21. Bánh, Chim Cút và Nước

Dân Y-sơ-ra-ên là một đám đông lộn xộn khi họ bắt đầu với chuyên đi dài của họ. Người Ai-cập đẩy nhanh việc họ rời đi bằng cách mang đến cho họ nhiều thứ quý giá và không có thời gian để đóng xếp chu đáo, họ rời đi trong sự vội vàng gấp rút, lùa các súc vật của họ đi phía trước. Những yếu tố trên cộng với số lượng người khoảng- hai triệu rưỡi người- và bạn có thể thấy sự rối rắm! Môi-se là một người lãnh đạo, nhưng làm sao bạn có thể hô to lên “Đi lối này!” với số lượng người như thế này? Đức Chúa Trời giải quyết tình trạng này.

CHÚA chỉ đường họ đi; ban ngày Ngài đi trước họ trong một trụ mây, và ban đêm Ngài ngự trong trụ lửa để soi sáng đường. Vì thế họ có thể đi cả ngày lẫn đêm.

                                                                       Xuất-ê-díp-tô-ký 13:21 (BPT)

Với dấu hiệu dẫn đường, tất cả có thể được tổ chức ngay lập tức. Tất cả mà họ phải làm đó là xem trước và theo sau trụ mây đặc biệt, tin tưởng Đức Chúa Trời hướng dẫn họ. Họ thậm chí có thể di chuyển lúc ban đêm, được dẫn đi bởi trụ lửa của Đức Chúa Trời. Điều này là sự hướng dẫn đám đông ở diện lớn!

Thượng Đế không dẫn họ đi theo đường băng qua xứ dân Phi-li-tin, tuy rằng đó là đường ngắn nhất. Thượng Đế bảo, “Nếu họ phải chiến đấu, họ rất có thể đổi ý quay trở lại Ai-cập.”  Vì thế Ngài dẫn họ qua sa mạc về hướng Hồng hải. Dân Y-sơ-ra-ên nai nịt sẵn sàng chiến đấu khi họ rời xứ Ai-cập.

Xuất-ê-díp-tô-ký 13: 17-18 (BPT)

Đức Chúa Trời chăm xem dân Y-sơ-ra-ên. Ngài dẫn họ vào hoang mạc Si-nai nơi mà thật sự là không ai sống. Vùng đất hoang vu này thì không hề có các kẻ thù, nhưng cũng có rất ít thức ăn. Cho nên có bắt đầu sự phàn nàn mỗi ngày mỗi lớn hơn trong dân Y-sơ-ra-ên.

Lúc đó toàn dân Y-sơ-ra-ên oán trách Môi-se và A-rôn trong sa mạc. Họ bảo hai người, “Chẳng thà CHÚA giết chúng tôi trong xứ Ai-cập còn hơn. Ít ra ở đó chúng tôi có thịt và thức ăn tha hồ. Nhưng hai ông mang chúng tôi vào sa mạc nầy để chết đói.”

Xuất-ê-díp-tô-ký 16: 2-3 (BPT)

Nhiều người phàn nàn và thậm chí muốn quay lại với việc nô lệ. Thái độ thường xuyên của họ đối với sự chu cấp của Đức Chúa Trời đó là buồn rầu, vì Đức Chúa Trời đã bày tỏ sự chăm sóc cẩn thận đối với họ và Ngài không bỏ mặc họ. Lẽ ra họ nên xin Đức Chúa Trời ban cho những điều tốt đẹp, vì Ngài muốn là Đấng chu cấp cho họ. Nhưng không! Họ phàn nàn!

 Bánh và Chim Cút

CHÚA bảo Môi-se, “Ta đã nghe lời oán trách của dân Y-sơ-ra-ên. Nên con hãy bảo họ, ‘Lúc chạng vạng các ngươi sẽ ăn thịt, mỗi sáng các ngươi tha hồ ăn bánh. Rồi các ngươi sẽ biết ta là CHÚA, Thượng Đế các ngươi.’”

Chiều hôm đó chim cút bay đến phủ đầy cả doanh trại, rồi buổi sáng sương mai thấm ướt quanh trại.  Khi lớp sương tan đi để lại những lớp mỏng giống như nước đá trên mặt đất.  Khi người Y-sơ-ra-ên thấy thì hỏi nhau, “Cái gì vậy?” vì họ không biết nó là cái gì. Nên Môi-se bảo họ: Đây là bánh mà CHÚA cho các ngươi ăn.

Xuất-ê-díp-tô-ký 16:11-15 (BPT)

Đức Chúa Trời đã chu cấp cho họ với thịt và bánh và họ đã không phải làm để có chúng. Mỗi ngày bánh có sẵn để họ thu nhặt và mỗi ngày họ được nhắc nhở rằng: đó là Đức Chúa Trời Đấng chu cấp. Họ phải cảm thấy khá xấu hổ vì đã phàn nàn lúc ban đầu. Đức Chúa Trời đang dạy cho người dân Y-sơ-ra-ên một bài học khác.

 

Một Bài Học Đơn Giản

Bánh có một ý nghĩa lớn hơn cả thức ăn. Đức Chúa Trời nói…

CHÚA liền bảo Môi-se, “Ta sẽ khiến thức ăn từ trời rơi xuống trên các ngươi. Mỗi ngày mọi người phải đi ra lượm thức ăn đủ cho ngày đó. Ta muốn xem dân chúng có vâng theo lời ta dạy hay không.

Xuất-ê-díp-tô-ký 16:20 (BPT)

Đó là một bài học đơn giản và không ai bị tổn thương, nhưng thông qua đó con người học được rằng Đức Chúa Trời có ý định thật với những gì Ngài nói và những điều đó cần phải được tin. Sự không vâng lời đi cùng với rất nhiều sự nguy hiểm.

Phàn nàn

Cả cộng đồng Y-sơ-ra-ên rời sa mạc Xin và đi từ nơi nầy đến nơi kia theo như CHÚA dặn. Họ đóng trại ở Rê-phi-đim nhưng ở đó không có nước uống.  Họ liền gây sự với Môi-se, “Kiếm nước cho chúng tôi uống.”

Môi-se trả lời, “Sao các ngươi gây sự với tôi? Sao các ngươi thử CHÚA?”

Nhưng dân chúng khát nước quá nên họ oán trách Môi-se. Họ bảo, “Ông mang chúng tôi ra khỏi xứ Ai-cập làm gì? Có phải để chúng tôi, con cái và súc vật chúng tôi chết khát không?”

Xuất-ê-díp-tô-ký 17: 1-4 (BPT)

Có rất nhiều điều để học từ những lỗi lầm từ quá khứ. Thế mà con người lại trở lại với trạng trái phàn nàn và oán trách, chỉ khác là lần này họ phàn nàn về nước uống.

Nên Môi-se kêu cầu cùng CHÚA, “Con làm thế nào đối với dân nầy đây? Thiếu điều họ muốn ném đá giết con.”

CHÚA phán cùng Môi-se, “Hãy đi trước dân chúng, mang theo một số bô lão trong Y-sơ-ra-ên cùng đi. Cũng hãy mang theo cây gậy con đã dùng để đập nước sông Nin. Rồi đi.  Ta sẽ đứng trước mặt con nơi một tảng đá trên núi Hô-rếp. Lấy cây gậy đập tảng đá thì nước sẽ phun ra cho dân chúng uống.”

Môi-se làm y như vậy trước sự chứng kiến của các bô lão Y-sơ-ra-ên.

Xuất-ê-díp-tô-ký 17:5-6 (BPT)

Nước Uống

Trong một dịp bạn thấy sự diễn xuất của một nghệ sĩ về phép lạ này. Môi-se được mô tả đang đứng bên cạnh một tảng đá tay cầm cây gậy, và một mạch nước khoảng cỡ như vòi nước trong bếp nhà bạn văng ra từ mặt đất. Sự thật của vấn đề là như thế này, phải có một sự phun nước ra khá mạnh. Có một số lượng to lớn khủng khiếp của một đoàn người khát nước, công với tất cả những súc vật. Đây không phải chỉ là một tia nước nhỏ, nhưng mà là một dòng nước rất lớn! Kinh Thánh nói:

Chúa chẻ tảng đá, nước liền phun ra; chảy như sông giữa sa mạc.

Thi-Thiên 105:41 (BPT)

Một lần nữa, Đức Chúa Trời đã chu cấp cho nhu cầu của con người mặc dầu họ đã không thật sự xứng đáng với điều đó. Đức Chúa Trời, là Đấng Sáng Tạo-Chủ Nhân của họ, có thể đã quất một roi; bảo họ phải ngồi dậy và cư xử đúng đắn. Cuối cùng tội lỗi phải có những hậu quả. Nhưng Đức Chúa Trời rất kiên nhẫn và nhân từ. Ngài bày tỏ cho họ ân điển- lòng nhân từ mà họ không đáng nhận. Là một tội nhân, con người không xứng đáng với tình yêu giàu ân điển của Đức Chú

One thought on “21. Bánh, Chim Cút và Nước

  1. Binh lieng hot

    Xin Chua day con ban cho con su khon ngoan biet vang loi Ngai ham muon loi Ngai de moi ngay trong doi song con luon co duc Thanh Linh ngu tri day bao,,

    Amen

    Reply

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *