28. Giê-xu

Sự giáng sinh của Chúa Cứu Thế Giê-xu diễn ra như sau: Ma-ri, mẹ Ngài, đã hứa hôn với Giô-xép, nhưng trước khi thành hôn, Ma-ri biết mình đã mang thai bởi quyền năng của Thánh Linh. Giô-xép, chồng Ma-ri là người đức hạnh, không muốn công khai bêu xấu Ma-ri nên dự định âm thầm ly dịnàng                                                          Ma-thi-ơ 1: 18-19 (BPT)

Một sự thề nguyện để kết hôn mang ý nghĩa gắn kết lớn hơn khái niệm của phương Tây về việc đính hôn. Cặp đôi đó hầu như được xem là đã kết hôn. Giô-xép được gọi là chồng của Ma-ri, và ngược lại, ngoài việc là họ không sống cùng với nhau hoặc không có sự kết hợp thể xác.

Hãy tưởng tượng trong một lúc về việc Giô-xép đã cảm nhận. Ông phải cảm thấy rất tức giận. Ma-ri đã mang thai và đứa con không phải là của ông. Để có thể bày tỏ sự thật này cách công khai sẽ khiến cho Ma-ri bị cho là một người ngoại tình, trừ khi có một sự giải thích vô lý của Ma-ri về một thiên sứ đã hiện ra trước mình được cho là đúng. Không, điều đó thật sự lố bịch. Cô gái tội nghiệp đó chắc không thể suy nghĩ được gì. Giô-xép yêu mến Ma-ri, nhưng ông sẽ không cưới một cô gái đã lừa dối ông và rõ ràng là đang cố gắng che đậy tội lỗi đó với một câu chuyện lố bịch. Điều Giô-xép suy nghĩ về tất cả điều mà chúng ta thực sự không biết, nhưng chúng ta biết rằng ông đã quyết định cách đau đớn để hủy bỏ sự đính ước.

Trong khi Giô-xép đang suy tính chuyện ấy thì một thiên sứ hiện đến cùng ông trong chiêm bao và bảo rằng, “Giô-xép, con cháu Đa-vít ơi, đừng e ngại lấy Ma-ri làm vợ, vì thai nhi trong bụng nàng là do Thánh Linh.  Nàng sẽ sinh một trai, ông hãy đặt tên là Giê-xu, vì con ấy sẽ giải cứu dân ta ra khỏi tội.”

Việc nầy xảy ra để lời Chúa đã phán với nhà tiên tri trở thành sự thật: 23 “Một trinh nữ sẽ thụ thai và sinh một trai. Người ta sẽ gọi Ngài là Em-ma-nu-ên,” nghĩa là “Thượng Đế ở với chúng ta.”                                                                           Ma-thi-ơ 1: 20-23 (BPT)

Giô-xép không thể không thể nghe điều đó rõ ràng hơn được nữa. Ma-ri vẫn là một trinh nữ, và bà chuẩn bị sinh một em bé! Tên của con trai đó là Giê-xu có nghĩa là Đấng Giải Cứu hoặc Đấng Cứu Rỗi. Ngài sẽ giải cứu, hoặc cứu vớt, con người từ những hậu quả của tội lỗi của họ. Thiên sứ nói những danh xưng khác cùng với tên Giê-xu đó là Em-ma-nu-ên, có nghĩa là Đức Chúa Trời ở với chúng ta. Chúa Giê-xu là Đức Chúa Trời sống trong thân xác con người ở giữa con người.

smallScrollTiên tri Ê-sai đã viết về sự kiện này 700 năm trước đó.

 “Chính CHÚA sẽ ban cho ngươi một dấu hiệu:

Một thiếu nữ sẽ mang thai và sinh ra một bé trai và đặt tên là Em-ma-nu-ên”                                                                                                                 Ê-sai 7:14 (BPT)

Giô-xép đã phải ngồi thẳng đứng trên giường. Như vậy Ê-sai đã nói đúng! Điều đó đã xảy ra như cách Đức Chúa Trời nói rằng sẽ xảy ra. Nhưng mọi người khác sẽ nghĩ gì? Không quan trọng! Chỉ cần làm một điều- ông chỉ nên tin Đức Chúa Trời và làm theo những gì Ngài phán.

 

Khi Giô-xép thức dậy liền làm theo lời thiên sứ Chúa đã dặn bảo. Ông cưới Ma-ri làm vợ nhưng không ăn nằm với cô cho đến khi cô sinh một trai. Rồi Giô-xép đặt tên em bé ấy là Giê-xu.                                                                                                         Ma-thi-ơ 1: 24-25 (BPT)

 

Kiểm Tra Dân Số

Lúc ấy, Hoàng Ðế Âu-gút-tơ ra chiếu chỉ truyền lệnh kiểm tra dân số trong cả đế quốc.                                                                Lu-ca 2:1 (BD 2011)

Xê-xa cần tiền, và nếu người Rô-ma có được dân số chính xác, nhiều người sẽ phải đóng thuế hơn. Không nghi ngờ gì rằng Giô-xép rất hạnh phúc. Vợ của ông sắp sinh em bé. Là một người thợ mộc, chắc có thể ông đã chuẩn bị một cái nôi và đã sắp xếp những người hộ sinh đến để dọn dẹp, một nơi an toàn để cho em bé được sinh ra. Bây giờ ông được yêu cầu phải mang vợ mình về Bết-lê-hem, là nơi 1000 năm trước là quê hương của tổ phụ vua Đa-vít. Chặng đường bảy mươi dặm (120 km) với vợ có thể sẽ sinh con vào bất cứ lúc nào không phải là một ý nghĩ ấm cúng khi bạn phải di chuyển bằng con lừa hoặc bằng chân. Tại sao những người Rô-ma lại nảy ra những ý định này? Tại sao lại không kiểm tra dân số tại quê nhà của Giô-xép, từ Na-xa-rét? Điều này rất kỳ cục. Nhưng người Rô-ma đã không cho người dân có sự lựa chọn nào khác. Ông phải mang Ma-ri đi dến Bết-lê-hem.

Ai nấy đều phải trở về nguyên quán để khai hộ tịch. Vì thế Giô-xép, đang ở Thành Na-xa-rét, NazJerBethmiền Ga-li-lê, cũng phải trở về thành của Ða-vít, tên là Bết-lê-hem, trong miền Giu-đê, bởi vì chàng thuộc về gia tộc và dòng dõi của Vua Ða-vít, để khai hộ tịch cho chàng và Ma-ry, người đã đính hôn với chàng, đang mang thai. Ðang khi hai người ở đó, ngày Ma-ry sinh con đã đến. Nàng sinh con trai đầu lòng, lấy khăn bọc con lại, rồi đặt con nàng vào trong máng cỏ, vì lữ quán không đủ chỗ ở.

Lu-ca 2: 3-7 (BD 2011)

Như vậy Giê-xu đã được sinh ra ở Bết-lê-hem, xa khỏi nhà của Giô-xép và Ma-ri. Thị trấn lúc đó rất đông đúc và nơi duy nhất họ có thể tìm được để nghỉ chân đó là trong một cái chuồng. Cái nôi đầu tiên của Giê-xu đó là một cái máng, một cái máng ăn để cho súc vật ăn. Khi Giô-xép nhìn người vợ mình, mọi thứ ở trong kế hoạch chu đáo của ông đã đều không thành. Bết-lê-hem! Trong tất cả các nơi! Và trong một cái chuồng dơ bẩn! Nhưng khi ông nhìn vào đứa trẻ, ông phải cảm nhận được rằng mọi thứ đều ổn. Rất ổn.

Giô-xép đặt tên em bé ấy là Giê-xu   Ma-thi-ơ 1:25 (BPT)

Người Chăn Chiên

*Thuật ngữ CỨU CHÚA, bản thân chính nó, được sử dụng bởi những tiên tri cổ xưa để ám chỉ đến Đấng Giải Cứu.

Đêm ấy, có mấy anh chăn chiên thức canh bầy giữa đồng trống.  Bỗng một thiên sứ của Chúa xuất hiện trước mặt họ. Vinh quang của Chúa chói lòa xung quanh. Các anh chăn chiên hốt hoảng.  Thiên sứ liền trấn an, “Đừng sợ. Tôi báo cho các anh một tin mừng, sẽ là niềm vui lớn cho toàn dân. Hôm nay Đấng Cứu Thế đã được sinh ra trong thành Đa-vít. Ngài là Cứu Chúa.  Đây là dấu hiệu để các anh nhận ra Ngài: Các anh sẽ gặp một hài nhi bọc bằng vải, nằm trong máng ăn súc vật.”

Rồi một đoàn thiên sứ rất đông từ thiên đàng nhập cùng với vị thiên sứ đầu tiên, ca vang lời chúc tụng Thượng Đế:

“Vinh danh Thánh Chúa trên trời,     Hòa bình dưới thế cho kẻ làm vui lòng Ngài.”

Lu-ca 2: 8-14 (BPT)

*Thuật ngữ CỨU CHÚA, bản thân chính nó, được sử dụng bởi những tiên tri cổ xưa để ám chỉ đến Đấng Giải Cứu.

Những người chăn chiên phải chăm lo công việc của chính mình, chăm sóc bầy chiên như họ vẫn luôn làm. Thường thường thì các chiên từ bầy của họ được dùng trong các đền thờ để làm của lễ thiêu tại Giê-ru-sa-lem chỉ cách phía Bắc của Bết-lê-hem một vài dặm. Cuộc sống vẫn tiếp diễn như bình thường. Nhưng bây giờ thiên sứ đã đến, và cả thế giới của họ biến động. Những người chăn chiên phải rất vui mừng hỏi lẫn nhau, “Ông có nghe điều tôi đã nghe không? Đấng Christ là Đức Chúa Trời!”

 

Christ/ Mê-si-a

Từ Hy-lạp cho từ Christ là cũng giống như từ Mê-si-a trong tiếng Hy-lạp. Từ này có nghĩa rằng, Đấng được Sức Dầu. Qua các thế kỷ từ Mê-si-a được dùng cho từ Đấng Giải Cứu Giao Ước.

Bây giờ các thiên sứ nói rằng Đấng Được Sức Dầu- Đấng Mê-si-a/ Christ- là Đức Chúa Trời. Ngài chính là Đức Chúa Trời.

Sau khi các thiên sứ trở về thiên đàng, mấy anh chăn chiên bảo nhau, “Chúng ta hãy đi đến Bết-lê-hem để xem sự việc mà Chúa đã báo cho chúng ta.”

Nên họ vội vàng ra đi tìm gặp được Ma-ri, Giô-xép và hài nhi mới sinh đang nằm trong máng ăn súc vật.  Khi thấy hài nhi họ liền thuật lại lời thiên sứ nói về hài nhi ấy.

Lu-ca: 15-17 (BPT)

Những người chăn chiên là những người nghèo, không phải là những người mà một người thường mong đợi để được mời đến sự kiện ra đời của một Vua. Nhưng có những người khác cũng đang trên đường đến gặp Chúa Giê-xu.

Những Thầy Thông Thái

Chúa Giê-xu sinh ra tại thành Bết-lê-hem xứ Giu-đia trong thời kỳ Hê-rốt trị vì. Lúc ấy có mấy học giả từ Đông phương đến Giê-ru-sa-lem  hỏi rằng, “Vua dân Do-thái mới sinh ở đâu? Chúng tôi thấy ngôi sao Ngài từ Đông phương nên đến đây để thờ lạy Ngài.”

Ma-thi-ơ 2: 1-2 (BPT)

Những thầy thông thái này là những người đàn ông có địa vị và vật chất. Những người này có thể được mong đợi để để thăm một vị vua. Vua trên ngôi ở Giu-đê vào thời điểm này là vua Hê-rốt Vĩ Đại, không nghi ngờ gì vua cảm thấy nao núng về những người có uy thế này. Họ hầu như không thể nào có thể thoát được khỏi sự chú ý của những người canh gác ở dọc các biên giới Giu-đê.

 

Chuyến thăm của họ có thể đã không được xem là một sự đe dọa bởi vì họ đã không dẫn theo một đoàn quân. Tất cả có đó là một câu hỏi : “Vua mới sinh ra ở đâu?’

Khi nghe tin ấy thì vua Hê-rốt và cả dân chúng Giê-ru-sa-lem đều xôn xao.

Ma-thi-ơ 2:3 (BPT)

Riêng một câu hỏi đó thật sự làm lay động vua Hê-rốt. Vua nắm giữ quyền lực của một vị vua với một nắm tay chắc chắn, và vua sẽ giết bất cứ ai dám cố gắng dành nó điều đó từ vua. Không nghi ngờ gì cả thành phố cũng bị rúng động một chút. Vua Hê-rốt được biết đến là rất độc ác đối với dân mình, đặc biệt là khi vua giận. Ai biết được vua sẽ làm gì. Vua Hê-rốt triệu tập tất cả những người cố vấn tôn giáo của ông lại.

Vua cho triệu tập tất cả các trưởng tế và các giáo sư luật lại để hỏi xem Đấng Cứu Thế sẽ được sinh ra tại đâu.                                                                                 Ma-thi-ơ 2:4 (BPT)

Lời Tiên Tri

Bạn có thể thấy một người sao chép run rẩy thổi bụi ra khỏi một cuộn nhỏ. Những hiền nhân cùng ông nghiêng mình trên cuốn sách và với đôi mắt rưng rung đọc lướt qua các đoạn. Họ nói luyên thuyên. Họ muốn Hê-rốt hiểu được rằng họ không phải là những người đã nói những điều này. Một tiên tri với tên là Mi-ca đã viết nó hơn 700 năm trước đó. Một ngón tay run rẩy chỉ vào phần cũ kỹ của tài liệu. Vua Hê-Rốt nhìn một cách khinh bỉ. Một người sao chép khàn giọng và đọc:

“Còn ngươi, hỡi Bết-lê-hem Ép-ra-tha,   dù ngươi nhỏ bé nhất giữa các thành Giu-đa, nhưng từ ngươi sẽ xuất hiện  một lãnh tụ dân Y-sơ-ra-ên cho ta. Gốc tích Ngài từ xưa, xưa lắm.” Mi-ca 5:2 (BPT)

*Các cảnh về Giáng Sinh thường mô tả ba thầy thông thái, nhưng Kinh Thánh không nói đến thực sự là bao nhiêu người lúc đó. Những người này có khả năng là những chuyên gia thiên văn học không phải là người Do Thái, đến từ Ả-rập hoặc những vùng phía Đông xa xôi.

Con trẻ phải được sinh ra ở tại Bết-lê-hem. (Thông tin đó chắc đã khiến Giô-xép nhướng mày lên trong sự quẫn trí) Vua Hê-rốt cũng muốn xem nếu tiên tri Mi-ca có ghi chép lại thêm điều gì nữa. Tiên tri đã viết! Có lời chép rõ ràng rằng Đấng mói sinh ra sống từ đời đời. Hê-rốt phải tái mặt. Không thể như thế được. Chỉ có Đức Chúa trời là đời đời. Đức Chúa Trời sẽ không bao giờ đến với thế giới với hình hài của một em bé, đặc biệt là được sinh ra ở vùng xa xôi hẻo lánh tại Bết-lê-hem. À há! Có lẽ những người sao chép đang cố ý cảnh báo vua để có thể điều khiển vua. Việc trêu chọc họ cũng chẳng ảnh hưởng gì. Vua sẽ chỉ cho họ cách tôn thờ vua mới là gì.

Vua Hê-rốt bèn vời mấy thầy bác sĩ cách kín nhiệm, mà hỏi kỹ càng và ngôi sao đã hiện ra khi nào.

Rồi vua sai mấy thầy đó đến thành Bết-lê-hem, và dặn rằng: Các ngươi hãy đi, hỏi thăm cho chắc về tích con trẻ đó; khi tìm được rồi, hãy cho ta biết, đặng ta cũng đến mà thờ lạy Ngài.

Mấy thầy nghe vua phán xong, liền đi. Kìa, ngôi sao mà họ đã thấy bên đông phương, đi trước mặt cho đến chừng ngay trên chỗ con trẻ ở mới dừng lại.

Mấy thầy thấy ngôi sao, mừng rỡ quá bội.

Khi vào đến nhà, thấy con trẻ cùng Ma-ri, mẹ Ngài, thì sấp mình xuống mà thờ lạy Ngài; rồi bày của quí ra, dâng cho Ngài những lễ vật, là vàng, nhũ hương, và một dược.

Ma-thi-ơ 2:7-11 (BPT)

Thờ phượng

Những người với tiền bạc và địa vị này đến thờ phượng Chúa Giê-xu. Luật rất cụ thể- chỉ có Đức Chúa Trời Chí cao là đáng được tôn thờ. Giô-xép và Ma-ri biết về Mười Điều Răn nhiều thế nhưng họ không xen vào. Họ phải biết sâu sắc ở bên trong rằng những thầy này tôn thờ Đức Chúa Trời- Đức Chúa Trời phải đến với hình hài con người.

Rồi qua chiêm bao, Thượng Đế dặn các học giả đừng trở lại với Hê-rốt, nên họ về nước bằng đường khác.

Khi các học giả đi rồi, một thiên sứ của Chúa hiện đến cùng Giô-xép trong mộng bảo rằng, “Hãy thức dậy, mang em bé và mẹ Ngài trốn qua Ai-cập vì Hê-rốt sắp tìm em bé ấy để giết. Cứ ở đó cho đến khi nào tôi bảo thì trở về.”

Nên Giô-xép thức dậy và đang đêm mang em bé và mẹ Ngài trốn qua Ai-cập. Giô-xép ở Ai-cập cho đến khi Hê-rốt qua đời. Việc nầy xảy ra để lời Chúa phán qua nhà tiên tri trở thành sự thật: “Ta đã gọi con ta ra khỏi Ai-cập.”                                                  Ma-thi-ơ 2: 12-15 (BPT)

Giống với những gì mà lịch sử thông thường ghi lại về vua, vua Hê-rốt bằng tất cả khả năng của mình muốn giết Chúa Giê-xu, nhưng đứa trẻ vẫn an toàn ở tại Ai-Cập. Cuối cùng vua Hê-rốt qua đời, và cũng như Giô-xép, Ma-ri và chúa Giê-xu quay về lại Na-xa-rét nơi mà Giô-xép từng làm việc như là một người thợ mộc.

Cậu bé dần dần khôn lớn và mạnh mẽ, ân phúc của Thượng Đế ở cùng cậu.  Lu-ca 2:40 (BPT)

Bài báo liên quan khác

Chúa Giê-xu Có Phải Là Con Trai Của Một Trinh Nữ Thuộc Dòng Dõi Đa-vít?

Phúc Âm Là “Tin Lành”- Giống Như “Truyện Kiều” Nhưng Có Một Kết Cục Tốt Đẹp Hơn

Điều Gì Khiến Cho Chúa Giê-xu Rất Khác

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *