22. Mười Điều Răn

Đức Chúa Trời đã nói với dân Y-sơ-ra-ên là họ là Dân Ngài, và vì vậy, họ có thể là một ví dụ cho cả thế giới về mối quan hệ của Đức Chúa Trời đến con người và mối quan hệ của con người đối với Đức Chúa Trời. Nhưng dân Y-sơ-ra-ên có rất nhiều điều để học về Đức Chúa Trời. Quá trình của Đức Chúa Trời trong việc bày tỏ chính Ngài luôn tiếp tục, và sự bày tỏ lớn tiếp theo của tính cách Ngài chỉ mới bắt đầu.

Đúng ba tháng sau khi ra khỏi Ai-cập, dân Y-sơ-ra-ên đến sa mạc Si-nai.  Rời Rê-phi-đim, họ đến sa mạc Si-nai và đóng trại trong sa mạc ngay trước núi. Rồi Môi-se lên núi gặp Thượng Đế. Từ trên núi CHÚA gọi Môi-se rằng, “Hãy bảo điều nầy … cho toàn dân Y-sơ-ra-ên biết:  ‘Mỗi người trong các ngươi đã thấy điều ta làm cho dân Ai-cập. Các ngươi đã thấy ta mang ngươi ra khỏi Ai-cập như mang ngươi trên cánh chim ưng. Ta đã đưa các ngươi đến đây cho ta.  Nên bây giờ nếu các ngươi vâng lời và giữ giao ước ta, các ngươi sẽ thuộc về ta, thành tài sản quí giá mà ta chọn ra từ các dân. Mặc dù cả trái đất đều thuộc về ta,  nhưng các ngươi sẽ làm nước của thầy tế lễ ta và là một dân thánh.’ Con hãy bảo cho toàn dân Y-sơ-ra-ên những lời ấy.”

Xuất-ê-díp-tô-ký 19: 1-6 (BPT)

Nếu…thì

Câu đơn giản mà Đức Chúa Trời đang nói, “Nếu các ngươi vâng lời ta, thì các ngươi sẽ được chấp nhận bởi chính ta, và ngươi sẽ là một sự bày tỏ cho tất cả các nước về Ta là như thế nào.” Một điều kiện- câu lớn được nắm bắt lấy là, “nếu các ngươi vâng lời ta, thì…”

Cho đến bây giờ, dân Y-sơ-ra-ên có một sự tường thuật đáng xấu hổ. Họ đã thu gom lại nhiều bánh hơn họ cần, thậm chí khi Đức Chúa Trời rõ ràng nói với họ không được. Họ cũng phàn nàn hơn là tin cậy. Một sự đáp lại chân thật đối với lời Đức Chúa Trời có thể nghe như thế này” Đức Chúa Trời ôi, chúng con thất bại trong việc vâng theo lời Ngài. Ngài là thánh và chúng con là tội lỗi. Nếu Ngài đang trông mong chúng con để trở thành các thầy tế lễ- nếu Ngài chấp nhận chúng con dựa trên nền tảng việc chúng con vâng lời Ngài tốt như thế nào- chúng con gặp rắc rối rồi!”

Không Vấn Đề Gì

Nhưng khi Môi-se tụ họp tất cả mọi người lại và hỏi về việc họ nghĩ gì về sự tuyên bố của Đức Chúa Trời, ông nhận được một tín hiệu đèn xanh rất nhiệt tình.

Tất cả dân chúng đồng đáp, “Chúng tôi sẽ làm theo mọi điều Ngài dặn.” Sau đó Môi-se mang lời đáp của dân chúng lên cho CHÚA.

Xuất-ê-díp-tô-ký 19:8 (BPT)

Tất cả họ đều vang vọng với cả tấm lòng, “Chắc chắn rồi Chúa, bất cứ điều gì Ngài căn dặn chúng tôi đều được cả. Chúng tôi sẽ là những thầy tế lễ tốt. Thánh khiết không phải là một vấn đề. Chúng tôi sẽ là một đất nước thánh khiết nhất mà Ngài từng thấy. Chúng tôi có thể làm điều đó!” Ồ, có vẻ cách nói đó phóng đại lên một chút, nhưng bạn có thể hiểu ý rồi đấy. Sự thật của vấn đề là con người, vào thời điểm này, không thể hoàn toàn hiểu về sự thánh khiết và công bình, do vậy Đức Chúa Trời sẽ viết cụ thể chúng ra.

 

Hỗ Trợ Thị Giác

Bài học bắt đầu với một số hỗ trợ thị giác.

CHÚA bảo Môi-se, “Hãy đến bảo dân chúng dành hôm nay và ngày mai chuẩn bị mình cho sạch. Họ phải giặt quần áo và sẵn sàng cho ngày mốt. Trong ngày đó, ta, CHÚA các ngươi sẽ ngự xuống trên núi Si-nai, và mọi người sẽ nhìn thấy ta.

Xuất-ê-díp-tô-ký 19:10-11 (BPT)

Đức Chúa Trời nói với Môi-se rằng họ phải được thánh hóa, hoặc biệt riêng ra. Hành động nhìn thấy được này giúp người Y-sơ-ra-ên nhận ra yêu cầu của việc không được đụng đến tội lỗi. Việc giặt giũ sạch sẽ áo quần chứng tỏ sự sạch sẽ hay trong sạch trước mặt Đức Chúa Trời. Trong bản thân họ, những hành động này không có giá trị bên trong nào, nhưng chúng giúp họ hiểu rằng sự trong sạch thuộc linh là một mặt quan trọng của sự công bình.

Đức Chúa Trời vẫn chưa xong với những hành động bên ngoài. Ngài nói với Môi-se…

Nhưng con hãy đặt một ranh giới quanh núi để dân chúng không được vượt qua. Bảo họ không được lên núi hay sờ vào chân núi. Ai đụng vào núi sẽ bị xử tử.

Xuất-ê-díp-tô-ký 19:12 (BPT)

Đường giới hạn là một hình ảnh đồ thị của sự phân chia mà tồn tại giữa Đức Chúa Trời và con người bởi vì tội lỗi. Con người được cảnh báo không được đến gần Đức Chúa Trời vì Ngài là thánh, và con người tội lỗi không thể sống trong sự hiện diện của Ngài. Đó là một sự nhắc nhở rằng sự chết là hậu quả của tội lỗi.

Sáng ngày thứ ba có sấm chớp và mây dầy đặc trên núi. Có một hồi kèn thật to và dài, dân chúng trong trại sợ run.  Tiếp đó Môi-se dẫn dân chúng ra khỏi trại để gặp Thượng Đế. Tất cả đều đứng nơi chân núi. Khắp núi Si-nai bị khói bao trùm vì CHÚA ngự xuống núi trong đám lửa. Lúc đó Môi-se nói chuyện và có tiếng Thượng Đế đáp lại.

                                                                            Xuất-ê-díp-tô-ký 19:16-19 (BPT)

Những hành động bên ngoài thấy được của Đức Chúa Trời ấn tượng một cách kinh ngạc- sấm sét, sấm chớp, một đám mây dày, một hồi kèn to, khói và lửa. Tất cả mọi người đều run sợ! Là những người có tội, con người có lý do đúng đắn để run sợ trong sự hiện diện của một Đức Chúa Trời thánh khiết. Đức Chúa Trời muốn bày tỏ ý định của Ngài ra.

Trong một vài phút tới, con người sẽ nhảy đến một mức cao hơn về những kiến thức có sẵn về Đức Chúa Trời là như thế nào. Đức Chúa Trời sẽ xác định ý của Ngài là như thế nào về những từ thánh khiếtcông bình. Điều đó giống như Đức Chúa Trời đang nói, “Bạn đã thấy bằng chính mắt mình rằng Ta là Đức Chúa Trời Đấng chăm sóc con. Ta đã chưa bao giờ từng làm việc đó trước đây- Ta chưa bao giờ bày tỏ những các điều cách rõ ràng như thế này trước đây- nhưng nếu các ngươi sẽ vâng lời mười điều răn mà ta sẽ ban cho ngươi, thì các ngươi sẽ trở thành một dân tộc thánh- một dân đặc biệt với một mối quan hệ đặc biệt, thuộc về chỉ mình ta. Bạn sẽ biết cách sống như thế nào theo một cách thú vị và có thứ tự. Tất cả những quốc gia khác sẽ có thể thấy sự thật đó”.

Điều răn #1

 “Ta là Thượng Đế, CHÚA ngươi…Ngoài ta, ngươi không được có thần nào khác”

                                                                                         Xuất-ê-díp-tô-ký 20: 2-3 (BPT)

Đức Chúa Trời nói với con người không thờ phượng bất kỳ người nào hoặc vật nào khác. Lý do được đưa ra rất rõ ràng:

“Ta là CHÚA. Không có Thượng Đế nào khác ngoài ta; Ta là Thượng Đế duy nhất.”

Ê-sai 45:5 (BPT)

Con người thường cảm thấy thoải mái khi nghĩ rằng họ đã giữ luật này bởi vì họ không tôn thờ một chúa của tà giáo. Nhưng điều liên quan đến mạng lệnh này là thế này: Nếu gia đình, địa vị, công việc, nhan sắc, tiền bạc, thú tiêu khiển, nghỉ hưu hay bất cứ điều gì quan trọng với bạn hơn là Đức Chúa Trời, thì bạn đã bất tuân mệnh lệnh này.

Chỉ có duy một Đức Chúa Trời đáng được tôn kính. Đó không phải là vấn đề của việc tin cậy nơi một chúa, mà phải là Chúa- Đức Chúa Trời thật. Những người mong muốn để trở nên công bình phải tôn thờ chỉ một Đức Chúa Trời.

 

Điều răn #2

Ngươi không được làm cho mình một thần tượng nào giống như bất cứ vật gì trên trời cao hay dưới đất thấp nầy, hoặc trong nước bên dưới đất.  Ngươi không được bái lạy hay phục vụ thần tượng nào, vì ta, CHÚA và Thượng Đế ngươi là một Thượng Đế đố kỵ. Nếu ngươi ghét ta, ta sẽ trừng phạt con cái ngươi, cho đến cả cháu chít ngươi nữa.

Xuất-ê-díp-tô-ký 20:4-5 (BPT)

Điều răn đầu tiên nói rằng chúng ta không nên tôn thờ một chúa khác. Trong điều răn thứ hai, con người được chỉ dẫn đến việc không chỉ là tôn thờ một hình ảnh, hoặc thần tượng của bất kỳ chúa nào, cho dù điều đó đúng hay sai. Đức Chúa Trời thậm chí đã không muốn con người quỳ lạy trước các hình ảnh, hình tượng hoặc tranh ảnh mà đại diện cho Ngài. Vì Đức Chúa Trời là thần, nên không cần con người phải tạo ra một hình ảnh vật lý về Ngài. Không có hình ảnh nào mà con người tạo ra xứng đáng với sự thờ phượng- chỉ duy Đức Chúa Trời chân thật là xứng đáng được thờ phượng.

“Ta là CHÚA. Đó là danh ta. Ta sẽ không nhường vinh hiển ta cho ai khác; Ta sẽ không để thần tượng nào đoạt lấy sự ca ngợi của ta.”

                                                                                  Ê-sai 42:8 (BPT)

Những yêu cầu khác của Đức Chúa Trời về sự thánh khiết- để được chấp nhận bởi Đức Chúa Trời Đấng Sáng Tạo-là người đó phải không thờ phượng bất kỳ hình tượng hay hình ảnh nào về Ngài hoặc về tạo vật của Ngài.

Điều răn #3

“Ngươi không được dùng danh CHÚA là Thượng Đế ngươi một cách bừa bãi; CHÚA sẽ trừng phạt kẻ nào lạm dụng danh Ngài”.

                                                                           Xuất-ê-díp-tô-ký 20:7 (BPT)

Đức Chúa Trời nói với con người rằng Ngài phải luôn luôn được tôn trọng. Là một Đức Chúa Trời toàn năng, thậm chí tên của Ngài không được dùng một cách bừa bãi. Là một Đấng xét đoán của cả thế giới, Ngài xứng đáng với sự tôn kính. Là một Vua, Ngài xứng đáng với sự tôn trọng tuyệt đối của chúng ta. Điều răn thứ ba rất rõ ràng. Để được công bình, con người phải tôn kính Đức Chúa Trời tối cao.

Văn hóa của chúng ta tràn ngập sự không tôn kính Đức Chúa Trời. Ở mỗi ngõ ngách Ngài bị đối xử một cách khiếm nhã, và danh Ngài được dùng giống như là một dấu chấm câu. Nếu bạn đã từng dùng tên của Đức Chúa Trời như là một lời chửi thề, thì bạn đã bất tuân mạng lệnh này.

Điều Răn #4

“Hãy nhớ giữ ngày Sa-bát làm ngày thánh.  Hãy làm việc trong sáu ngày, nhưng ngày thứ bảy là ngày nghỉ để tôn kính CHÚA là Thượng Đế ngươi. Trong ngày đó, không ai được phép làm việc gì cả: ngươi, con trai con gái, tôi trai tớ gái, súc vật ngươi, hay những người ngoại quốc cư ngụ trong các thị trấn ngươi cũng vậy.”

Xuất-ê-díp-tô-ký 20:8-10 (BPT)

Đức Chúa Trời phán với dân Y-sơ-ra-ên rằng họ phải giữ ngày thứ bảy, Saturday, là một ngày nghỉ. Ngày đặc biệt này sẽ chỉ cho cả thế giới rằng Đức Chúa Trời đã thiết lập một mối quan hệ riêng biệt với họ. Kinh Thánh nói:

“Hãy bảo dân Y-sơ-ra-ên, ‘Các ngươi phải giữ luật lệ về ngày Sa-bát ta, vì đó là dấu hiệu giữa ta và các ngươi từ nay về sau. Do đó các ngươi sẽ biết ta là CHÚA, Đấng khiến ngươi ra thánh.

                                                                     Xuất-ê-díp-tô-ký 31:13 (BPT)

Đức Chúa Trời muốn dân Y-sơ-ra-ên biết rằng để được nên thánh họ phải tôn trọng ngày Sa-bát là một dấu hiệu đặc biệt của sự riêng biệt.

Điều răn #5

“Hãy tôn kính cha mẹ ngươi…”

Xuất-ê-díp-tô-ký 20:12 (BPT)

Trong điều răn này, Đức Chúa Trời nói rằng con cái phải tôn kính cha mẹ của mình. Đức Chúa Trời nói rằng một gia đình tiêu chuẩn nên là một nơi có sự bình an, không phải là sự thù nghịch. Con cái phải rất kính trọng và vâng lời. Trong tình huống này, cha mẹ được cho rằng phải tìm kiếm những điều tốt nhất cho gia đình họ.

Đức Chúa Trời nói với tất cả trẻ em rằng sự thánh khiết đòi hỏi chúng phải có một mối quan hệ đáng khen ngợi với cha mẹ. Đức Chúa Trời muốn các gia đình là những nơi có thứ tự và sự tôn trọng, không phải là sự lộn xộn và giận giữ.

Việc nói lại, làm lơ, cãi vã, hờn dỗi, chiến tranh lạnh, chỉ trích- tất cả những cách đó là chỉ sự không tôn trọng.

 

Điều răn #6

“Ngươi không được giết người.”

Xuất-ê-díp-tô-ký 20:13 (BPT)

Đức Chúa Trời đã ban sự sống cho con người, và vì vậy việc con người lấy đi sự sống cùa người khác là sai trái. Nhưng Đức Chúa Trời có ý nghĩ sâu hơn chỉ là hành động giết người trong tâm trí. Ngài cũng nhắm đến những ý định đằng sau những hành động.

Kinh Thánh nói với chúng ta rằng…

Lời Thượng Đế rất sống động, sắc bén hơn gươm hai lưỡi, cắt sâu vào chúng ta, thấu đến hồn, linh, xương, tủy, cân nhắc tư tưởng và cảm nghĩ trong lòng.  Không điều gì trên thế gian có thể che giấu khỏi Thượng Đế được. Mọi việc đều sẽ phơi bày rõ ràng trước mặt Ngài, là Đấng mà chúng ta sẽ phải giải thích nếp sống của mình.

Hê-bơ-rơ 4: 12-13

Bởi vì Đức Chúa Trời nhìn vào tấm lòng, Ngài xem việc giết người trên một diện rộng hơn chúng ta nhiều. Đức Chúa Trời cho rằng một số loại cảm xúc giận dữ có thể được xem là giết người.

“Các con có nghe người ta dạy dân chúng từ xưa, ‘Ngươi không được giết người.  Ai giết người sẽ bị xét xử.’  Nhưng ta bảo các con, ai tức giận anh chị em mình sẽ bị xét xử.

Ai nói xấu anh chị em mình phải bị hội đồng cao cấp Do-thái xét xử. Còn ai gọi người khác là đồ điên, thì đáng bị lửa địa ngục trừng phạt.”

Ma-thi-ơ 5: 21-22 (BPT)

Để đạt được tiêu chuẩn của Đức Chúa Trời về sự công bình, một người phải không được nóng tính hoặc giận dữ mà không có một lý do chính đáng.

Điều răn #7

“Ngươi không được phạm tội ngoại tình.”

Xuất-ê-díp-tô-ký 20:14 (BPT)

Đức Chúa Trời phán rằng thời gian để quan hệ tình dục được chấp nhận duy nhất đó là sau khi kết hôn, và chỉ có một người đúng đắn duy nhất để có mối quan hệ mật thiết đó chính là vợ hoặc chồng của mình.

Nhưng sau đó Đức Chúa Trời bước một bước xa hơn. Bởi vì Ngài nhìn vào tấm lòng, Ngài biết rằng khi một người nào đó có những suy nghĩ tội lỗi.

Các con có nghe nói, ‘Ngươi không được phạm tội ngoại tình.’  Nhưng ta bảo các con, ai nhìn đàn bà mà động lòng dục với người ấy thì trong tâm trí xem như đã phạm tội ngoại tình với người đàn bà ấy rồi.

                                                                                   Ma-thi-ơ 5:27,28 (BPT)

Việc nhìn một ai đó mà bạn không kết hôn cùng và mong muốn để ăn nằm cùng nhau, có nghĩa là bạn đã phá vỡ luật này. Để được thánh khiết có nghĩa là một người cần có một tâm trí trong sáng cũng như là hành động trong sáng.

Điều răn #8

“Ngươi không được trộm cắp”

Xuất-ê-díp-tô-ký 20:15 (BPT)

Đức Chúa Trời không muốn bất kỳ một ai lấy những thứ thuộc về người khác. Đức Chúa Trời là Đấng duy nhất để ban cho mỗi người quyền để sở hữu những thứ của mình. Trộm cắp là không vâng lời Đức Chúa Trời, và một người đã trộm cắp thì không thể được xem là công bình.

Kẻ trộm bao gồm lừa dối- cho dù ở một bài thi hoặc ở các khoản thuế.

 

Điều răn #9

“Ngươi không được đặt điều nói dối về người láng giềng mình.”

                                                                             Xuất-ê-díp-tô-ký 20:15 (BPT)

Con người phải luôn thật thà, vì Đức Chúa Trời sẽ không có dự phần nào trong sự dối trá, lừa lọc. Trước đây chúng ta thấy rằng Sa-tan là một kẻ nói dối, rằng bản tính thật sự của nó là rất dối trá. Nhưng Đức Chúa Trời hoàn toàn ngược lại. Lẽ thật đến từ bản tính tự nhiên của Đức Chúa Trời- đó là bản chất thật của chính Ngài. Ngài là…

…Ngài không thể nói dối…

Tít 1:2 (BPT)

Khi Đức Chúa Trời nói với chúng ta một số điều, chúng ta có thể xem điều đó là đúng, bởi vì…

…khi Ngài hứa và thề thì hai điều ấy không thể thay đổi được…

                                                                                       Hê-bơ-rơ 6:18 (BPT)

Bởi vì Đức Chúa Trời là chân thật, đối với Ngài tất cả điều dối trá đều giống như một cái tát trên mặt. Sa-tan là cha của sự dối trá, và bất cứ ai nói một lời nói dối là theo mưu kế của Sa-tan. Kết tội sai, vu khống, phỉ báng, nhiều chuyện- tất cả những điều này là tội lỗi theo như luật của Ngài.

Điều răn #10

“Ngươi không được thèm muốn nhà người láng giềng mình. Ngươi không được tham vợ người, tôi trai tớ gái, bò, lừa của người hay bất cứ vật gì thuộc về láng giềng ngươi.”

                                                                         Xuất-ê-díp-tô-ký 20:17 (BPT)

Con người không được ghen tỵ với những của cải của người khác, những khả năng của họ, vẻ bên ngoài của họ. hoặc bất cứ cái gì họ có.

Sa-tan nói, “Ta sẽ giống như Đấng Tối Cao”, them muốn địa vị của Chúa. Để thèm muốn, hoặc tham lam hoặc ghen tỵ là một tội lỗi và hoàn toàn không được chấp nhận trước mặt Đức Chúa Trời. Đó là con đường mà Sa-tan theo sau.

Trong xã hội chúng ta lúc nào cũng va vào những tham số của luật này. Nhiều người có một sự thèm muốn để được nâng cấp, một suy nghĩ theo cho kịp với nhà Jones. Chúng ta được nói rằng chúng ta xứng đáng với điều đó, cũng là một sự lôi cuốn đối với lòng tự hào của chúng ta- một tội lỗi khác.

 

Bây Giờ Tôi Biết

Như vậy việc lập nên Mười Điều Răn được hình thành. Đức Chúa Trời đã viết chúng trên đá, có thể là để cho biết rằng luật của Ngài không thay đổi. Qua một quá trình thời gian, con người có thể thuyết phục bản thân mình rằng việc lừa dối thì cũng được, nhưng Luật vẫn bảo rằng điều đó là sai trái.

Bây giờ con người biết rằng Đức Chúa Trời xem điều đó là tội lỗi. Một trong những người viết Kinh Thánh phản ảnh lại lẽ thật này và viết…

Có lẽ anh chị em nghĩ rằng tôi cho luật pháp là tội lỗi. Không phải! Nhưng luật pháp cho tôi biết thế nào là tội lỗi. Nếu luật pháp không nói, “Ngươi không được thèm muốn đồ vật của kẻ khác” thì tôi sẽ không biết tội trộm cắp là gì.

                                                                                  Rô-ma 7:7 (BPT)

Nhưng câu hỏi vẫn còn lại. Đó là việc Đức Chúa Trời nghiêm khắc như thế nào về việc giữ các luật này? Điều này có thể chấp nhận được không nếu một người thỉnh thoảng phá vỡ một luật? Đức Chúa Trời đã mong muốn điều gì?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *