17. Y-Sác

CHÚA chăm lo cho Sa-ra như Ngài nói, nên Ngài thực hiện lời hứa mình. Sa-ra thụ thai và sinh một con trai cho Áp-ra-ham trong tuổi già. Mọi việc xảy ra đúng thời điểm như Thượng Đế phán.  Áp-ra-ham đặt tên con là Y-sác, tức con mà Sa-ra sinh ra cho mình.

Sáng Thế Ký 21: 1-3

Đức Chúa Trời đã giữ lời hứa của Ngài với Áp-ra-ham và Sa-ra, thậm chí ở trong tuổi già của họ. Ngài luôn giữ lời của Ngài và vui mừng khi làm những việc không thể.

Sau các việc ấy, Thượng Đế thử đức tin của Áp-ra-ham. Thượng Đế gọi Áp-ra-ham, “Áp-ra-ham!” Ông thưa, “Dạ.”

Thượng Đế bảo, “Con hãy bắt đứa con trai một của con là Y-sác, đứa con mà con rất thương yêu, đi đến xứ Mô-ri-a. Hãy dâng nó làm của lễ toàn thiêu trên một hòn núi mà ta sẽ chỉ cho.”

Sáng hôm sau Áp-ra-ham dậy sớm và chuẩn bị yên cương cho lừa. Ông mang Y-sác và hai đứa đầy tớ nữa cùng đi. Sau khi đốn củi để làm của lễ thiêu thì họ lên đường, đi đến nơi Thượng Đế chỉ định. Đến ngày thứ ba, Áp-ra-ham ngước mắt lên thấy địa điểm đó từ đàng xa.  Ông bảo mấy đứa đầy tớ, “Mấy chú ở đây với con lừa. Con trai ta và ta sẽ đi đến đàng kia thờ phụng rồi sẽ trở lại với các chú.”

 Áp-ra-ham chất củi để làm của lễ thiêu lên cho Y-sác vác, còn mình thì cầm dao và lửa. Hai cha con cùng đi.

 Y-sác gọi Áp-ra-ham cha mình, “Cha ơi!”

Áp-ra-ham đáp, “Cha đây, con!”

Y-sác hỏi, “Thưa cha, mình có lửa và củi đây, nhưng chiên con đâu mà làm của lễ thiêu?”

 Áp-ra-ham đáp, “Con ơi, Thượng Đế sẽ chuẩn bị chiên con để chúng ta làm của lễ thiêu.” Hai cha con lại tiếp tục đi. Đến nơi Thượng Đế chỉ định, Áp-ra-ham dựng một bàn thờ tại đó. Xong ông đặt củi lên rồi trói con mình là Y-sác đặt nằm lên đống củi trên bàn thờ. 10 Xong Áp-ra-ham giơ dao định giết con mình.

 Nhưng thiên sứ* của CHÚA từ trời kêu xuống, “Áp-ra-ham! Áp-ra-ham!”

Áp-ra-ham đáp, “Thưa, con đây!”

 Thiên sứ bảo, “Đừng đụng đến con của con! Bây giờ ta biết con thật kính sợ Thượng Đế. Con đã không tiếc con trai, tức con một mình, đối với ta.”

 Áp-ra-ham ngước lên thấy một con chiên đực đang mắc kẹt sừng trong bụi cây, nên Áp-ra-ham bắt giết nó. Ông dâng nó lên làm của lễ thiêu cho Thượng Đế, thế cho con mình.  Vì vậy, Áp-ra-ham gọi chỗ đó là Nơi CHÚA Cung Ứng. Đến ngày nay người ta vẫn nói “Trên hòn núi của CHÚA mà mọi việc sẽ được cung ứng.” Thiên sứ của CHÚA từ trời gọi Áp-ra-ham một lần nữa rằng, “CHÚA phán, ‘Vì đối với ta, con đã không tiếc con trai, tức con một của con, nên nhân danh chính mình, ta hứa như sau:  Ta chắc chắn sẽ ban phước và cho con vô số con cháu. Chúng nó sẽ đông như sao trên trời, như cát bãi biển. Chúng sẽ chiếm đoạt thành trì của quân thù. Nhờ con cháu con mà nhiều dân tộc trên đất sẽ được phước, vì con vâng lời ta.’”

Sáng Thế Ký 22: 1-18 (BPT)

Đây là một câu chuyện rất sâu sắc. Ở cái nhìn đầu tiên nó giống như là Đức Chúa Trời tán thành với việc hy sinh con trẻ làm của lễ!!! Nhưng hãy xem kỹ hơn.

Con Trai Duy Nhất

Sự việc rất đơn giản. Đức Chúa Trời bảo Áp-ra-ham mang con trai của mình và hy sinh con mình trên một bàn thờ- giết con mình. Đây không phải là một lời yêu cầu ngớ ngẩn. Đức Chúa Trời nhắc nhở Áp-ra-ham rằng đây là con trai duy nhất của ông. Trí nhớ của ông hầu như không cần sự nhắc nhở đó. Qua bao nhiêu năm ông đã chờ đợi để có đứa con này, và Y-sác lại chính là đứa con mà Đức Chúa Trời đã hứa là sẽ trở thành cha của vô số con cháu. Đức Chúa Trời đã rất cụ thể về điều đó và điều rõ ràng rằng đứa con trai một chết thì không thể có hậu tự!

Yêu cầu của Đức Chúa Trời đã khiến cho Áp-ra-ham bối rối. Trong tất cả sự có thể mà ông đã chứng kiến sự dâng tế của lễ bằng con người được thực hành ở những quốc gia trong thời gian ông sống và đã biết rằng đó là một cách thông thường để làm hài lòng các chúa của họ. Thế nhưng mệnh lệnh của Đức Chúa Trời để giết chết Y-sác đi ngược lại với tất cả những gì mà Áp-ra-ham biết về Đấng Tạo Hóa.

Đức Chúa Trời, trong tình yêu thương, đã hứa nguyện Y-sác là một hậu tự mà có thể sản sinh ra nhiều con. Không có cách nào trên đất có thể hòa hợp giữa lời hứa trước kia của Đức Chúa Trời và mạng lện hiện tại của Ngài. Làm sao mà Đức Chúa Trời có thể không kiên định như vậy được? Dầu vậy Áp-ra-ham vẫn biết được rằng Đức Chúa Trời là hoàn toàn đáng tin cậy, nên ông đã làm theo những gì Đức Chúa Trời yêu cầu. Gọi con trai của ông đến, ông đặt cái yên trên con lừa của gia đình và mang theo các dây để thực hiện việc dâng của lễ, ông khởi hành làm những việc Đức Chúa Trời bảo. Lòng ông lúc đó phải bị xé nát với sự đau buồn! Sự vâng lời đó là một bước cực kỳ lớn đối với Áp-ra-ham, nhưng bước đi đó bày tỏ ra niềm tin hoàn toàn nơi sự tốt lành của Đức Chúa Trời.

Các bài kiểm tra

Kinh Thánh không để cho chúng ta phải đoán những suy nghĩ của Áp-ra-ham. Kinh Thánh nói với chúng ta rằng Áp-ra-ham bám chặt vào lời hứa của Đức Chúa Trời, thuyết phục rằng thậm chí nếu hy sinh Y-sác, Đức Chúa Trời cũng sẽ mang lại từ cõi chết.

Cũng nhờ đức tin mà khi Thượng Đế thử nghiệm Áp-ra-ham, ông dâng con một của mình là Y-sác làm của lễ hi sinh…  Áp-ra-ham tin rằng Thượng Đế có thể khiến người chết sống lại và …nhận lại con mình từ chốn người chết.

Hê-bơ-rơ 11: 17,19 (BPT)

Kinh Thánh nói rằng Đức Chúa Trời thử thách đức tin của Áp-ra-ham. Chúng ta sẽ hiểu lý do tại sao trong một vài trang tiếp theo. Thử thách cuối cùng này trong việc dâng chính con mình được bày tỏ ra cho Áp-ra-ham, và cho chúng ta, lòng tin thật sự của ông nơi Đức Chúa Trời.

Sự hy Sinh

Áp-ra-ham và Y-sác cùng với hai người trẻ khác, đi đến núi Mô-ri-a. Khi họ đến gần hơn, Áp-ra-ham đi lên chỉ cùng với Y-sác mang theo củi. Trong một lúc nào đó đang đi, Y-sác hỏi cha mình. Không nghi ngờ gì, Y-sác đã chứng kiến nhiều sự dâng tế và điều này không cần có một bằng Đại Học để có thể nhận ra rằng điều cần thiết nhất đang thiếu- bản thân chính của lễ. Chiên con ở đâu?

Y-sác hỏi, “Thưa cha, mình có lửa và củi đây, nhưng chiên con đâu mà làm của lễ thiêu?”

                                                                                               Sáng Thế Ký 22:7 (BPT)

Ta không thể không nghĩ rằng Y-sác đang suy nghĩ về sự dâng con trẻ thông thường của các tôn giáo xung quanh. Y-sác cũng tin cậy nơi Đức Chúa Trời và không phải bằng cách nhỏ! Khi cha của Y-sác trả lời rằng chính Đức Chúa Trời sẽ chu cấp cho con chiên, Y-sác vẫn tiếp tục cách vui lòng. Kinh Thánh nói rằng họ đi cùng với nhau.

Đức Chúa Trời bày tỏ cho họ chính xác nơi có bàn thờ trên một ngọn núi ở Mô-ri-a. Nhiều năm sau đó, một đền thánh Do Thái được xây dựng ở trên núi Mô-ri-a, có lẽ cũng tại cùng nơi mà Y-sác được dâng lên.

Giới Hạn

 Đến nơi Thượng Đế chỉ định, Áp-ra-ham dựng một bàn thờ tại đó. Xong ông đặt củi lên rồi trói con mình là Y-sác đặt nằm lên đống củi trên bàn thờ.

Sáng Thế Ký 22:9 (BPT)

Y-sác không phải là trẻ con. Từ theo tiếng Hê-bơ-rơ được dịch ra là con trai được sử dụng cho các người thanh niên trẻ cho đến tuổi đi lính. Y-sác chắc chắn là đủ lớn để có thể tranh đấu lại và, mặc cho sự thật là Áp-ra-ham không phải là một người đàn ông trẻ nữa, không hề có một sự ghi chép vào về sự khó khăn. Điều này rõ ràng rằng Y-sác đã vui lòng vâng phục cha mình, một hành động bày tỏ ra lòng tin tuyệt đối nơi cha mình, người mà ông biết là một người làm theo Lời Đức Chúa Trời.

Một khi đã buộc trên bàn thờ, Y-sác không thể chống cự được. Ông đang ở dưới chiếu chỉ trực tiếp và rõ ràng từ Đức Chúa Trời để bị giết. Không có cách nào ông có thể tự cứu mình được. Kinh Thánh nói Áp-ra-ham đã dang tay ra và nắm lấy cái dao. Bạn có thể thấy tay của một ông già đang run rẩy. Vòm má thòng xuống. Tim ông sắp bị vỡ ra. Đây là con trai duy nhất của ông!

Sự căng thẳng của khoảnh khắc đó không thể tin được. Chậm chậm cánh tay run rẩy giơ lên và trong ánh sáng mờ nhạt của ban ngày, cái dao với kim loại lạnh cứng phản ánh sáng. Cách thận trọng, tâm trí đi vào sự chấp nhận, và sau đó…và sau đó Đức Chúa Trời đã can thiệp vào. Thiên sứ của Đức Chúa Trời gọi Áp-ra-ham từ trên trời và phán:…

“Đừng đụng đến con của con! Bây giờ ta biết con thật kính sợ Thượng Đế. Con đã không tiếc con trai, tức con một mình, đối với ta.”

                                                                                                    Sáng Thế Ký 22:12 (BPT)

Lúc đó chắc hẳn có nước mắt. Bạn có thể thấy một người cha và con trai khóc trong sự nhẹ nhàng ngập tràn. Đức Chúa Trời đã can thiệp vào. Án xử tội chết đã không còn nữa!- ít ra là đối với Y-sác nó không còn nữa. Nhưng vẫn có một sự chết.

Một Sự Thay Thế

Kinh Thánh nói rằng Đức Chúa chu cấp cho một con vật.

Áp-ra-ham ngước lên thấy một con chiên đực đang mắc kẹt sừng trong bụi cây.

Sáng Thế Ký 22:13 (BPT)

Bị mắc kẹt trong trường hợp này, con chiên đã không thể tự làm tổn thương mình với nổ lực để thoát ra.

Áp-ra-ham bắt giết nó. Ông dâng nó lên làm của lễ thiêu cho Thượng Đế, thế cho con mình.

Sáng Thế Ký 22:13 (BPT)

Đó là một cái chết hoàn toàn đúng, nhưng là cái chết của con chiên đực thay vì của Y-sác. Y-sác được tự do bởi vì chiên con đã chết. Đức Chúa Trời đã chu cấp cho một sự thay thế. Sự kiện này ghi ấn lại trong tâm trí Áp-ra-ham khiến ông đặt tên cho ngọn núi đó như là một sự nhắc nhở về Đức Chúa Trời là như thế nào.

Vì vậy, Áp-ra-ham gọi chỗ đó là Nơi CHÚA Cung Ứng[a]. Đến ngày nay người ta vẫn nói “Trên hòn núi của CHÚA mà mọi việc sẽ được cung ứng.”

Sáng Thế Ký 22:14 (BPT)

Áp-ra-ham biết rằng Đức Chúa Trời thật sự là…

                           Ngài đã giải cứu … trong những lúc khốn khó.

Giê-rê-mi 14:8

Câu chuyện kết thúc ở chỗ Đức Chúa Trời xác nhận lại lời hứa của mình với Áp-ra-ham. Dòng dõi của ông sẽ trở nên nhiều- cả dân tộc Y-sơ-ra-ên. Bao gồm trong lời hứa của Đức Chúa Trời là sự thật là Đấng Được Xức Dầu sẽ là một trong những con cháu của Áp-ra-ham và Y-sác. Điều được báo trước rằng Đấng ấy sẽ là một nguồn phước cho tất cả mọi người.

“CHÚA phán, ‘ta hứa như sau… Nhờ con cháu con mà nhiều dân tộc trên đất sẽ được phước, vì con vâng lời ta.”

Sáng Thế Ký 22: 16,18

Yêu cầu của Đức Chúa Trời đối với Áp-ra-ham để hy sinh Y-sác là điều chỉ xảy ra một lần trong đời- loại yêu cầu xảy ra một lần trong lịch sử loài người. Đức Chúa Trời muốn nói đến một số lẽ thật không chỉ với Áp-ra-ham nhưng còn với chúng ta- các sự thật có liên quan đến sự xét đoán, đức tin, và sự giải cứu thông qua một vật thay thế.

Cũng giống như Y-sác ở dưới sự chỉ đạo của Chúa để phải chết, như vậy tất cả loài người ở dưới án phạt là sự chết. Y-sác đã không thể tự cứu mình được. Nhưng Áp-ra-ham tin cậy nơi Đức Chúa Trời, tin rằng bằng cách nào đó Đức Chúa Trời yêu thương của mình sẽ làm điều đó khác. Và Đức Chúa Trời đã can thiệp vào. Ngài chu cấp cho một cách để thoát ra thông qua một vật thay thế. Một sự sống cho một sự sống-vật vô tội chết thay cho người có tội.

Cũng giống như A-bên đã dâng lên một của lể để chết cho vị trí của ông, như vậy con chiên đực đã chết cho chỗ của Y-sác. Và cũng như cách Đức Chúa Trời nhìn nhận của lễ của A-bên là được chấp nhận, nên Đức Chúa Trời đã thấy sự hợp lý trong việc chu cấp một con chiên đực như là một của lễ được nhậm lời thay cho chỗ của Y-sác. Đó là ý nghĩ của Đức Chúa Trời. Đó là một con người đến với Đức Chúa Trời bằng cách của Ngài, tin cậy rằng Lời Ngài là đúng.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *