48. Thông Điệp Trên Đường Đến Em-ma-út

  • Giăng Báp-tít đến Sự Sống Lại-

 

Khi Chúa Giê-xu giải thích một cách có hệ thống cho các môn đồ của Ngài nghe tầm quan trọng của các sự kiện tường thuật trong lời Kinh Thánh, có khả năng là Ngài nhấn mạnh thêm nhiều câu chuyện hơn là chúng ta từng đụng đến ở đây. Không nghi ngờ gì các môn đồ của Ngài đã rất thích thú trong các chủ đề mà họ có các trải nghiệm đầu tiên.

Người Chăn Chiên Tốt

Kinh Thánh nói rằng…

Tất cả chúng ta đều như chiên lạc; ai đi đường nấy. Nhưng Thượng Đế đã đặt sự trừng phạt trên người về điều ác chúng ta làm.                                                                      Ê-sai 53:6 (BPT)

Con người chọn để đi theo đường lối của chính mình, theo con đường mà dẫn người đó đến hoang mạc của tâm linh. Kinh Thánh nói rằng con người bị HƯ MẤT.

Nhưng khi Chúa Giê-xu đến tìm kiếm chúng ta. Trong khi ở trên đất Ngài nói một câu chuyện ngụ ngôn mà mô tả mối quan tâm của Đức Chúa Trời.

“Giả sử một người trong các ngươi có một trăm con chiên, nhưng mất một con. Người đó sẽ để chín mươi chín con ngoài đồng trống rồi đi tìm con chiên lạc cho bằng được. Khi tìm được rồi, vui mừng vác nó lên vai đi về nhà. Sau đó anh ta mời bạn hữu và láng giềng lại nói, ‘Hãy chung vui với tôi vì tôi đã tìm được con chiên đi lạc.’  Cũng thế, ta cho các ngươi biết, trên thiên đàng sẽ rất vui mừng khi một tội nhân ăn năn hơn là chín mươi chín người tốt không cần ăn năn.”                                                                            Lu-ca 15: 4-7 (BPT)

Đức Chúa Trời đã ở trên Thiên Đàng và mãi mãi quay lưng lại với con người, nhưng điều đó không phải là điều vừa mới xảy ra. Kinh Thánh viết rất rõ ràng rằng Chúa Giê-xu chủ động tìm kiếm và sau đó, vì là một người chăn tốt, càng đi xa hơn nữa.

“Ta là người chăn tận tụy. Người chăn tận tụy bằng lòng hi sinh mạng sống vì chiên.”

Giăng 10:11 (BPT)

Đó chính xác là điều mà Chúa Giê-xu đã làm. Ngài đã chết cho chúng ta, trong chỗ của chúng ta, để trả nợ tội. Đó là tình yêu thương trong sự hoàn hảo nhất. Vâng, Đức Chúa Trời là tình yêu thương, nhưng không phải là không trả một giá cao. Khi Chúa Giê-xu ở trên thập tự giá Ngài kêu lên,

 “Thượng Đế của tôi ơi, Thượng Đế của tôi ơi, sao Ngài bỏ tôi?”

Mác 15:34 (BPT)

Chúa Giê-xu đã không chỉ chết về mặt thể xác, nhưng cũng có phần tâm linh ở đó nữa. Tội lỗi đòi hỏi sự chia cách. Trong những giờ phút tuyệt vọng trên thập tự giá đó, Đức Chúa Cha quay lưng lại với Con Trai Ngài. Điều này phải làm trĩu trái tim yêu thương của Ngài nhưng mà đúng với bản tính tự nhiên thánh khiết của Ngài, Đức Chúa Trời đã có thể không nhìn lên Chúa Giê-xu vì Ngài đã gánh tội lỗi của chúng ta lên mình Ngài. Kinh Thánh nói rằng trời trở nên tối tăm mặc dầu lúc đó là giữa ban ngày. Điều đó dường như là Cha đã không muốn thế giới phải thấy sự đau đớn mà Con Một của Ngài phải trải qua, vì Chúa Giê-xu đã bằng lòng mang lấy tội lỗi của chúng ta trên mình Ngài, trở thành Chiên Con thay thế cho chúng ta, và chịu chết. Đức Chúa Trời đã cho phép điều đó; thật sự, Ngài đã lên kế hoạch cho điều đó.

 Một Sự Trao Đổi Lớn

Kinh Thánh nói rằng…

Chúa Cứu Thế vốn không có tội lỗi nhưng Thượng Đế đã khiến Ngài trở nên tội lỗi vì chúng ta…

2 Cô-rinh-tô 5:21 (BPT)

Câu này không nói rằng Chúa Giê-xu đã trở nên một người có tội. Từ *tội có ý nghĩa của một của lễ chuộc tội. “Đức Chúa Trời làm Chúa Giê-xu là Đấng không có tội, trở nên một của lễ chuộc tội cho chúng ta…” Khi Chúa Giê-xu mang lấy tội lỗi của chúng ta, Đức Chúa Trời đổ lên Ngài tất cả sự tức giận công bình của Ngài đối với tội lỗi. Sau đó Chúa Giê-xu có thể làm một điều gì đó mà chúng ta không thể làm. Ngài nói “Sứ Mạng Đã Hoàn Thành”. Nếu chúng ta đã trả hết nợ tội của mình, chúng ta có thể vẫn tiếp tục phải trả- cho đến đời đời. Chúng ta sẽ không bao giờ có thể nói được, “Sứ mạng đã hoàn thành”. Nhưng Chúa Giê-xu đã trả hết rồi.

Phần còn lại của câu đọc như thế này:

… để nhờ Ngài mà chúng ta có được các đức tính của Thượng Đế.

2 Cô-rinh-tô 5:21 (BPT)

Chỉ có ở trong Ngài chúng ta tìm được sự công bình! Chứ không phải là một chuyến tham quan. Chúa Giê-xu cất lấy tội lỗi của chúng ta và mang đến cho chúng ta sự công bình của chính Ngài. Đó là một trao đổi vĩ đại nhất của tất cả các loại trao đổi. Chúng ta không cần có huyết của chiên con để bao phủ tội lỗi của mình nữa; chúng ta được mặc với một thứ tốt hơn nhiều, đó là sự công bình của Đấng Christ. Khi chúng ta tin cậy nơi Ngài, Đức Chúa Trời ban cho chúng ta sự công bình của chính Ngài! Hãy nhớ lại câu hỏi từ lâu ở trong quá khứ- Làm sao chúng ta có thể xóa bỏ đi tội lỗi và đạt được sự công chính ngang bằng với sự công chính của Đức Chúa Trời để có thể được chấp nhận ở trong sự hiện diện của Ngài?” Câu trả lời hoàn chỉnh có thể được tìm thấy trong một câu này. Đọc câu này một lần nữa.

Chúa Cứu Thế vốn không có tội lỗi nhưng Thượng Đế đã khiến Ngài trở nên tội lỗi vì chúng ta để nhờ Ngài mà chúng ta có được các đức tính của Thượng Đế.                                                                         2 Cô-rinh-tô 5:21 (BPT)

Sự Sống Lại

Chúa Giê-xu đã chết, vâng, nhưng Ngài không tiếp tục ở tình trạng chết đi giống như nhiều tiên tri ở trong quá khứ. Chúa Giê-xu sống lại chứng minh rằng sự chết không có quyền lực gì trên Ngài. Ngài phán…

Cha yêu ta vì ta bằng lòng hi sinh mạng sống mình để ta có thể nhận lại mạng sống ấy.  Không ai cướp mạng sống ta được. Ta tình nguyện hi sinh mạng sống mình. Ta có quyền hi sinh mạng sống và có quyền lấy lại. Đó là điều Cha ta bảo ta làm.

Giăng 10: 17-18 (BPT)

Người Rô-ma đã bị khiển trách cho việc hành hình Chúa Giê-xu, và các nhà lãnh đạo tôn giáo đã tạo áp lực cho họ để làm việc đó. Qua nhiều thế kỷ, người Do Thái đã đối mặt với rất nhiều sự bắt bớ dựa trên tiên đề rằng tất cả việc đáng tiếc kia là do lỗi của họ. Sự lý giải như vậy là hoàn toàn sai trái. Kinh Thánh viết rõ ràng rằng đó chính là Chúa Giê-xu là Đấng tự nguyện để hạ mạng sống của mình xuống. Không ai ép Ngài chết mà ngược lại với ý muốn của Ngài. Đó là sự lựa chọn của chính Ngài, bởi động lực là tình yêu của Ngài cho chúng ta. Sự thật của vấn đề là tội lỗi của cả thế giới chịu trách nhiệm trong việc đóng đinh Chúa Giê-xu trên thập tự giá.

Sự sống lại là một bày tỏ có năng quyền rằng bản tính công bình của Đức Chúa Trời được thỏa mãn với sự chết của Chúa Giê-xu thay mặt cho chúng ta. Sự trả nợ đã được thực hiện và được chấp nhận là đủ cả! Phần mộ không thể giữ Ngài trong chỗ của nó. Ngài đã vượt qua sự chết cách vinh quang! Chúa Giê-xu đã bẻ gãy sự nắm lấy của tội lỗi, thắng hơn quyền lực của Sa-tan và xóa bỏ sự chết khỏi sự kinh khủng cuối cùng.

Vì con cái là người có thân thể nên Chúa Giê-xu đã trở nên giống như con cái. Như thế để nhờ sự chết Ngài, Chúa Giê-xu có thể tiêu diệt kẻ cầm quyền sự chết là ma quỉ và giải thoát những kẻ suốt đời làm tôi mọi vì sợ chết.

Hê-bơ-rơ 2: 14-15 (BPT)

Một cảm giác buồn rầu quá đỗi chắc phải đến với Sa-tan khi Chúa Giê-xu sống lại. Sa-tan đã nghĩ rằng khi nó dụ dỗ Giu-đa Ích-ca-ri-ốt phản bội lại Chúa Giê-xu, nó đã là kẻ chiến thắng. Bây giờ nó đã bị thua ngay ở trong trò chơi của chính mình. Công cụ quyền năng nhất của nó đó là sự chết- đã mất dây của nó rồi.

Được Cứu Chuộc

Qua nhiều thế kỷ, con người đã làm NÔ LỆ cho ý muốn của Sa-tan. Qua những lời nói dối hiển nhiên, sự bắt chước của sự thật, kể cả sự chối bỏ của sự hiện hữu của chính nó, Sa-tan đã điều khiển con người theo mục đích của chính nó. Nhưng thậm chí nếu không có ảnh hưởng của Sa-tan, con người cũng không thể sống một cuộc sống hoàn hảo được. Con người là một NÔ LỆ cho tội lỗi.

Nhưng sau đó Chúa Giê-xu đến và CỨU CHUỘC chúng ta. Điều này thật khó để chúng ta có thể nắm bắt được sự quan trọng kết nối với từ này nếu chúng ta không hiểu được sự liên quan của nó đối với nô lệ thuở xưa.

Một người đàn ông giàu có sẽ đi đến một chợ nô lệ ở mua một người nô lệ. Ở đó ông sẽ thấy những người bị nô lệ bị trói buộc bởi xiềng xích, nhu mì và tan vỡ, mỗi người được bán đi với một số tiền. Người đàn ông này sẽ trả tiền như được yêu cầu và người nô lệ này sẽ thuộc về người ấy. Cho đến đây thì điều này không có gì là không bình thường, nhưng bây giờ câu chuyện có một sự thay đổi thú vị. Vào những dịp hiếm, người chủ mới sẽ mang người nô lệ mới của mình ra khỏi chợ, tháo gỡ xiềng xích ra và thả cho người ấy được tự do. Khi việc này xảy đến, đó là lúc người nô lệ đã được MUA CHUỘC.

Đó là điều mà Chúa Giê-xu đã làm cho chúng ta. Chúng ta bị cột lại bởi xiềng xích của tội lỗi và Sa-tan trong chợ Nô Lệ của cuộc sống. Chúng ta không thể tự giúp mình để được giải thoát. Nhưng sau đó Chúa Giê-xu đến và mua chuộc chúng ta, trả giá cho chúng ta bằng chính huyết Ngài. Sau đó Ngài mang chúng ta ra khỏi chợ, bẻ gãy xiềng xích và khiến chúng ta được tự do.

Trước kia anh chị em sống một cuộc đời vô dụng, theo nếp sống của tổ tiên truyền lại. Nhưng nay anh chị em đã được cứu khỏi cuộc sống vô dụng ấy rồi… nhưng là bằng chính huyết quí báu của Chúa Cứu Thế. Như chiên con tinh sạch hoàn toàn.

1 Phi-e-rơ 1: 18-19 (BPT)

Cũng trong Chúa Cứu Thế, chúng ta được giải thoát do huyết của sự chết Ngài để chúng ta được tha tội, vì ân phúc Thượng Đế thật giàu có vô cùng.

Ê-phê-sô 1:7 (BPT)

pointing2

Chuồng Chiên

Bây giờ, hãy tiếp tục với sự tương đồng mà Chúa Giê-xu đã sử dụng để mô tả chúng ta như là chiên. Hãy nhớ cách mà một người chăn chiên tốt ngủ ở tại lối đi của chuồng chiên để bảo vệ cho bầy? Chúa Giê-xu đã nói…

“Ta là cái cửa. Ai đi vào qua cửa của ta sẽ được cứu.”

Giăng 10:9 (BPT)

Chuồng chỉ có một cánh cửa. Cũng giống như vậy, Chúa Giê-xu là cánh cửa duy nhất dẫn đến sự sống đời đời. Không có cách nào khác để được cứu khỏi hậu quả của tội lỗi.

…Giống như là chỉ có một cách duy nhất mà Ca-in và A-bên có thể đến gần với Đức Chúa Trời;

…giống như là chỉ có một cánh cửa duy nhất để bước vào thuyền lớn vủa Nô-ê;

…giống như là chỉ có một cánh cửa đến Đền Thờ;

…giống như là chỉ có một cánh cửa duy nhất cho một cái chuồng chiên, giống như Chúa Giê-xu là cách duy nhất để đến với Chúa.

Một số người tin rằng bạn có thể đến với Chúa bằng một tôn giáo khác, có lẽ bằng một sự kết hợp của nhiều tôn giáo khác, nhưng Kinh Thánh không cho phép bất kỳ cách nào khác để đến với Chúa. Điều này có thể được xem như là một sự phân biệt trong thời đại phải dùng từ đúng theo chính trị, nhưng lặp đi lặp lại, Kinh Thánh vang vọng chủ đề này: Chúa Giê-xu là con đường duy nhất.

“…Ngoài Chúa Giê-xu ra không ai có thể cứu con người được. Danh Ngài là quyền năng duy nhất trên thế gian đã được ban cho nhân loại để cứu con người. Chúng ta phải nhờ Ngài mới được cứu.”                                                                            Công vụ các sứ đồ 4:12 (BPT)

Một số người không thích điều kinh thánh eo hẹp này, tuy nhiên để đúng với nội dung, tôi phải nói rằng đây là điều mà Kinh Thánh rõ ràng dạy. Kinh Thánh cũng nói rằng nếu chúng ta không chấp nhận với cách đựa lựa chọn của Đức Chúa Trời, chúng ta có thể từ chối việc ấy. Đức Chúa Trời cho phép chúng ta có sự tự do đó, nhưng chúng ta phải trả nợ của chính mình bằng sự chết của cá nhân cho đến đời đời. Tất nhiên, một người có thể từ chối sự tồn tại của Đức Chúa Trời và bỏ qua thông điệp trong Kinh Thánh cách hoàn toàn, mặc dầu rất rõ ràng, một người cần phải chấp nhận rằng đó là một sự lựa chọn nguy hiểm.

Sự Bao Dung

Mặc dầu Chúa Giê-xu đã chỉ ra rõ ràng rằng không có cách nào khác để đến với Đức Chúa Trời, Ngài đã không ủng hộ sự đàn áp bạo lực của các hệ thống niềm tin khác. Cách tiếp cận của Ngài đó là dạy lẽ thật. Lẽ thật bày tỏ ra các tội lỗi và con người và sau đó được tự do để đưa ra lựa chọn của chính họ.

Khi các môn đồ lắng nghe Chúa Giê-xu dạy luật và các Tiên Tri, họ phải có được sự báo trước của thông điệp của Ngài. Họ sống ở tại Vương Quốc Rô-ma. Người Rô-ma rất hay dung thứ với những tôn giáo khác cho đến một điểm, nhưng họ cũng đã đến với việc tin rằng Xê-xa cũng là một chúa. Người Rô-ma không thể phản đối Chúa Giê-xu trong việc được bày tỏ là một cách khác để đến với Đức Chúa Trời, nhưng dạy những điều mà Chúa Giê-xu đã dạy- rằng NgàiCon Đường Duy Nhất– sẽ gây nguy hại đến cuộc sống của họ. Theo như những nguồn ngoài kinh thánh khác, tất cả mười một môn đồ ngoại trù một người đã chịu chết bởi vì thông điệp của mình. Họ đã chết cho tất cả những gì họ đã biết là đúng. Người thứ mười một bị đày đi.

Người Pha-ri-si

Người Pha-ri-si, đối với tất cả mọi người, là những người theo tôn giáp hoàn hảo. Họ có một danh sách đầy đủ của những việc gì phải làm và không làm.

Ngày hôm nay, một trong những khái niệm sai về cuộc sống đó là con người có thể mua được cách lên Thiên Đàng bằng việc làm đủ những việc làm tốt sẽ khiến việc tốt thắng hơn việc xấu. Dựa trên suy nghĩ như thế, họ đi nhà thờ, cầu nguyện, thắp đèn, ăn năn hối lỗi, làm từ thiện, vâng vâng… hy vọng rằng họ sẽ được chấp nhận bởi Đức Chúa Trời. Đó không phải là điều Kinh Thánh dạy- ở bất cứ nơi đâu. Thực ra, Kinh Thánh nói điều ngược lại.

Người Pha-ri-si là những người theo tôn giáo rất mực, nhưng Chúa Giê-xu khiển trách cả cuộc sống của họ và sự dạy dỗ của họ là sai lầm. Chúa Giê-xu phán rằng cách duy nhất để đến với Đức Chúa trời đó là bằng đức tin nơi Ngài.

Chúng ta đặt đức tin của mình vào thực tế mỗi ngày. Chúng ta có thể áp dụng nguyên tắc đức tin ngay lúc này. Nếu chúng ta đang ngồi trên một cái ghế, chúng ta tin rằng cái ghế đó có khả năng giữ cho chúng ta mà không ngã xuống. Rất hiếm khi bạn ngồi xuống và nghĩ – “Tôi sẽ tin chiệc ghế này là chắc chắn”- nhưng, bạn thực hành niềm tin của mình trên chiếc ghế đó. Mặt khác, bản thân niềm tin có tính trung lập. Điều quan trọng đó là: bạn đặt niềm tin của mình ở điều gì và với ai? Chiếc ghế này có thể ngã xuống-nhưng nó cũng chỉ là cái ghế thôi. Tuy nhiên, nếu bạn đặt niềm tin của mình vào Chúa Giê-xu Đấng đã trả hết nợ tội cho bạn, thì bạn có được sự tin cậy tuyệt đối rằng Ngài đã làm điều đó. Ngài đã hứa.

Tôi muốn nói rằng anh chị em đã được cứu bởi ân phúc do lòng tin. Anh chị em không thể tự cứu mình được. Ơn ấy là món quà tặng của Thượng Đế, không phải do công lao của anh chị em; cho nên chẳng ai có thể khoe khoang được.                                                                            Ê-phê-sô 2: 8-9 (BPT)

Kinh Thánh nói rằng chúng ta được cứu khỏi những hậu quả của tôi lỗi thông qua đức tin nơi Đức Chúa Giê-xu Christ. Sự Cứu Rỗi này là một món quà từ Đức Chúa Trời. Chúng ta đã không làm điều gì bằng hành động tôn giáo hay việc làm tốt để đạt được nó. Quà tặng là miễn phí. Nếu bạn làm để đạt được quà, thì đó không còn là một món quà nữa.

Quà Tặng Cho Người Không Xứng Đáng

Nếu chúng ta nghĩ rằng chúng ta xứng đáng với nó, thì nó không còn là một quà tặng nữa nhưng là một giải thưởng. Cuộc sống vĩnh cửu Đức Chúa Trời cho chúng ta quả là một món quà thật sự bởi vì chúng ta không xứng đáng với việc đó theo cách nào cả.

Người Pha-ri-si được thuyết phục rằng các việc tốt của họ sẽ làm hài lòng Chúa. Nhưng Đức Chúa Trời nói rằng nếu Ngài chấp nhận con người dựa trên những gì bản thân người ấy đã làm, thì con người sẽ khoe khoang về điều tốt đẹp của chính họ. Ngài đã cứu chúng ta khỏi sự đoán xét, không dựa trên việc bạn tốt đẹp như thế nào, nhưng dựa trên nền tảng đó là quà của Ngài cho chúng ta.

Ai phạm tội thì phải lãnh tiền công của tội lỗi—đó là sự chết. Nhưng quà tặng của Thượng Đế là sự sống đời đời trong Đấng Cứu Thế Giê-xu, Chúa chúng ta.

Rô-ma 6:23 (BPT)

Chúng ta tin rằng Chúa Giê-xu đã chết thế cho chỗ của chúng ta, cho tội lỗi chúng ta.

Chúng ta tin rằng Đức Chúa Giê-xu Christ đã trả nợ tội cho chúng ta.

Chúng ta tin rằng sự công bình của Đức Chúa Trời được thỏa mãn bởi sự chết đó. Chúng ta tin rằng khi Ngài nhìn vào chúng ta, Ngài không còn thấy tội lỗi của chúng ta nữa, nhưng Ngài thấy chúng ta mặc lên sự công bình của Đức Chúa Giê-xu.

Chúng ta tin rằng Đức Chúa Trời ban cho chúng ta quà tặng cuộc sống đời đời. Tất cả điều đó là niềm tin, nhưng nó không phải là một niềm tin mù lòa.

Đó là đức tin được xây dựng trên những lẽ thật được tìm thấy ở trong Kinh Thánh.

Một số người thêm vào hương thơm tâm linh vào trong niềm tin của mình. Nó trở thành mức độ của niềm tin. Bạn có thể có nhiều đức tin hoặc có ít đức tin. Nhưng cách suy nghĩ đó làm rối loạn vấn đề. Đặt niềm tin nơi Chúa Giê-xu thì giống như một người đang sắp bị chết đuối gật đầu với người cứu hộ khi người đó nói, “Anh có tin thôi sẽ cứu anh không?” Mức độ của cái gật đầu đó thì không định lượng được. Điểm chính ở đây không phải là cái gật đầu. Nhưng điểm chính ở đây là người sắp bị chết đuối đang nhận thức được tình trạng gay go của mình và tin vào người cứu hộ sẽ cứu họ. Nhưng đối với người đang sắp chết đuối sau này tuyên bố rằng cái gật đầu lớn này đã cứu sống anh ấy thì đã rất buồn cười.

Như vậy điều này đã ở lại với chúng ta. Chúng ta cần nhận thức rằng chúng ta là những tội nhân không thể tự giúp lấy mình và sau đó tin cậy nơi Chúa Giê-xu để cứu chúng ta ra khỏi tội lỗi. Đó không phải là kích cỡ của lòng tin của chúng ta đã cứu chúng ta. Đó chính là Chúa Giê-xu là Đấng làm việc cứu chuộc. Tất cả đều do Ngài và không phải do chúng ta.

Tin Mừng ấy cho thấy Thượng Đế giúp cho con người hòa thuận lại với Ngài—bắt đầu và kết thúc đều qua đức tin. Như Thánh Kinh viết, “Những ai đã hòa thuận lại với Ngài sẽ sống mãi bằng đức tin.”                                                                               Rô-ma 1:17 (BPT)

Để tiếp tục với sự so sánh của người đàn ông đang sắp bị chết đuối, tôi muốn thêm vào để biết được rằng mình đang sắp bị chết đuối cũng là một điều rất quan trọng. Nếu bạn nghĩ bạn đang nổi lên cũng ổn, bạn sẽ từ chối tất cả sự giúp đỡ. Tuy nhiên, thậm chí bạn biết bạn đang sắp chết đuối nhưng bạn quá kiêu ngạo và không cầu xin sự giúp đỡ, bạn cũng sẽ bị chết đuối. Những người khác có lẽ sẽ thấy rằng bạn đang loạng choạng, nhưng họ sẽ không thể giúp bạn cho đến khi bạn cho phép họ. Điều này cũng giống với tâm linh của bạn. Bạn phải thấy được bản thân mình là tội nhân không tự cứu lấy mình trước khi bạn được cứu khỏi nợ tội của chính mình. Đó là điểm bắt đầu.

Kinh Thánh có đầy sự bày tỏ về Đức Chúa Giê-xu là ai và Ngài đã làm những gì. Chúng ta có thể chỉ mang đến sự phỏng đoán bày tỏ về Đức Chúa Giê-xu được sử dụng khi Ngài dạy các môn đồ của Ngài. Không nghi ngờ gì, Ngài đã sử dụng hầu hết những ví dụ mà chúng ta đã chạm đến. Ngài có lẽ đã dùng nhiều hơn. Khi Ngài vừa mới dạy xong, chắc cả phòng trở nên im lặng. Câu hỏi còn lại cho các môn đồ của Chúa Giê-xu cũng chính là câu hỏi còn lại cho chúng ta. Chúng ta đặt niềm tin của mình ở nơi người nào? Ở bản thân mình, tôn giáo mình, ý tưởng mình, công việc tốt mình làm, hoặc trên lẽ thật là Chúa Giê-xu đã chết trong chỗ của chúng ta để trả cho nợ tội của mình?

Mọi thứ chắc phải rõ nghĩa rồi. Nếu một người nào đó hỏi bạn, “Tại sao Chúa Giê-xu phải chết?” bạn sẽ có thể trả lời:

Tội lỗi đòi hỏi sự chết. Thay vì mỗi người trong chúng ta chết vì tội của mình và trả giá cho hậu quả đời đời, Chúa Giê xu đã chết thay cho chỗ của chúng ta, mang lấy những hậu quả này trên mình Ngài. Ngài là sự thay thế của chúng ta.

Nếu người nào đó hỏi bạn, “Làm thế nào để tôi được lên Thiên Đàng?” Bạn có thể trả lời:

Để sống nơi Thiên Đàng chúng ta cần phải trong sạch và hoàn hảo, giống như là Đức Chúa Trời rất thánh khiết và hoàn hảo. Nếu chúng ta đặt niềm tin của mình nơi Đức Chúa Trời, tin cậy rằng khi Chúa Giê-xu chết trên thập tự giá, Ngài đã chết cho chỗ của tội lỗi chúng ta, nên Đức Chúa Trời sẽ mặc chúng ta với sự công bình của Ngài và chúng ta sẽ hoàn toàn được chấp nhận.

Chúa Giê-xu cất tội lỗi của chúng ta đi và ban cho chúng ta sự công bình của Ngai.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *