19 Môi-Se

Hai triệu năm trăm ngàn người Y-sơ-ra-ên tại Ê-díp-tô thì không thể nào lờ đi được. Vua Ê-díp-tô (hay Pha-ra-ôn) nghĩ ra một ý tưởng.

Vua bảo dân chúng, “Xem nầy! Dân Y-sơ-ra-ên đã trở nên quá đông và quá hùng mạnh, chúng ta không kham nổi!  Nếu chúng ta không làm gì cả thì họ sẽ còn gia tăng hơn nữa. Nay mai nếu xảy ra chiến tranh, họ rất có thể nhập với quân thù đánh chúng ta rồi trốn ra khỏi nước” Nên người Ai-cập gây khổ nhọc cho dân Y-sơ-ra-ên. Họ đặt các cai nô lệ trên người Y-sơ-ra-ên, bắt xây các thành Phi-thom và Ram-se để làm trung tâm chứa hàng cho nhà vua.

Xuất-ê-díp-tô-ký 1: 9-11 (BPT)

Người Y-sơ-ra-ên không chỉ bị bắt làm nô lệ, họ còn bị bắt làm nô lệ làm việc cực nhọc.

Nhưng người Ai-cập càng hành hạ cực nhọc bao nhiêu, dân Y-sơ-ra-ên càng sinh sản thêm bấy nhiêu, lan tràn khắp nơi. Nên người Ai-cập đâm ra sợ hãi người Y-sơ-ra-ên và càng hành hạ họ thêm. Họ gây khổ nhọc cho người Y-sơ-ra-ên. Họ bắt người Y-sơ-ra-ên trộn vữa để đúc gạch, cùng làm những việc đồng áng. Người Ai-cập không nương tay chút nào trong việc hành hạ người Y-sơ-ra-ên.

Xuất-ê-díp-tô-ký 1:12-14 (BPT)

Nhưng Đức Chúa Trời đã không quên đi các lời hứa của Ngài. Kinh Thánh nói…

Ngài nghe tiếng than khóc của họ và nhớ lại giao ước Ngài lập với Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp.  Ngài thấy nỗi cực nhọc của dân Y-sơ-ra-ên và ái ngại cho họ.

                                                                               Xuất-ê-díp-tô-ký 2: 24-25 (BPT)

Thời gian đã đến để họ phải rời đi. Đức Chúa Trời đã chuẩn bị sẵn sàng một người đàn ông, một người Y-sơ-ra-ên có tên là Môi-se.

Môi-se đã được sinh ra tại Ai-cập bởi cha mẹ người Y-sơ-ra-ên. Tại lúc được sinh ra, ông đã bị bắt phải chết. Phước thay khi ông được giải cứu và nuôi nấng bởi một thành viên trong nhà của Pha-ra-ôn với sự tiếp cận với nền giáo dục tốt nhất trên vùng đất đó. Khi lớn lên, ông giết đi một người Ai Cập để bênh vực cho một người Y-sơ-ra-ên, và sau đó ông chạy trốn vào sa mạc để bảo vệ mạng sống của mình. Tại đây ông đã trở thành một người chăn cừu, và trong vòng 40 năm ông học cách chăn dắt cừu. Đó là một sự giáo dục được thiết kế bởi Đức Chúa Trời.

Một ngày nọ, Môi-se đang chăn chiên cho Giê-trô. Giê-trô là thầy tế lễ của vùng Mi-đi-an và là cha vợ Môi-se. Khi dẫn bầy súc vật về phía tây sa mạc, Môi-se đến Hô-rếp là núi của Thượng Đế.  Một thiên sứ của CHÚA hiện ra cùng ông trong đám lửa phát ra từ một bụi cây.

Xuất-ê-díp-tô-ký 3:1-2 (BPT)

Ta không thể không nghĩ đến việc Môi-se đứng nhìn chằm chằm vào bụi cây một lúc. Ông phải cảm thấy khá bối rối. Điều gì đang xảy ra ở đây?! Chẳng phải vợ của ông mừng rỡ khi nghe điều này- một đám lửa cháy nhưng vẫn không tàn sẽ là một nguồn nhiên liệu tuyệt vời cho bếp của bà.

Môi-se thấy bụi cây đang cháy nhưng không tàn.  Nên ông bảo, “Ta phải đến gần xem chuyện lạ nầy mới được. Tại sao bụi cây nầy cháy mãi không tàn?”

Khi thấy Môi-se đến gần xem bụi cây, Thượng Đế từ trong bụi cây gọi ông, “Môi-se, Môi-se!” Môi-se liền thưa, “Dạ, con đây.”

                                                                                    Xuất-ê-díp-tô-ký 3: 3-4 (BPT)

Máu của Môi-se chắc phải dừng yên. Ông biết tất cả về Đức Chúa Trời Chí Cao đời đời. Ông đã biết rằng Đức Chúa Trời là Đấng Sáng Tạo- Chủ Nhân của tất cả những vật sống. Ông biết rằng Đức Chúa Trời là Chúa Thánh Đấng tách biệt mình ra khỏi loài người bởi vì tội lỗi của họ. Chính Môi-se là một tội nhân- một kẻ giết người.

CHÚA bảo, “Ta đã trông thấy nỗi khổ cực của dân ta trong xứ Ai-cập. Ta đã nghe thấy tiếng kêu than của họ, khi các cai nô lệ hành hạ họ. Ta rất lo âu về sự đau khổ của họ.

Nên ta sai con đi đến vua Ai-cập. Hãy đi, dẫn dắt dân ta, tức dân Y-sơ-ra-ên ra khỏi Ai-cập!”

Xuất-ê-díp-tô-ký 3: 6-7, 10 (BPT)

Môi-se đã thở dài nhẹ nhỏm. Đức Chúa Trời không đến để đoán xét tội lỗi của ông, nhưng để giao nhiệm vụ cho ông. Nhưng có một vấn đề. Môi-se đã từng là một người chăn và nhiệm vụ trông có vẻ như rất khó khăn. Ông ta là ai? Người ta không đặt nhiều sự tin tưởng đến một người mà nói là ông ta đã nói chuyện với một bụi gai. Môi-se nói với Đức Chúa Trời,

Môi-se thưa cùng Thượng Đế, “Khi con đi đến dân Y-sơ-ra-ên con sẽ bảo họ, ‘Thượng Đế của cha ông các anh em sai tôi đến cùng anh em.’ Nhưng nếu họ hỏi, ‘Tên Ngài là gì?’ thì con nói làm sao?”

Thượng Đế đáp, “Ta là Đấng Hằng Hữu. Khi con đi đến cùng dân Y-sơ-ra-ên thì cứ bảo họ, ‘Đấng Hằng Hữu sai tôi đến cùng anh em.’”

                                                                                Xuất-ê-díp-tô-ký 3: 13-14

Đấng Hằng Hữu có nghĩa là Đấng tự có, là Đấng tự tồn tại bằng chính quyền năng của Đấng đó.

Đó là danh vĩnh viễn của ta, từ nay về sau dân chúng sẽ biết ta qua danh đó.” “Hãy đi tập họp các bô lão và bảo họ như sau: ‘CHÚA là Thượng Đế của tổ tiên anh em, là Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp, đã hiện ra cùng tôi. Ngài bảo: Ta lo lắng cho các con, ta đã thấy tình trạng của các con tại Ai-cập. 17 Ta đã hứa sẽ rút các con ra khỏi cảnh khốn khó tại Ai-cập. Ta sẽ dẫn các con đi đến …một miền đất phì nhiêu…’

Các bô lão sẽ nghe lời con”            

Xuất-ê-díp-tô-ký 3: 15-18 (BPT)

Mặc dầu Môi-se đã tranh đấu với các mối lo ngại, ông cũng biết rằng khi Đức Chúa Trời hứa Ngài luôn luôn giữ lời Ngài. Cho nên Môi-se đã gom các hành lý của mình lại và đi về lại Ai-cập, về lại với Pha-ra-ôn và những nô lệ người Y-sơ-ra-ên. Trên đường đến đó, ông gặp anh trai mình là A-rôn người mà Đức Chúa Trời gửi đến như là một người nói.

Môi-se và A-rôn đi triệu tập tất cả các bô lão của Y-sơ-ra-ên lại.  A-rôn thuật lại cho họ nghe mọi điều CHÚA dặn bảo Môi-se…tất cả dân chúng Y-sơ-ra-ên đều tin. Khi họ nghe rằng CHÚA rất lo ngại cho họ và đã thấy những nỗi khổ cực của họ thì họ cúi xuống bái lạy Ngài.    

Xuất-ê-díp-tô-ký 4: 29-31 (BPT)

Mọi điều xảy ra y như cách mà Đức Chúa Trời đã tiên báo. Nhiều người tin và thờ phượng Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời giữ lời hứa của Ngài.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *