2. Điều Gì Thúc Đẩy Đời Sống Bạn?

Điều Gì Thúc Đẩy Đời Sống Bạn?

Cuộc đời của mỗi con người điều được thúc đẩy bởi một điều gì đó.

Hầu hết các tự điển điều định nghĩa thúc đẩy là “hướng dẫn, điều khiển hoặc định hướng.” Khi bạn lái xe, đóng đinh hoặc đánh quả bóng golf, bạn đang hướng dẫn, điều khiển và định hướng ngay trong thời điểm đó. Động cơ thúc đẩy cuộc đời bạn là gì?

Ngay lúc này đây, bạn có thể đang bị thúc đẩy bởi một nan đề, một áp lực, hoặc một kỳ hạn nào đó. Bạn có thể đang bị lèo lái bởi ký ức đau khổ, một nỗi sợ kinh hoàng, hoặc một niềm tin vô thức nào đó. Có hàng trăm hoàn cảnh, giá trị và những tình cảm có thể thúc đẩy cuộc đời bạn. Sau đây là năm điều phổ thông nhất trong số đó:

Nhiều người bị thúc đẩy bởi mặc cảm tội lỗi. Họ sống cả đời loanh quanh với những nuối tiếc hoặc cố gắng che đậy sự xấu hổ của mình. Những người bị mặc cảm tội lỗi thúc đẩy luôn luôn bị ký ức điều khiển. Họ để cho quá khứ của mình điều khiển tương lai họ. Họ thường tự trừng phạt mình một cách vô ý thức khi ngầm phá hỏng thành công của chính mình. Khi Ca-in phạm tội, mặc cảm tội lỗi của ông đã phân cách ông ra khỏi sự hiện diện của Đức Chúa Trời, và Chúa phán, “Ngươi sẽ lưu lạc và trốn tránh, trên mặt đất. ”Đó là điều mô tả hầu hết mọi người thời nay – lang thang trong cuộc sống mà không có mục đích gì.’

Chúng ta là sản phẩm của quá khứ chính mình, nhưng chúng ta không cần phải làm tù nhân cho nó. Mục đích của Đức Chúa Trời không hề bị giới hạn bởi quá khứ của bạn. Ngài đã biến một kẻ sát nhân Môi-se thành một nhà lãnh đạo, và một kẻ hèn nhác tên Giô-đê-ôn thành một anh hùng can đảm, Ngài cũng có thể làm những điều thật kỳ diệu trong phần còn lại của cuộc đời bạn. Đức Chúa Trời là Đấng ban cho con người những khởi đầu mới. Kinh Thánh chép: “Phước thay cho kẻ tội lỗi được tha … Hạnh phúc thay cho kẻ xưng nhận lỗi lầm và được Chúa tha thứ hoàn toàn.”

Nhiều người bị thúc đẩy bởi lòng oán giận. Họ cứ bám lấy những đau khổ của mình mà không bao giờ vượt qua được. Thay vì thoát khỏi nỗi đau của họ bằng sự tha thứ, họ nhắc đi nhắc lại nhiều lần trong tâm trí mình. Một số người bị thúc đẩy bởi lòng oán giận thường “câm lặng” và đè nén cơn giận của họ, trong khi đó có một số người “nổi điên” và trút đổ nỗi điên tiết của mình lên những người khác. Cả hai phản ứng nầy đều không lành mạnh và không ích lợi gì. Lòng oán giận khiến bạn đau đớn nhiều hơn là những người mà bạn oán giận. Trong khi người có lỗi với bạn có lẽ đã quen chuyện đó và tiếp tục sống, thì bạn cứ ôm lấy nỗi đau của mình, ghi nhớ mãi quá khứ.

Bạn hãy để ý: những người đã làm bạn đau khổ trong quá khứ không thể tiếp tục làm bạn đau khổ nữa trừ khi bạn cứ tiếp tục bám lấy nỗi đau bằng lòng oán giận. Quá khứ của bạn đã qua rồi! Không một điều gì có thể thay đổi được. Bạn đang tự làm mình đau khổ bằng sự cay đắng mà thôi. Vì lợi ích của chính bạn, hãy học từ kinh nghiệm đó, và rồi bỏ nó đi. Lời Chúa phán rằng, “Lo lắng cho đến chết với những bất bình làm ngu muội là một điều bạn không nên làm.”

Nhiều người bị thúc đẩy bởi sự sợ hãi. Những sợ hãi này có thể là kết quả của một kinh nghiệm đau buồn, những mong muốn không thực tế, lớn lên trong một gia đình khắt khe, hoặc bị khuyết tật do di truyền. Dù với bất cứ lý do nào, thì những người bị sợ hãi lèo lái thường bỏ lỡ những cơ hội lớn, vì họ sợ không dám bước ra ngoài. Thay vào đó họ muốn an toàn tránh mạo hiểm và cố gắng duy trì nguyên trạng.

Sợ hãi là một nhà tù tự tạo khiến bạn không thể trở thành điều mà Đức Chúa Trời muốn bạn trở thành. Cách duy nhất để chiến thắng sợ hãi là chống cự nó với những vũ khí thiêng liêng của đức tin và tình yêu. Kinh Thánh chép: “Tình yêu chân thật phá tan sợ hãi. Vì sợ hãi làm cho người ta què quặt, một đời sống sợ sệt: sợ chết, sợ bị đoán phạt, điều này chưa thành hình hoàn toàn trong tình yêu.”

Nhiều người bị thúc đẩy bởi chủ nghĩa vật chất. Ước muốn tìm kiếm của họ trở nên mục tiêu của đời họ. Sự thúc đẩy con người ta luôn muốn có nhiều hơn đặt nền tảng trên những quan niệm sai lầm rằng: có nhiều hơn thì sẽ hạnh phúc hơn, quan trọng hơn, và an toàn hơn, nhưng cả ba điều đó đều không đúng sự thật. Của cải chỉ mang lại hạnh phúc ngắn ngủi. Bởi vì vật chất thì không thay đổi và cuối cùng chúng ta trở nhàm chán với nó và thế là chúng ta muốn có những gì mới hơn, lớn hơn, tốt hơn.

Quan điểm cho là khi tôi có nhiều hơn tức là tôi sẽ trở nên quan trọng hơn cũng chỉ là chuyện hoang đường. Giá trị của bản thân và giá trị thực tại không giống nhau. Giá trị của bạn không thể quyết định bằng những gì bạn có, và Chúa phán rằng những thứ có giá trị nhất trong cuộc đời không phải là vật chất.

Một quan niệm sai lầm phổ quát nhất về tiền bạc đó là có nhiều tiền hơn thì sẽ được an toàn hơn. Không. Sự giàu có thể mất đi trong phút chốc bởi tác động của nhiều yếu tố khác nhau ngoài tầm kiểm soát của bạn. Sự an ninh thật chỉ có thể tìm thấy nơi những gì không thể lấy khỏi bạn được – đó chính là mối tương giao của bạn với Đức Chúa Trời.

Nhiều người bị thúc đẩy bởi nhu cầu được chấp nhận. Họ để cho những mong ước của cha mẹ, người bạn đời, con cái, thầy giáo hay bạn bè kiểm soát cuộc đời họ. Nhiều người trưởng thành vẫn đang cố gắng tìm sự chấp nhận nơi những người cha người mẹ mà họ không thể nào làm cho hài lòng được. Những người khác thì bị lèo lái áp lực của những người đồng trang lứa với mình, luôn luôn lo lắng về điều người khác có thể nghĩa về mình. Thật không may là hễ ai chạy theo đám đông thì thường lạc mất trong đó. Tôi không biết mọi chìa khoá dẫn đến thành công, nhưng một trong những chìa khoá dẫn đến thất bại chính là cố gắng làm vừa lòng mọi người. Để chính mình bị điều khiển bởi những quan điểm của người khác là con đường chắc chắn đưađến chỗ đánh mất những mục đích của Đức Chúa Trời cho cuộc đời bạn. Chúa Giê-xu phán, “Chẳng ai được làm tôi hai chủ.”

Có nhiều động cơ khác thúc đẩy cuộc đời của bạn, nhưng tất cả đều dẫn đến cùng một ngõ cụt: tiềm năng bị lãng phí, căng thẳng không cần thiết và một đời sống không thoả mãn.

Vì vậy không có gì quan trọng hơn là nhận biết mục đích của Đức Chúa Trời cho đời bạn, và không điều gì có thể bù đắp được nếu bạn không biết đến mục đích đó – không phải thành công, giàu có, danh tiếng hay khoái lạc. Không có mục đích, đời là một cử động vô nghĩa, một hoạt động vô định hướng, và một loạt những biến cố vô lý. Không có một mục đích, cuộc sống thật tầm thường, nhỏ nhặt và vô dụng.

Cuốn sách nhỏ này giới thiệu cho bạn 5 mục đích mà bạn đã được tạo dựng, nhưng trước hết chúng ta sẽ nhìn những lợi ích thực tiễn của một đời sống theo mục đích.

Biết rõ mục đích khiến cuộc đời bạn có ý nghĩa. Chúng ta được tạo dựng với một ý nghĩa. Đó là lý do tại sao nhiều người đã thử nhiều phương pháp không đáng tin cậy, chẳng hạn như chiêm tinh hay tâm linh học, để khám phá nó. Khi cuộc sống có ý nghĩa, bạn có thể chịu đựng hầu như mọi sự; nếu không có ý nghĩa, thì không thể chịu đựng bất cứ việc gì.

Không có Đức Chúa Trời, cuộc sống không có mục đích, và nếu không có mục đích, thì cuộc sống thật vô nghĩa. Mà nếu vô nghĩa thì sự sống không có chút quan trọng và hy vọng nào. Trong Kinh Thánh, nhiều người đã tỏ rõ tình trạng tuyệt vọng này. Ê-sai nói, “Ta đã lao lực vô mục đích, đã hao sức vô ích và không kết quả.” Gióp nói, “Cuộc đời kéo những chuỗi ngày lê thê vô vọng.”và “Tôi đã chán sự sống. Tôi sẽ chẳng sống mãi. Xin Chúa để tôi ở một mình; vì các ngày tôi chỉ là hư không”. Thảm kịch lớn nhất không phải là sự chết, bèn là sống mà không có mục đích.

Một thanh niên ở độ tuổi hai mươi đã viết như thế này, “Tôi cảm thấy thất bại vì tôi đang tranh đấu để trở thành một cái gì đó, mà thậm chí tôi cũng chẳng biết nó là gì. Tất cả những gì tôi biết về việc phải làm như thế nào là cứ tiếp tục sống. Một ngày nào đó, nếu tôi khám phá được mục đích của tôi, thì tôi mới bắt đầu cảm nhận rằng mình thật sống.”

Hy vọng là điều cần thiết cho cuộc đời bạn cũng như không khí và nước. Bạn cần có hy vọng để vượt qua. Tiến sĩ Bernie Siegel khám phá rằng ông có thể tiên đoán bệnh nhân ung thư nào của mình sẽ thuyên giảm bệnh tình chỉ với một câu hỏi, “Ông có muốn sống đến một trăm tuổi không”. Những ai cảm nhận sâu sắc mục đích của cuộc đời sẽ trả lời có và họ là phần lớn những người sống sót. Hy vọng bắt nguồn từ một mục đích.

Nếu bạn cảm thấy vô vọng, hãy chờ đó! Những thay đổi lạ lùng sẽ diễn ra trong cuộc đời bạn khi bạn bắt đầu sống với mục đích. Chúa phán, “Ta biết Ta có một chương trình cho con, một chương trình tốt đẹp cho con, không phải chương trình hại con. Ta sẽ ban cho con hy vọng và một tương lai.” Có thể bạn cảm thấy rằng mình đang đối diện với một hoàn cảnh không thể vượt qua nổi, nhưng Kinh Thánh nói như vầy: “Vả, Đức Chúa Trời, bởi quyền lực cảm động trong chúng ta, có thể làm trổi vô cùng mọi việc chúng ta cầu xin hoặc suy tưởng”.

Biết rõ mục đích khiến cuộc sống của bạn đơn giản hơn. Nó xác định điều bạn không làm. Mục đích của bạn trở thành một tiêu chuẩn để bạn đánh giá những việc làm nào là quan trọng và những việc nào là không quan trọng. Bạn chỉ cần hỏi cách đơn sơ: “Việc làm này có giúp tôi làm thành những mục đích của Đức Chúa Trời cho cuộc đời tôi hay không?”

Không có một mục đích rõ ràng, bạn sẽ không có nền tảng để dựa vào đó mà quyết định, phân phối thì giờ, và sử dụng các tài nguyên của mình. Bạn sẽ có khuynh hướng quyết định theo hoàn cảnh, áp lực, và tâm trạng của bạn ngay thời điểm đó. Những người không biết rõ mục đích của mình luôn cố làm quá nhiều việc – và điều đó dẫn đến sự căng thẳng, mệt mỏi cũng như xung đột.

Bạn không thể làm hết mọi điều mà những người khác muốn bạn làm. Bạn có vừa đủ thời gian để làm theo ý muốn của Đức Chúa Trời. Nếu không thể làm trọn mọi điều đó, thì có nghĩa là bạn đang cố làm nhiều hơn điều Chúa muốn bạn làm (hay có lẽ bạn đang xem truyền hình quá nhiều). Đời sống theo đúng mục đích dẫn tới một lối sống đơn giản và một lịch làm việc lành mạnh. Kinh Thánh chép, “Một đời sống khoe khoang, phô trương là một đời sống trống rỗng; một đời sống đơn sơ và ngay thẳng là một đời sống đầy trọn.” Nó cũng dẫn đến sự bình an trong tâm trí: “Người nào để trí mình nương dựa nơi Ngài, thì Ngài sẽ gìn giữ người trong sự bình an trọn vẹn, vì người nhờ cậy Ngài.”

Biết rõ mục đích giúp bạn tập trung cuộc đời của mình. Nó giúp tập trung nỗ lực và sức lực của bạn vào những điều quan trọng. Bạn sẽ kết quả khi biết gạn lọc.

Bản chất của con người là hay bị xao lãng bởi những vấn đề nhỏ. Chúng ta theo đuổi những điều tầm thường trong cuộc đời mình. Thi hào Henry David Thoreau nhận định rằng con người có cuộc sống “tuyệt vọng âm thầm,” nhưng ngày nay nó được diễn ta cách rõ ràng hơn là sự xao lãng vu vơ. Nhiều người giống như những con quay hồi chuyển, cứ quay tròn một cách điên cuồng mà chẳng đi đến đâu cả.

Không có mục đích rõ ràng, bạn sẽ liên tục thay đổi định hướng, nghề nghiệp, các mối quan hệ, Hội Thánh hay những việc bên ngoài khác – với hy vọng rằng mỗi thay đổi sẽ giải quyết sự bối rối hoặc khoả lấp khoảng trống vắng trong lòng bạn. Bạn nghĩ rằng, Có lẽ lần này mọi chuyện sẽ khác, nhưng nó không thể giải quyết được nan đề thật của bạn – sự thiếu tập trung và không có mục đích. Kinh Thánh chép,“Đừng sống cẩu thả, thiếu suy nghĩ. Nhưng phải hiểu rõ ý muốn của Chúa là thế nào”.

Sức mạnh của sự tập trung có thể thấy trong ánh sáng. Ánh sáng khuyếch tán có rất ít tác động hay năng lượng, nhưng bạn có thể tập trung năng lượng ánh sáng khi hội tụ nó lại. Với một thấu kính hội tụ, các tia nắng mặt trời sẽ tập trung lại và đốt cháy cỏ hoặc giấy. Khi ánh sáng được tập trung nhiều hơn nữa chẳng hạn như một tia lazer, nó có thể cắt đứt thép. Không có điều gì mạnh mẽ cho bằng đời sống tập trung, một đời sống có mục đích. Những người đàn ông, đàn bà đã có ảnh hưởng lớn trong lịch sử là những người có đời sống tập trung nhất. Chẳng hạn như sứ đồ Phao-lô, người đã loan truyền Cơ­ đốc giáo trên khắp đế quốc La-mã. Bí mật của ông chính là một đời sống tập trung. Ông nói, “Tôi cứ làm một điều: quên lửng sự ở đằng sau, mà bươn theo sự ở đằng trước, tôi nhắm mục đích mà chạy”

Nếu muốn cuộc đời mình có kết quả, bạn hãy tập trung nó lại! Hãy thôi nhún nhảy. Đừng cố gắng làm mọi việc. Hãy làm ít việc hơn. Hãy bỏ bớt đi thậm chí cả những việc tốt, và chỉ làm chững điều gì quan trọng nhất mà thôi. Đừng bao giờ nhầm lẫn giữa hoạt động và hiệu suất. Bạn có thể bận rộn mà không có một mục đích nào, nhưng vấn đề ở đây là gì? Phao­lô nói, “Chúng ta hãy tập trung vào mục tiêu đó, hỡi những ai muốn nhận lãnh, mọi điều mà Chúa đã chuẩn bị cho chúng ta”

Biết rõ mục đích sẽ thúc đẩy cuộc đời của bạn. Mục đích luôn tạo nên nhiệt thành. Không có gì tiếp thêm nghị lực nhiều cho bằng một mục đích rõ ràng. Trái lại, nhiệt huyết sẽ tản mạn đi khi bạn thiếu một mục đích. Một việc đơn giản như là ra khỏi giường cũng trở thành vấn đề lớn. Thường thì những việc vô nghĩa, chứ không phải có quá nhiều công việc, khiến chúng ta kiệt sức, và mất đi niềm vui.

Văn sĩ George Bernard Shaw viết, “Đây chính là niềm vui thật của cuộc sống: hết lòng sống vì mục đích mà bạn đã tự xác định mình là người dũng mãnh; làm một nguồn năng lực tự nhiên thay vì trở thành một căn bệnh ích kỷ, đau buồn, than thở và phàn nàn rằng thế giới đã không hết lòng làm cho bạn vui.”

Biết rõ mục đích chuẩn bị bạn cho cõi đời đời. Nhiều người sống cả đời cố gắng tạo nên một di sản bền lâu trên trần gian này. Họ muốn được người ta nhớ đến khi đã qua đời. Tuy nhiên, điều quan trọng thực sự không phải là những gì người khác nói về cuộc đời của bạn, bèn là những gì Đức Chúa Trời nói. Điều con người không nhận thấy là tất cả những thành tựu cuối cùng cũng sẽ qua đi: những kỷ lục bị phá, danh tiếng phai mờ, và những cống hiến bị quên lãng. Khi còn học đại học, mục tiêu của Giáo sư James Dobson là trở thành vô địch quần vợt của trường. Ông cảm thấy tự hào khi chiếc cúp của ông được đặt cách trang trọng trong tủ trưng bày của trường. Nhiều năm sau đó, một người đã gởi cho ông chiếc cúp đó mà họ đã tìm được nó trong thùng rác khi mà trường khởi công xây lại! Giáo sư nói, “Qua dòng thời gian, mọi chiếc cúp của bạn rồi sẽ bị ai đó ném bỏ vào thùng rác!”

Sống để tạo nên một di sản trần tục thật là một mục tiêu thiển cận. Một con người khôn ngoan hơn sẽ dùng thời gian đó để xây dựng một di sản đời đời. Bạn có mặt trên trần gian này không phải để cho người ta ghi nhớ mình. Bạn có mặt ở đây để chuẩn bị cho cõi đời đời.

Một ngày nọ bạn sẽ đứng trước mặt Đức Chúa Trời, và Ngài sẽ xem xét lại toàn bộ cuộc đời bạn, một kỳ thi cuối cùng, trước khi bạn bước vào cõi đời đời. Kinh Thánh chép, “Vì chúng ta hết thảy sẽ ứng hầu trước toà án Đức Chúa Trời … Và mỗi người trong chúng ta sẽ trả lời cho Đức chúa trời công việc riêng của mình.” Thật là may mắn là Đức Chúa Trời muốn chúng ta thi đậu trong kỳ thi này, cho nên Ngài đã cho chúng ta biết trước các câu hỏi. Nhờ Kinh Thánh, chúng ta có thể phỏng đoán rằng Đức Chúa Trời sẽ hỏi chúng ta hai câu hỏi quan trọng:

Thứ nhất, “ Con có mối quan hệ như thế nào với Con ta, là Chúa Cứu Thế Giê-xu?” Đức Chúa Trời sẽ không hỏi về nền tảng tôn giáo hay các quan điểm giáo lý của bạn. Vấn đề quan trọng duy nhất đó là bạn tiếp nhận điều Chúa Giê-xu đã làm cho bạn và bạn có học biết yêu thương, trông cậy Ngài hay không. Chúa Giê-xu phán, “Ta là đường đi, chân lý, và sự sống; chẳng bởi ta không ai được đến cùng cha.”.

Thứ hai, con đã làm gì với cuộc đời mình? Bạn đã làm gì với điều mà Chúa ban cho bạn?” – tất cả những ân tứ, tài năng, cơ hội, sức lực, các mối quan hệ và những tài nguyên mà Chúa ban cho bạn? Bạn có dùng chúng cho riêng mình, hay bạn đã dùng chúng cho những mục đích mà Đức Chúa Trời đã tạo dựng bạn? Chuẩn bị chính bạn cho hai câu hỏi đó là mục đích của cuốn sách này. Câu hỏi thứ nhất sẽ quyết định bạn sẽ sống đời đời ở đâu. Câu hỏi thứ hai sẽ quyết định bạn làm gì trong cõi đời đời. Đến cuối cuốn sách nhỏ này, bạn sẽ sẵn sàng để trả lời hai câu hỏi này.

Đề tài suy gẫm: Điều gì thúc đẩy đời sống của bạn.

CÂU HỎI GIÚP BẠN SUY NGHĨ

  1. Nếu bạn hỏi người trong gia đình và bạn bè của bạn là điều gì thúc đẩy cuộc đời của bạn thì họ sẽ trả lời như thế nào?
  2. Bạn nghĩ tại sao hầu hết người không được thúc đẩy hoặc hướng dẫn bởi mục đích của đời sống họ?
  3. Tập quán nào, vết thương nào hoặc sợ hãi nào đã ngăn trở bạn sống đúngvà tận hưởng mục đích của Thượng Đế cho đời bạn?