp mà con người đã xây.  Ngài bảo, “Bây giờ các dân nầy đã đoàn kết với nhau và nói cùng một ngôn ngữ. Đây chỉ là giai đoạn đầu chúng nó định làm thôi. Không có gì ngăn chặn điều chúng định làm.

Sáng Thế Ký 11: 5-6 (BPT)

Đức Chúa Trời đã biết lịch sử nào đã được chứng minh là đúng, rằng với một ngôn ngữ chung, tiến triển của con người trong công nghệ thì nhanh hơn nhiều. Nó dường như là một rập khuôn. Mọi thứ càng tiến bộ và thoải mái chừng nào, con người càng cảm thấy ít cần Chúa chừng ấy. Mặc dầu Đức Chúa Trời đã ban cho con người một ý chí riêng, Ngài đã không muốn con người sống một cách độc lập khỏi Ngài.

Phân tán

Câu chuyện tự kể về nó. Đức Chúa Trời đã hành động để đối mặt với sự bất chấp của con người. Đức Chúa Trời nói…

Bây giờ chúng ta* hãy xuống làm lộn xộn ngôn ngữ của chúng để chúng không còn hiểu nhau được nữa.”

Vậy CHÚA phân tán họ khắp đất, nên họ bỏ dở việc xây thành.

Sáng Thế Ký 11: 7-8

*Một lần nữa, chú ý từ chúng ta. Kinh Thánh ghi rõ ràng rằng chỉ có duy một Chúa. Như vậy, Đức Chúa Trời đang nói về ai khi Ngài nói “chúng ta”? Chúng ta sẽ học về điều này sau.

Sự di cư của các bộ tộc của những người bản xứ ở phía Bắc và phía Nam của Mỹ thông qua vùng đất của quần đảo Aleut đã chưa được khám phá ra cách triệt để. Mặc dầu một số hội ngôn ngữ đã được lập thành, về mặt ngôn ngữ học điều này không thể chứng minh được. Tại sao một nhóm người nhỏ biệt lập về mặt ngôn ngữ có thể kết cục là sống ở những địa điểm xa xôi như vậy, từ phía trên của Bắc Cực đến sâu vào rừng Amazon, thì vượt qua sự giải thích hợp lý được. Kinh Thánh nói rằng Đức Chúa Trời phân tán họ- và đó dường như là cách duy nhất đã xảy ra. Không nghi ngờ gì nữa, Ngài cũng đã trang bị họ với kiến thức để làm sao có thể sống ở những môi trường mới của họ.

Tình huống này là thế nào đi chăng nữa- cho dù thông qua những chiếc cầu nối trên đất hay là thực sự là- khi Chúa phân tán họ, Ngài đã cho họ những ngôn ngữ khác nhau. Ngài đã làm việc đó cách hoàn thiện. Bất cứ ai đã từng thử một việc học một ngôn ngữ khác khó khăn như thế nào thì biết bạn không thể chỉ sáng tạo nên một ngôn ngữ mới trong chốc lát. Một số ngôn ngữ mà Đức Chúa Trời đã sáng tạo nên thật sự rất phức tạp mà có thể mất nhiều năm cho các nhà ngôn ngữ học có đào tạo để nắm bắt, và thậm chí lúc đó, họ không hoàn toàn hiểu hết.

Một thành phố mà những con người xây dựng thì đã không biến mất, nhưng nó đã mang theo một cái tên. Tên đó có nghĩa là sự hỗn loạn.

Nơi đó được gọi là Ba-bên vì là chỗ CHÚA làm lộn xộn ngôn ngữ của cả thế gian. Thế là CHÚA làm họ tản lạc khắp nơi trên thế giới.

                                                                                                 Sáng Thế Ký 11:9 (BPT)

CÁC CHỦNG TỘC CÓ NGUỒN GỐC TỪ ĐÂU?

Về một mặt chỉ có duy nhất một chủng tộc-chủng tộc loài người. Kinh Thánh phân biệt con người bởi quốc gia hoặc bộ tộc, hoặc không bởi màu da hoặc bề ngoài cơ thể. Nhưng những sự khác nhau đó có tồn tại. Điều đó đã xảy ra như thế nào?

Để giải thích chúng ta sẽ chọn màu da, nhưng tương tự như vậy cũng được áp dụng đối với mắt, hình thù của mũi, loại tóc, vóc dáng, etc.

Chúng ta thường nghĩ về da tức là có nhiều màu, nhưng thực ra bản chất của da chỉ có một màu: hắc tố (melanin). Nếu chúng ta có ít hắc tố, chúng ta có da trắng hơn, nếu chúng ra sản xuất ra lượng lớn, chúng ta có da màu sẫm hơn. Có một số những nhân tố khác góp phần vào màu da, nhưng chúng không phải độc nhất cho bất kỳ chủng tộc nào, và giải thích sau đây áp dụng cho những điều đó nữa.

Chúng ta được biết từ lâu là nếu một người da đen cưới một người da trắng, kết quả con là một người da nâu. Nếu cả hai người cùng là anh, chị, em kết hôn, con cái của họ có thể là đen, trắng hay bất kỳ tông màu gì ở giữa. Tại sao? Bởi vì mỗi cha mẹ có thừa hưởng một số các loại gen cần thiết để có thể cho cả toàn bộ quang phổ các màu.

Bây giờ nếu bạn lấy những đứa con được sinh ra với màu hoàn toàn đen (từ hôn nhân ở trên) và họ kết hôn với những anh, chị, em với màu giống như họ, vì di cư sang một nơi mà con cái của họ cũng không thể cưới những ai có màu da nào khác, thì con cháu của họ sẽ luôn luôn là da đen. Họ sẽ không còn những loại gen cần thiết để tạo ra da trắng. Dưới cùng những tình huống như vậy, điều này cũng được áp dụng với những người có da trắng, những người không còn có những gen yêu cầu để tạo ra da đen. Sự khác biệt rõ rệt của cả hai nhóm da khác nhau, mà không liên quan đến bất kỳ loại gen mới nào được thêm vào những gen đã được tạo ra, có thể xảy ra chỉ sau một vài thế hệ. Mặc dầu giải thích trên đã được rút gọn rất nhiều, ta có thể thấy rằng nó không phải là một vấn đề như lúc đầu nó đưa ra.

Kinh Thánh nói rằng tất cả các quốc gia trên thế giới đến từ Nô-ê, ba con của ông và các người vợ của họ, những người mà chúng ta đoán là da nâu, rằng họ đã có những gen giúp cho cả da đen và da trắng xuất hiện ở các con cháu của họ.

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *