6. Người Đàn Ông và Người Đàn Bà Đầu Tiên

CHÚA đã tạo nên trời. Ngài là Thượng Đế dựng nên đất. Ngài không muốn đất hoang vu, nhưng muốn có sự sống trên đất. Nên CHÚA phán như sau: Ta là CHÚA. Không có Thượng Đế nào khác.                                                                    I-sai-a 45:18 (BPT)

Ngày Sáu (tiếp theo)

Ngày Thứ Sáu bắt đầu với việc sáng tạo các loài động vật. Bây giờ trọng tâm của của cả câu chuyện thay đổi. Cho đến thời điểm này, Chúa đã chuẩn bị cho trái đất có sự sống. Các Thiên Sứ trông xem có thể đã thắc mắc không biết Chúa có ý định gì cho kết thúc lớn. Phải chăng trái đất này là cho họ? Phải chăng sự phỏng đoán của các thiên sứ cứ tiếp tục hay không thì chúng ta không biết, nhưng chắc chắn rằng cách Chúa thực hiện công việc sáng tạo của con người vẫn giữ nhiều điều ngạc nhiên.

 Sau đó Thượng Đế bảo, * “Chúng ta hãy tạo nên con người theo hình ảnh của chúng ta,* để họ quản trị loài cá dưới biển, loài chim trên trời, các loài gia súc, để họ cai trị khắp đất cùng các loài bò sát.”

Sáng Thế Ký 1:26-27 (BPT)

Hình Ảnh Của Chúa

Kinh Thánh nói rằng Đức Chúa Trời tạo nên con người theo như hình ảnh của Chúa. Điều này rõ ràng không có nghĩa là chúng ta được sao chép y nguyên. Không có ai trong chúng ta là toàn tri, toàn năng, hay toàn tại cả. Kinh Thánh cũng không dạy là chúng ta là các chúa nhỏ. Ngược lại, con người giống như một cái gương phản ánh hình ảnh của một vật chứ không phải là chính vật đó. Theo một cách, khi chúng ta nhìn vào một con người, chúng ta sẽ thấy nhiều thứ giống như Chúa.

Trước tiên, Chúa tạo dựng nên con người với một tâm trí. Theo một cách, Chúa ban cho chúng ta một phần nhỏ của sự khôn ngoan Ngài. Bởi vì chúng ta có một tâm trí, chúng ta có thể xem xét, hiểu và sáng tạo, những khả năng mà Chúa có. Nhưng, mặc dầu chúng ta có sự khôn ngoan, chúng ta không có sự toàn tri. Thật ra, chúng ta được sinh ra trong thế giới này với rất ít kiến thức. Tất cả những điều chúng ta biết cần phải được học.

Chúa cũng tạo nên con người với nhiều cảm xúc. Từ cảm xúc có thể có âm điệu tiêu cực, những cũng có mặt tích cực. Khả năng để cảm nhận là một khía cạnh rất quan trọng của một con người. Nếu không có những cảm nhận, sự đối đáp của bạn đối với người khác sẽ giống như một rô-bốt, lạnh lùng và được lập trình sẵn.

Nhưng khác với một rô-bốt vô cảm, Kinh Thánh cho chúng ta biết rằng Đức Chúa Trời giàu lòng nhân từ; Ngài mềm mại; Ngài cảm nhận được sự tức giận và thấy những việc không công bình. Một chúa không có tấm lòng, không có tình cảm và không có khả năng để cảm nhận được tình yêu thương hoặc bày tỏ lòng trắc ẩn sẽ thật sự đáng sợ. Chúa tạo dựng nên chúng ta với những cảm xúc, bởi vì Ngài có cảm xúc.

Ngài cũng tạo dựng nên con người với một ý chí. Khả năng của con người để đưa ra các quyết định cho bản thân mình thường hay bị xem nhẹ. Nhưng chính khả năng để chọn lựa hoặc có sự thích hơn là điều đem đến cho con người sự đa dạng vô tận. Một số người thích cơm, một số người khác thích khoai tây. Vào bữa sáng bạn có thể có nho, táo hoặc nước cam. Các sự lựa chọn là không có giới hạn.

Khả năng chọn lựa khiến chúng ta khác biệt khỏi rô-bốt vì nó không thể đưa ra những quyết định cá nhân- nó chỉ có thể trả lời dựa theo những gì đã được lập trình. Con người được ban cho một ý chí để người ấy có thể theo Chúa cách tự do, không giống như một rô-bốt, nhưng là một người nắm bắt được với trí tuệ của mình rằng Chúa quan tâm đến người ấy, và vì thế biết rằng Chúa tìm kiếm điều tốt nhất đến với người ấy.

Có được trí tuệ, cảm xúc và ý chí là tất cả những mặt của việc được sáng tạo theo hình ảnh của Chúa. Có những mặt khác mà chúng ta có thể tìm hiểu thêm, nhưng hãy tiếp tục với câu chuyện này. Kinh Thánh nói…

Sau đó Thượng Đế lấy bụi đất tạo nên con người. Ngài thổi hơi thở vào lỗ mũi, thì con người trở thành người sống.

Sáng Thế Ký 2:7 (BPT)

Cụm từ hơi thở của sự sống thường được xem là có liên quan đến phần linh hoặc phần không phải là thể xác của con người. Đây là một sự phản chiếu thêm về hình ảnh của Chúa, bởi vì Chúa là Thần. Như chúng ta đề cập đến trước đây, thần/linh không thể nhìn thấy được bởi vì họ không có thân thể. Tuy nhiên, trong trường hợp của con người, Chúa chọn để ban cho một ngôi nhà vật lý bằng thể xác để linh hồn của con người ngự trị- một ngôi nhà được tạo thành bởi bụi đất của mặt đất. Một khi được hình thành, cơ thể nằm tại đó, hoàn hảo ở bất cứ khía cạnh nào, nhưng hoàn toàn không có sự sống. Cho đến khi Chúa thở vào linh hồn cho con người, cơ thể đó trở nên sống. Chỉ có Chúa có thể truyền cho sự sống, không có con người hay thiên sứ nào có khả năng đó. Một lần nữa, chúng ta thấy Đức Chúa Trời thì hoàn toàn biệt lập khỏi tất cả những tạo vật của Ngài- Ngài lớn hơn tất cả.

Một người giúp đỡ

Người đầu tiên và duy nhất mà Chúa tạo dựng nên có tên là Adam, có nghĩa là người đàn ông. Sau đó Ngài tạo nên người đàn bà.

…Thượng Đế bảo, “Con người sống một mình không tốt. Ta sẽ làm một người giúp đỡ thích hợp cho nó.”

Sáng-Thế-Ký 2:18 (BPT)

Cho nên Thượng Đế khiến con người ngủ mê; trong khi đang ngủ Ngài lấy ra một xương hông của con người, rồi lấp chỗ ấy lại. Thượng Đế dùng cái xương hông từ người nam mà làm thành một người nữ, xong đưa người nữ ấy đến gặp người nam. Người nam nói, “Đây là con người mà xương là do xương tôi ra, thân thể cũng do thân thể tôi mà ra.Tôi sẽ gọi nàng là ‘đàn bà’ vì nàng ra từ người đàn ông.”

Cả người đàn ông và vợ đều trần truồng nhưng không cảm thấy xấu hổ.

Sáng Thế Ký 2: 21-23, 25 (BPT)

Khu Vườn Hoàn Hảo

Đức Chúa Trời đem A-đam và Ê-va và đặt họ ở giữa một khu vườn đặc biệt mà Ngài đã sáng tạo nên cho họ. Khu vườn đó được gọi là Ê-đen.

Thượng Đế lập một cái vườn ở Ê-đen về phía Đông, rồi Ngài đặt con người Ngài đã dựng nên vào đó. CHÚA khiến các loài cây từ đất mọc lên. Cây thì đẹp và trái ăn rất ngon.

Sáng Thế Ký 2: 8-9 (BPT)

Tất cả các khu vườn và sở thú của thế giới cũng không thể nào so sánh được với khu vườn của Chúa. Nó là một vườn địa đàng hoàn hảo- với lá cây sang trọng, nước sạch óng ánh đông đúc với vô số các loại cá, và một sự đa dạng ngạc nhiên với nhiều động vật khác nhau- với vẻ đẹp vượt quá mô tả! Thời tiết cũng khác nhau…Kinh

Thánh nói…

… mặt đất chưa có một bụi cây nào cả. Cũng chẳng có gì mọc ngoài đồng vì CHÚA chưa cho mưa xuống đất. Cũng chưa có ai chăm sóc đất, nhưng có một luồng sương mù bốc lên từ dưới đất tưới ướt khắp cả mặt đất.

Sáng Thế Ký 2: 5-6 (BPT)

Chúng ta biết rất ít về vườn Ê-đen như thế nào- nhưng, rõ ràng là, Chúa đã không tạo nên một khu vườn nơi A-đam và Ê-va phải vất vả để tồn tại. Khu vườn có đầy dẫy, và mọi thứ mà họ có thể cần được chu cấp đầy đủ bởi Chúa. Nó là một thế giới hoàn hảo để sống.

Đấng Sáng Tạo –Chủ Nhân

Chúa đã không hỏi A-đam và Ê-va nếu họ có muốn sống ở Ê-đen không, Ngài biết trước điều gì là tốt nhất cho họ. Chúa có thể hành động mà không cần hỏi ý kiến của ai đơn giản vì, Ngài là Đấng Sáng Tạo và cũng là Chủ Nhân. (Hãy nhớ lại ví dụ về nhóm dân tộc: Người tạo ra mái chèo ca-nô cũng là chủ của ca-nô đó).

Lạy Chúa, Ngài là Đấng cao cả quyền năng.     Ngài đầy vinh hiển, đắc thắng và vinh dự.     Mọi vật trên đất đều thuộc về Ngài. Lạy Chúa, vương quốc cũng thuộc về Ngài;

I Sử-Ký 29:11 (BPT)

Đất và muôn vật trên đất đều thuộc về CHÚA.     Thế gian và mọi dân trên hoàn cầu     cũng thuộc về Ngài.

Thánh Thi 24:1 (BPT)

Giống như các thiên sứ thuộc về Chúa bởi vì Ngài sáng tạo nên họ, nên con người thuộc về Chúa bởi vì Đức Chúa Trời là Đấng Sáng Tạo nên loài người. Và cũng giống như các thiên sứ được ban cho địa vị là người phục vụ của Chúa, cũng như vậy Chúa giao cho con người trách nhiệm để chăm sóc trái đất.

Thượng Đế đặt con người trong vườn Ê-đen để chăm sóc và trồng trọt.

Sáng Thế Ký 2:9 (BPT)

Thời Gian Thử Thách

Chỉ bởi vì Ngài đã không thông qua ý kiến của A-đam và Ê-va về việc đặt họ trong một khu vườn không có nghĩa là họ không có một sự lựa chọn. Chúa đã sáng tạo nên con người với một ý chí- khả năng chọn lựa. Tuy nhiên, khi nói đến các khía cạnh của cuộc sống, như là tình yêu thương, việc có khả năng chọn lựa là vô nghĩa trừ khi có sự lựa chọn khác. Như vậy Chúa đặt trước mặt con người một sự lựa chọn rất đơn giản liên quan đến hai cái cây.

…Ở giữa vườn có cây tạo sự sống và cây biết điều thiện lẫn điều ác.

Sáng Thế Ký 2:9 (BPT)

Cây đầu tiên được đề cập đến là cây sự sống. Nếu con người ăn từ cây này, người ấy sẽ sống đời đời. Không vấn đề gì.

Cây thứ hai, tuy nhiên, đi cùng với lời cảnh báo. Đó là cây biết điều thiện và điều ác. A-đam và Ê-va biết về điều thiện, nhưng điều ác là một vấn đề khác. Cả hai người họ được tạo dựng nên là những người hoàn hảo và không biết những điều sai trái gì. Kinh nghiệm của họ được giới hạn trong sự tốt lành của Chúa. Kinh Thánh nói rằng nếu A-đam và Ê-va ăn trái của cây này, thì họ sẽ không chỉ biết điều gì là tốt và cũng biết điều gì là xấu.

Ngài ra chỉ thị cho con người như sau, “Con được phép ăn tất cả trái cây trong vườn, nhưng không được ăn trái của cây biết điều thiện và điều ác. Nếu con ăn trái cây ấy con sẽ chết!”

Sáng-Thế-Ký 2:16-17 (BPT)

Phần trước chúng ta đã thấy việc thách đấu với một trong số những luật vật lý của Chúa, như là định luật lực hút trái đất, dẫn đến những hậu quả. Nguyên tắc đó- không tuân theo luật có những hậu quả- được áp dụng tới bất kỳ luật nào hoặc mạng lệnh nào của Chúa. Trong trường hợp này, Chúa ban cho con người một luật đơn giản. “Đừng ăn trái từ một cây đó”. Hậu quả của việc không tuân theo mạng lệnh đó được định ra thẳng thắn- con người sẽ chết. Chúng ta sẽ thảo luận về sự chết cụ thể sau.

Một cây duy nhất này là điều khác biệt giữa loài người là một con người chứ không phải là một rô-bốt. Con người có một sự lựa chọn- ăn hay không ăn, vâng lời hay không vâng lời. Khi đưa ra sự lựa chọn đó, A-đam và Ê-va bị tách biệt ra khỏi thế giới của androids, được lập trình để chỉ làm những gì họ được bảo. Có một sự khác biệt lớn giữa một người được lập trình để nói “Tôi sẽ vâng lời bạn” và một người nào đó nói như vậy từ chính ý chí tự do của mình. Có được khả năng để chọn lựa là điều mang đến cho từ vâng lời ý nghĩa và sự sâu sắc. Sự lựa chọn khiến một mối quan hệ chân thật hơn.

Sự giới hạn này đối với những con người đầu tiên là một sự khó khăn ít gặp. Tình huống này không giống như những bức tranh vẽ mô tả, có A-đam và Ê-va ngồi ở dưới hai cây đơn chiếc mà có rất ít trái cây để chọn lựa. Họ đã có rất nhiều.

CHÚA khiến các loài cây từ đất mọc lên. Cây thì đẹp và trái ăn rất ngon.

Sáng Thế Ký 2:9 (BPT)

Sáng  Tạo Cho Sự Vinh Hiển Của Ngài

Việc ban cho A-đam và Ê-va một sự lựa chọn, Chúa không có ý định để cho họ được tự do và thiết lập mối quan tâm của riêng họ. Nhưng, con người được tạo ra để phản ánh sự cao quý của Chúa- để tôn vinh Ngài.

“Lạy Chúa là Thượng Đế, Ngài đáng được vinh hiển, danh dự và quyền năng,     vì Ngài đã tạo nên muôn vật. Mọi vật hiện có đều được tạo dựng theo ý muốn Ngài.”

Khải Huyền 4:11 (BPT)

Khi một người con trai vâng lời cha mình, người ấy tôn kính cha của mình. Như vậy cũng giống như giữa con người và Chúa. Con người được tạo dựng nên với một ý chí để mà, bằng sự vâng phục trong các sự lựa chọn anh ấy đưa ra, anh ấy sẽ tôn kính Đức Chúa Trời. Thật ra, giống như Đấng Sáng Tạo của cả vũ trụ, Chúa xứng đáng với tất cả sự tôn kính con người có thể dâng lên cho Ngài. Bày tỏ lòng tôn kính như vậy sẽ mang đến rất nhiều lợi ích. Kinh Thánh nói rằng khi con người làm theo như kế hoạch Chúa định sẵn cho người ấy, người ấy sẽ tìm được hạnh phúc lớn nhất, sự đầy trọn và thực tế. Điều này đúng với A-đam và Ê-va.

Thượng Đế ban phước cho con người và bảo, “Hãy sinh con đẻ cái thật nhiều cho chật đất và hãy quản trị đất. Hãy cai quản loài cá trong biển, chim trên trời và các động vật trên đất.”

Sáng Thế Ký 1:28 (BPT)

Con Người—người Bạn của Chúa

Đức Chúa Trời quan tâm đến phúc lợi của A-đam và Ê-va. Ngài ở đó để đáp ứng mọi nhu cầu họ có.

Thượng Đế phán, “Nầy, ta đã cho các con mọi thứ cây sinh hột giống và các thứ cây ra trái có hột. Dùng những thứ đó mà làm thức ăn. Ta cũng đã dùng mọi loài rau cỏ xanh làm thức ăn cho các loài dã thú, chim trên trời cùng các động vật bò sát.” Sự việc liền xảy ra như vậy.

Sáng Thế Ký 1: 29-30 (BPT)

Kinh Thánh nói đến việc Chúa đến vào trong đêm mát để cùng đi bộ với con người. A-đam và Ê-va có thể làm điều này, bởi vì họ đã không biết gì về điều gì tội lỗi hay sai trái- họ có sự hoàn hảo mà cho phép họ ở gần bên Chúa. Chỉ có những người hoàn hảo mới có thể ở trong sự hiện diện của một Đức Chúa Trời hoàn hảo.

Điều có quả là một kinh nghiệm cho cặp đôi mới này- đi dạo quanh khu vườn với Đấng Sáng Tạo của cả vũ trụ! Có thể hiểu được rằng Chúa dành thời gian giải thích cụ thể cách mà Ngài tạo nên mọi thứ, truyền kiến thức sâu rộng về nhiều loại hoa phức tạp, gọi những con chim giấu mình trên các ngọn cây cao xuống, giới thiệu những khu rừng động vật tách biệt- chỉ ra những điều mà họ không để ý tới. Không nghi ngờ gì Ngài giải thích các luật giữ cho mọi thứ hoạt động cách chính xác. Qủa là một sự giáo dục và một Nhà Giáo Dục!

Không ai có thể bảo họ tốt hơn về cách làm thế nào để chăm sóc một khu vườn. Thế giới lúc đó là một nơi hoàn hảo để sống.

Nhưng Đức Chúa Trời không phải là loại siêu giáo sư cộc lốc, xa cách. Đấng Sáng Tạo là bạn thân nhất của A-đam và Ê-va. Trong cuộc sống, mối quan hệ gia đình lý tưởng là một mối quan hệ trong đó ba mẹ mang đến tình yêu thương chăm sóc, và đứa con tôn kính đối với cha mẹ bằng sự vâng lời trong yêu thương. Đây là mối quan hệ A-đam và Ê-va có với Chúa. Chúa chu cấp cho họ với tình thương, và họ cũng bằng tình thương vâng lời Ngài- tôn kính Ngài, Đó là cách Chúa tạo nên mọi thứ.

Sự Sáng Tạo Được Hoàn Thành

Thượng Đế nhìn những vật Ngài đã dựng nên, tất cả đều vô cùng tốt đẹp. Buổi chiều qua đi, buổi mai đến. Đó là ngày thứ sáu.

Sáng Thế Ký 1:31 (BPT)

Chúng ta thường bắt đầu các dự án với một sự phấn khởi lớn, học đòi không thường xuyên, và cuối cùng thì đuối dần, đặt sản phẩm mới hoàn thành được một nửa trên kệ cao của tủ nhỏ. Nhưng Chúa luôn luôn hoàn thành những gì mà Ngài khởi công làm. Chúng ta có thể thay đổi ý định của mình về các kế hoạch, nhưng tính cách của Chúa không thay đổi.

Nhưng những kế hoạch CHÚA còn muôn đời;     các chương trình của Ngài tồn tại mãi mãi.

Thánh Thi 33:11 (BPT)

Công cuộc Sáng Tạo đã được hoàn thành. Kinh Thánh cho chúng ta biết rằng Đức Chúa Trời nghỉ vào Ngày Thứ Bảy, không phải bởi vì Ngài mệt, nhưng bởi vì sự sáng tạo của Ngài đã hoàn tất. Đã đến lúc ngả lưng và thưởng thức!

                               Còn về Tiến Hóa Thì Sao?

Kinh Thánh không có đề cập đến sự tiến hóa. Sự tranh luận giữa Sáng Tạo- Tiến Hóa đã mang đến nhiều tranh cãi, được mô tả như là một cuộc tranh luận giữa tôn giáo và khoa học. Quyển sách này không phải được viết ra để nói về chủ đề này, nhưng đây chỉ là một ít thứ để suy nghĩ.

Đầu tiên, cũng không hoàn toàn an toàn khi cho rằng Tiến Hóa là khoa học, và Sự Sáng Tạo là tôn giáo. Khi Charle Darwin phát hành thuyết đầu tiên vào năm 1859, Học Thuyết Darwin cổ phần lớn đã được thay thế bởi Chủ Nghĩa Tân Darwin (Neo-Darwinism) và Tiến Hóa Theo Cân Bằng Đột Ngột (Punctuated Equilibrium)-những thuyết này khác nhau rất nhiều. Không có sự đồng thuận của một nhóm sự thật tồn tại để giải thích các nguồn gốc. Có nhiều người học cao tranh luận rằng Tiến Hóa không phải chỉ là khoa học, nhưng bao trùm nhiều khía cạnh chính của tôn giáo. Tôn giáo này cho biết trước rằng không hề có một Chúa, chon lựa việc đặt niềm tin vào một khoảng thời gian khổng lồ và cơ hội. Họ chỉ ra rằng tiến hóa vi phạm nhưng luật vật lý cơ bản.

Nói cách khác, đặt Sự Sáng Tạo hoàn toàn vào trong phân loại tôn giáo cũng không đúng. Một cộng đồng các nhà khoa học có ảnh hưởng lớn đã kết luận rằng vũ trụ phức tạo này chỉ có thể tồn tại nếu có một một nhà thiết kế (như là Chúa), hoặc một nhóm các nhà thiết kế. Chỉ sử dụng khoa học, họ chỉ ra rằng thế giới có sự phức tạp không thể thu gọn được kể cả ở cấp độ thấp nhất. Họ mô tả rằng sự phức tạp trên diện vũ trụ và cấp độ chỉ có thể tồn tại nếu mọi thứ đã được lên kế hoạch từ đầu- không chỉ được tạo ra từ một sự ngẫu nhiên. Mặc đầu một số những nhà khoa học này không xem chính họ là những người tin vào Kinh Thánh, nhiều người sử dụng Kinh Thánh trên danh nghĩa. Nhóm thứ hai này được xem là Các Nhà Khoa Học theo Sáng Tạo.

Vào lúc giữa những năm sáu mươi, có một sự bùng nổ lớn về các tài liệu viết về chủ đề này (xem Phụ Lục). Nhiều tài liệu thì dễ đọc đối với chúng ta. Tôi khuyến khích bạn tiếp tục đọc và học trước khi đưa ra quyết định.

Một số người thắc mắc về tính xác thật của bài viết về Sự Sáng

Tạo liên quan đến khủng long. Từ góc nhìn của Kinh Thánh, không có lý do gì để không tin rằng Chúa đã sáng tạo ra chúng cùng lúc với những loài động vật khác. Bằng chứng cho rằng khủng long sống cùng lúc với con người.

Nhiều người thắc mắc về độ tuổi của trái đất- nó có vẻ như là rất nhiều tuổi, nhưng Kinh Thánh không cho biết qua các thời đại. Thực tế rằng nhiều nhà Khoa Học đã phát minh ra rất nhiều mẫu thời gian dựa trên thiên văn học, mặt trời, mặt đất và đồng hồ vật lý với nỗ lực để có thể xác nhận được độ tuổi của vũ trụ, nhưng trong khi những khuôn thời gian này sử dụng những tính toán có lý, những độ tuổi được tính ra đã khiến cho các nhà khoa học gãi đầu. Tùy thuộc vào loại đồng hồ được sử dụng, các độ tuổi khác nhau từ một vài ngàn năm cho đến vài tỷ năm. Darwin cho rằng 400 nghìn năm cho sự tiến hóa sinh học. Ngày nay, sự tính toán phổ thông nhất bắt đầu khoảng 4.6 tỷ năm. Vậy đồng hồ của ai đúng?

Có một câu trả lời có lý nào có thể phù hợp với tường thuật của Kinh Thánh? Theo sát Kinh Thánh chúng ta biết rằng Chúa đã tạo ra một trái đất có tuổi. Vào ngày Ngài tạo dựng mọi vật, A-đam đã đi bộ giữa những cây cối cao ngất, cảm thấy ngạc nhiên về những động vật khổng lồ, và nhìn chăm xem những vì sao trên bầu trời đêm. Có thể A-đam đã nghĩ rằng “Ồ! Nơi này phải có ở đây từ rất lâu rồi”. Tuy nhiên, Chúa đã nói với A-đam rằng mọi thứ, nhiều nhất là, sáu ngày tuổi- Ngài đã tạo nên toàn thể vũ trụ ở trạng thái đang hoàn toàn hoạt động. Các nhà khoa học, khi nhìn lại, cố gắng xác định quá khứ bằng những điều họ quan sát- cũng giống như A-đam. Kinh Thánh, tuy nhiên, ghi lại các nguồn gốc của trái đất từ quan điểm của một nhân chứng- chính bản thân Chúa.

Như vậy, Chúa có thật sự có ý như vậy khi Ngài nói rằng Ngài đã tạo nên vũ trụ? Chúng ta là ai để phải tin điều này? Lời của ai thì đáng tin cậy? Cách đây nhiều thế kỷ, một vị vua suy nghĩ về vị trí của mình trong thế giới:

Tôi nhìn bầu trời do tay Ngài tạo nên. Tôi ngắm mặt trăng và các ngôi sao mà Ngài đã dựng nên. Thì con người là gì mà Ngài bận tâm? Tại sao CHÚA chăm sóc loài người? CHÚA tạo nên con người dưới thiên sứ một chút rồi ban cho người vinh hiển và danh dự. Ngài đặt con người quản trị mọi loài Ngài đã tạo dựng. Ngài đặt mọi vật dưới quyền kiểm soát của con

người: tất cả chiên cừu, gia súc, muông thú, chim trời, cá biển và mọi sinh vật trong biển. Lạy CHÚA là chủ tôi, danh CHÚA thật diệu kỳ trên khắp đất!                                              Thánh Thi 8: 3-9 (BPT)

chương tiếp theo ->

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *