20. Pha-ra-ôn và Lễ Vượt Qua

Một điều cho Môi-se và A-rôn làm là thuyết phục những người lãnh đạo của Y-sơ-ra-ên về điều Đức Chúa Trời đã nói, nhưng tất cả những ý tưởng nỗ lực để thuyết phục Pha-ra-ôn trở nên một sự sa lầy với nhiều vấn đề như trong ác mộng.

Môi-se và A-rôn nói chuyện với dân chúng xong thì hai người đi gặp vua Ai-cập và thưa rằng, “CHÚA là Thượng Đế của dân Y-sơ-ra-ên nói: ‘Hãy để dân ta đi…”

 Nhưng vua Ai-cập hỏi lại, “CHÚA là ai? Tại sao ta phải vâng lời người để cho dân Y-sơ-ra-ên đi? Ta chẳng biết CHÚA nào cả. Ta cũng sẽ không cho dân Y-sơ-ra-ên đi đâu hết.”

Xuất-ê-díp-tô-ký 5: 1-2 (BPT)

Pha-ra-ôn đã đúng về một điều- ông đã không biết Đưc Chúa Trời. Ai-cập tôn thờ rất nhiều chúa- chúa mặt trời, chúa của các trận bão, của sông Nin- thậm chí Pha-ra-ôn cũng là một chúa. Mỗi chúa đại diện bởi những biểu tượng khác nhau: con kền kền, con cóc, con bò cạp, và vâng vâng. Người Ai-cập tôn thờ những vật được tạo nên hơn là Đấng tạo nên. Không chỉ Pha-ra-ôn không biết về Đức Chúa Trời thật, ông rất gần gũi với ý tưởng của việc trở nên quen thuộc. Để ông thờ phượng một Đấng Sáng Tạo có nghĩa là đó là một sự mất mát lớn về quyền lực và địa vị, và để cho người Y-sơ-ra-ên đi sẽ gây khó khăn cho nền kinh tế- là một sự mất mát lớn về nhân công miễn phí. Pha-ra-ôn hoàn toàn chống lại ý định đó.

CHÚA bảo Môi-se, “Bây giờ con sẽ thấy điều ta sẽ làm cho vua Ai-cập… Ta sẽ giải cứu các con khỏi công việc cực nhọc mà người Ai-cập đã buộc các con làm. Ta sẽ giải thoát các con khỏi ách nô lệ của người Ai-cập. Ta sẽ dùng quyền năng lớn lao của ta mà giải thoát các con… sẽ trừng phạt người Ai-cập rất khủng khiếp.

Xuất-ê-díp-tô-ký 6: 1, 6 (BPT)

Đức Chúa Trời nói với Môi-se rằng Ngài sẽ mang đến sự đoán xét trên Ai-cập bằng cách mang đến những trận dịch. Chỉ ở dưới những điều kiện này Pha-ra-ôn mới để cho dân Y-sơ-ra-ên đi. Tin tức này không ngờ đã trở nên bối rối. Nếu Đức Chúa Trời mang đến những trận dịch đến Ai-cập, vua Pha-ra-ôn sẽ làm gì để trả đũa. Đức Chúa Trời khuyến khích dân Y-sơ-ra-ên bằng cách nhắc nhở họ về lời Ngài đã hứa với các tổ phụ họ.

“Ta sẽ chọn các con làm dân ta, ta sẽ là Thượng Đế của các con…Ta sẽ dẫn các con đến xứ ta đã hứa cùng Áp-ra-ham, Y-sác, và Gia-cốp. Ta sẽ ban cho các con đất ấy. Ta là CHÚA.’”

Xuất-ê-díp-tô-ký 6:7-8 (BPT)

Người của Đức Chúa Trời

Đức Chúa Trời phán với dân Y-sơ-ra-ên rằng họ sẽ làm dân Ngài. Điều này đã không có nghĩa rằng duy nhất chỉ người Y-sơ-ra-ên mới có thể theo một Đức Chúa Trời chân thật, nhưng nó có nghĩa rằng Đức Chúa Trời khiến điều đó dễ dàng hơn cho những dân tộc khác trên đất để biết Đức Chúa Trời là như thế nào và Ngài liên hệ như thế nào đến con người. Tất cả những điều mà thế giới cần làm đó là nhìn xem Y-sơ-ra-ên và họ sẽ thấy một bài học sống với đầy đủ các cung bậc màu sắc, âm thanh của cách mà Đức Chúa Trời đối đãi với loài người.

Đức Chúa Trời phán rằng Ngài sẽ mang đến những cơn dịch đến trên Ai-cập để giải cứu Y-sơ-ra-ên. Trong quá trình đó, Ngài sẽ dạy cả hai dân tộc một số điều về chính Ngài.

Y-sơ-ra-ên: Bài học cần phải học…

Các con sẽ biết rằng ta là CHÚA, Thượng Đế của các con, Đấng cứu các con ra khỏi công việc cực nhọc mà người Ai-cập bắt các con làm.

Xuất-ê-díp-tô-ký 6:7 (BPT)

Ai-cập: Bài học cần phải học…

Ta sẽ dùng quyền năng ta trừng phạt Ai-cập, rồi ta sẽ mang dân Y-sơ-ra-ên ra khỏi xứ đó. Lúc bấy giờ họ sẽ biết ta là CHÚA.”

                                                                          Xuất-ê-díp-tô-ký 7:5 (BPT)

Đức Chúa Trời dự định sẽ dạy cả hai dân tộc một điều giống nhau đó là: Chỉ duy mình Đức Chúa Trời là Chúa. Tuy nhiên, Pha-ra-ôn sẽ không có điều gì để làm với Môi-se và A-rôn. Cho nên Đức Chúa Trời đã bảo họ:

Buổi sáng nhà vua sẽ ra sông Nin. Con hãy ra gặp người ở bờ sông… Nói với vua như sau: CHÚA là Thượng Đế của người Do-thái, sai tôi đến gặp vua. Ngài phán, ‘Hãy để dân ta đi …’ Cho đến giờ nầy vua chưa chịu nghe tôi. 

Nên CHÚA phán như sau: ‘Ngươi sẽ biết ta là CHÚA. Ta sẽ lấy cây gậy đập nước sông Nin, nước sẽ biến thành máu.  Tất cả cá trong sông Nin sẽ đều chết hết, sông sẽ trở nên hôi thối. Người Ai-cập không thể uống nước sông ấy được.’

Xuất-ê-díp-tô-ký 7:15-18 (BPT)

Và điều đó chính xác là điều đã xảy ra. Đức Chúa Trời tấn công ngay vào lòng của vùng đất Ai-cập mà họ đã biến nơi đó thành một trong những chúa của họ, sông Nin, hóa máu. Đức Chúa Trời làm cho chúa của họ trở nên hôi thối. Ngài làm con sông trở nên gớm ghiếc đối với họ! Nhưng…

nhà vua đâm ra ương ngạnh, không chịu nghe Môi-se và A-rôn… không thèm để ý đến điều Môi-se và A-rôn làm nữa.

Xuất-ê-díp-tô-ký 7:22-23 (BPT)

Đức Chúa Trời và các chúa

Và một quá trình bắt đầu. Đức Chúa Trời đã cảnh báo vua Pha-ra-ôn để dân Y-sơ-ra-ên đi; nhưng vua Pha-ra-ôn đã nói KHÔNG, và Đức Chúa Trời mang đến một trận dịch, mỗi trận nhắm đến một trong các chúa của Ai-cập.

Đầu tiên đó là nước sông Nin hóa thành máu.

Sau đó Đức Chúa Trời gửi đến một tai họa ếch nhái- trong mỗi xó xỉnh ngõ ngách.

Trong thức ăn, trong giường ngủ- ở khắp mọi nơi.

Điều này được theo sau bởi một bầy muỗi mòng hung hãi.

Ruồi nhặng lấn át các muỗi mòng.

Sau đó là một trận dịch hạch đến trên các súc vật- tất cả chúng sẽ chết.

Sau đó, con người sẽ bị hành hạ bởi những ung nhọt.

Rồi một trận mưa đá kinh hãi phá hủy tất cả hoa màu của họ.

Những thứ gì còn sót lại thì sẽ bị ăn hết bởi một đám cào cào lớn.

Cuối cùng, Đức Chúa Trời thật tấn công một thần giả của họ, Mặt Trời, với một lời rủa sả về bóng tối bao trùm dày đặc mà có thể cảm nhận được.

Trong tất cả, Đức Chúa Trời gửi đến mười tai họa- tai họa cuối cùng và mang tính hủy diệt nhất vẫn chưa đến. Đức Chúa Trời phán với Môi-se và A-rôn:

CHÚA bảo Môi-se, “Ta còn sẽ phạt vua và dân Ai-cập một lần nữa. Sau đó vua sẽ cho các con đi ra khỏi xứ Ai-cập. Khi người cho các con ra đi người sẽ đuổi tất cả các con ra khỏi xứ. 

Môi-se thưa với vua, “CHÚA phán như sau: ‘Khoảng nửa đêm nay ta sẽ đi tuần khắp xứ Ai-cập.  Tất cả con trưởng nam trong xứ Ai-cập từ con trưởng nam của vua ngồi trên ngôi, cho đến con trưởng nam của người nữ nô lệ đang xay cối đều sẽ chết, luôn cả con đầu lòng của súc vật cũng vậy.

                                                                                         Xuất-ê-díp-tô-ký 11: 1, 4-5

Tai họa cuối cùng thật sự là tệ hại nhất, ngập đến với dân Ai-cập và Y-sơ-ra-ên đều như nhau nếu người Y-sơ-ra-ên đã không vâng theo sự hướng dẫn của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời, là một Chúa công bình, đã mang đến sự đoán phạt cho tội lỗi, nhưng cũng là một Đức Chúa Trời yêu thương, Ngài cũng chu cấp một lối thoát cách nhân từ.

Mang đến một con chiên…

CHÚA bảo Môi-se và A-rôn trong xứ Ai-cập … “Hãy bảo toàn thể dân Y-sơ-ra-ên rằng vào ngày mười tháng nầy mỗi người phải kiếm một chiên con cho từng gia đình, mỗi gia đình một con”. 

                                                                                   Xuất-ê-díp-tô-ký 12: 1, 3 (BPT)

Một con chiên đực, không tì vết. Con chiên đó không có tật nguyền ở đâu. Đức Chúa Trời đòi hỏi một con chiên hoàn hảo.

Con chiên phải là chiên con đực một tuổi, không tật nguyền. Con thú ấy có thể là chiên con hay dê con cũng được.

Xuất-ê-díp-tô-ký 12:5 (BPT)

Giết con chiên vào thời điểm được định.

Phải nuôi nó cho đến ngày mười bốn của tháng. Vào ngày đó, mọi người dân trong Y-sơ-ra-ên phải giết con vật lúc sẩm tối.

Xuất-ê-díp-tô-ký 12:6 (BPT)

Bôi huyết lên mài cửa và phía trên khung cửa.

Lấy một ít máu của nó bôi lên hai bên cửa và phía trên khung cửa của nhà sẽ ăn thịt nó.

Xuất-ê-díp-tô-ký 12:7 (BPT)

Không bẻ gãy bất kỳ một xương nào.

Phải ăn trong nhà; không được mang thịt ra ngoài. Không được làm gãy cái xương nào.

Xuất-ê-díp-tô-ký 12:46 (BPT)

Ta sẽ vượt qua.

Đêm đó ta sẽ đi tuần qua xứ Ai-cập và giết hết các con đầu lòng của người và thú vật trên toàn xứ. Ta cũng sẽ phạt các thần của xứ Ai-cập. Ta là CHÚA. Nhưng nhà nào có bôi huyết tức là dấu hiệu các con ở. Khi thấy huyết, ta sẽ đi qua khỏi. Các con sẽ không bị tổn hại gì khi ta trừng phạt xứ Ai-cập.

Xuất-ê-díp-tô-ký 12:12-13 (BPT)

Khi Đức Chúa Trời đến với một sự đoán phạt để giết con đầu lòng, Ngài sẽ vượt qua mỗi nhà mà có huyết bôi trên mài cửa.

Họ làm theo như điều CHÚA căn dặn Môi-se và A-rôn.

Xuất-ê-díp-tô-ký 12:28 (BPT)

Sự vâng lời của họ là một bằng chứng bên ngoài để bày tỏ rằng họ đã tin cậy nơi Đức Chúa Trời, tin rằng điều Ngài phán là sự thật.

Điều đáng chú ý

Bạn có thể tưởng tượng ra điều gì có thể xảy ra nếu một người tự cân nhắc một mình rằng: “Điều này thật buồn cười, giết đi con chiên tốt nhất. Tôi có một con già và què, con đó cũng được rồi”.

Hoặc, một người khác nói, “Tôi sẽ không có làm bẩn khung và mài cửa của nhà tôi với máu- thật gớm! Tôi sẽ vứt nó trên đất ở phía cửa sau nhà”.

Liệu Đức Chúa Trời có vượt qua không? Tất nhiên là không. Họ có thể đã làm điều đó với những động cơ tốt nhất, nhưng nếu không tuân theo sự hướng dẫn của Đức Chúa Trời. Họ sẽ làm việc theo ý họ- giống như Ca-in, và những người ở thời của Nô-ê. Đức Chúa Trời sẽ xử phạt họ cùng với những người Ai-cập bởi vì họ từ chối việc tin cậy nơi Ngài. Họ cũng sẽ phải gặt lấy những gì mà họ đáng được nhận.

Ngược lại, nếu một người Ai-cập nghe được việc Đức Chúa Trời sẽ giáng xuống tai họa cuối cùng? Và người Ai-cập nghĩ rằng “Bạn biết đấy, các chúa của chúng ta là các chúa giả. Người Y-sơ-ra-ên thờ phượng một Chúa thật. Tôi muốn Đức Chúa Trời đó là Chúa của tôi. Đức Chúa Trời yêu cầu nơi tôi những điều gì?” Và cũng giống như vậy với người Ai-cập đó, đặt niềm tin của mình hoàn toàn nơi Đức Chúa Trời, theo sự hướng dẫn cho Lễ Vượt Qua. Liệu Chúa có vượt qua nhà người ấy vào đêm đó không? Liệu người ấy có thể thoát khỏi sự trừng phạt? Vâng-người ấy sẽ-bởi vì người ấy tin nơi Đức Chúa Trời và làm theo cách của Ngài. Đức tin của người ấy sẽ được trân trọng bởi Đức Chúa Trời sẽ mở rộng ân điển và sự nhân sự của Ngài.

Vào nửa đêm CHÚA giết các con đầu lòng trong xứ Ai-cập từ con đầu lòng của vua ngồi trên ngôi cho đến con đầu lòng của tù nhân ngồi trong khám. Ngoài ra con đầu lòng của thú vật cũng bị giết.  Vua, các quần thần, và toàn dân Ai-cập thức giấc nửa đêm vì nhà nào cũng có người bị giết. Cả xứ vang tiếng kêu khóc thê thảm.

Đang đêm vua gọi Môi-se và A-rôn đến bảo, “Hãy rời khỏi dân ta ngay lập tức. Ngươi và dân ngươi hãy làm theo như điều các ngươi xin; hãy đi thờ phụng CHÚA.  Mang hết các gia súc như các ngươi xin và đi đi. Ngoài ra cũng hãy chúc phước cho ta.”  Người Ai-cập cũng hối thúc người Y-sơ-ra-ên ra đi cho nhanh. Họ bảo, “Nếu các ông bà không ra đi, chúng tôi sẽ chết hết!”

 Cùng ngày đó CHÚA dẫn dân Y-sơ-ra-ên ra khỏi Ai-cập theo từng đoàn…

Xuất-ê-díp-tô-ký 12: 29-33, 51 (BPT)

Đức Chúa Trời giữ Lời của Ngài

Đức Chúa Trời đã rất nhân từ với vua Pha-ra-ôn. Ngài đã cho vua rất nhiều cơ hội để cho dân Y-sơ-ra-ên đi, nhưng Pha-ra-ôn vẫn tiếp tục từ chối. Đức Chúa Trời nói Ngài sẽ đoán phạt người Ai-cập và Ngài đã làm như vậy. Đức Chúa Trời thì không giống như chúng ta. Chúng ta có thể hù dọa để kỷ luật con cái của mình, nhưng thường thì chúng ta không theo đến cùng. Nhưng Đức Chúa Trời luôn luôn giữ lời Ngài. Người Ai-cập bị xét đoán.

Ngoài ra, người Y-sơ-ra-ên đã kinh nghiệm được sự nhân từ của Đức Chúa Trời bởi vì họ đã tin nơi Ngài. Khi Ngài đến với sự đoán phạt, bất cứ nơi đâu Ngài thấy huyết được bôi lên, Ngài vượt qua. Con đầu lòng được sống- nhưng chỉ bởi vì một con chiên chết. Điều này luôn là cách từ lúc ban đầu. Đức Chúa Trời chấp nhận của lễ của A-bên vì là một sự trả giá bằng sự chết thế chỗ cho A-bên. Khi Áp-ra-ham dâng Y-sác như là một của lễ, con chiên chết thay cho chỗ của Y-sác. Bây giờ với Lễ Vượt Qua, con chiên chết thay cho chỗ của con đầu lòng.

Những của lễ thay thế này là một lời khẳng định có thể thấy được của lòng tin của mỗi người nơi Đức Chúa Trời là Đấng Cứu Rỗi. Bởi vì họ tin nơi Đức Chúa Trời, họ vâng lời Ngài.

Bữa tiệc đã trở thành một truyền thống cho những người Y-sơ-ra-ên. Mỗi người phải ăn Lễ Vượt Qua như là một lời nhắc nhở về cách Đức Chúa Trời đã giải cứu họ ra khỏi sự nô lệ.

Các con phải nhớ ngày nầy để kỷ niệm cho CHÚA. Con cháu các con từ nay về sau phải giữ lễ nầy để tôn kính CHÚA.

Xuất-ê-díp-tô-ký 12:14 (BPT)

Và như vậy dân Y-sơ-ra-ên được tự do khỏi cảnh nô lệ và đẩy ra khỏi vùng đất bởi những người chủ trước của họ. Đức Chúa Trời đã giữ lời hứa của Ngài- điều đó đã xảy ra như cách Ngài đã thông báo.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *