24. Đền Thờ

Như chúng ta đã đề cập đến ở chương trước, không có nghi ngờ gì về việc những người Y-sơ-ra-ên nghĩ rằng họ có thể được chấp nhận bởi Đức Chúa Trời bởi việc giữ gìn Mười Điều Răn. Một cách ngu ngốc, họ đã chọn một con đường mà dẫn đến một sa mạc tâm linh. Ngược lại, có những người khác được chuẩn bị sẵn sàng để Đức Chúa Trời bày tỏ cho họ cách duy nhất để được chấp nhận.

Tính đến cả phạm vi rộng lớn của Kinh Thánh, hãy cùng suy đoán trong một lúc. Nếu Đức Chúa Trời viết kế hoạch một bài học để dạy con người cách chính xác điều mà họ phải làm để có thể làm đúng hoặc công bình với Ngài, chúng ta có thể bắt đầu như thế nào? Điều gì sẽ là điểm đầu tiên?

Dàn bài- Điểm #1

Sự minh họa: Một người đàn ông bơi sang một con sông và bị mắc lại giữa một dòng nước chảy xiết. Thì thụp, ông gọi để được cứu! Nhiều người xem nhưng không ai có khả năng để giúp được người đàn ông đang bị đuối nước, ngoại trừ một người biết bơi giỏi.

Những người ở trên bờ vẫn tiếp tục khuyến khích người giải cứu khả thi này đi đến giúp đỡ người đàn ông bị đuối nước. Nhưng người ấy đã không phản ứng gì. Người ấy đứng xem trong khi sự vật lộn để giành sự sống trở nên càng lúc càng khắc nghiệt hơn. Cuối cùng, khi người trở nên hoàn toàn đuối sức, người bơi giỏi mới lặn xuống để vớt ông lên bờ.

Khi mọi người phê phán người giải cứu vì người ấy đã chần chờ lâu, người ấy nói “Người đàn ông bị đuối nước sẽ không bao giờ cho phép tôi giúp anh ta trong khi anh ta có bất kỳ sức mạnh nào của chính mình. Tôi chỉ có thể cứu anh ta khi anh từ bở việc cố gắng để tự cứu mình”.

Kết luận: Bước đầu tiên để tiến đến với Đức Chúa Trời đó là nhận ra rằng bạn là một tội nhân không thể tự cứu lấy mình, không có khả năng để cứu bản thân mình ra khỏi các hậu quả đời đời của tội lỗi.

Nếu Đức Chúa Trời đã trình bày bài học của Ngài theo cách này, bạn gần như có thể nghe dân Y-sơ-ra-ên khóc lên trong sự ấm ức, “Nhưng Đức Chúa Trời, Ngài đã làm thành mục đích đó. Chúng tôi đã biết rồi!”

Chúng ta có thể cho rằng Đức Chúa Trời có thể trả lời, “Vâng, Ta biết, nhưng đó là chính là điểm mà Ta muốn con hiểu. Bước đầu tiên để được chấp nhận bởi Ta là nhận ra rằng con là tội nhân không thể tự giúp mình. Ta chỉ có thể giải cứu những ai mà đã không còn tự cố gắng để cứu bản thân mình.”

Bài học ở trên có thể khá trừu tượng, nhưng điều áp dụng là đúng. Đó là điều mà Kinh Thánh liên tục dạy dỗ. Bây giờ hãy bước một bước xa hơn.

CHÚA bảo Môi-se, “Hãy bảo dân Ít-ra-en dâng hiến cho ta. Hãy nhận cho ta quà dâng từ người nào sẵn lòng dâng hiến.

 “Dân chúng phải xây một nơi thánh cho ta để ta ngự giữa họ.”

Xuất-ê-díp-tô-ký 25: 1-2, 8

Một Đền Kỷ Niệm

Người Y-sơ-ra-ên xây dựng một *nơi thánh, một nơi tôn nghiêm được gọi là Đền Thánh, nơi Đức Chúa Trời có thể ở giữa vòng họ. Đức Chúa Trời không bảo họ làm điều này bởi vì Ngài cần một ngôi nhà. Thế nhưng, Đức Chúa Trời tạo nên một đền kỷ niệm rất tinh tế. Khi chúng ta học, chúng ta sẽ dần hiểu được ý nghĩa đầy đủ của điều đó. Điều này tốn nhiều trang giấy để giải thích, nên đừng nên nóng vội và nhảy trước các chương tiếp theo. Đó là một mảnh quan trọng của trò chơi ghép hình.

Điều này bắt đầu với việc Đức Chúa Trời hỏi về các sự đóng góp tình nguyện cho một dự án xây dựng. Ngài chỉ muốn con người làm cách vui vẻ từ trong tấm lòng. Không có sự năn nỉ hoặc vặn tay. Điều mà mỗi người làm tùy vào lòng mình. Tuy nhiên, Đức Chúa Trời làm một việc rõ ràng:

“Hãy dựng Trại Thánh nầy và mọi thứ trong đó theo sơ đồ mà ta sẽ chỉ cho con.”

                                                                           Xuất-ê-díp-tô-ký 25:9 (BPT)

Sơ Đồ Cơ Bản

Lều thánh này có thể được tháo ra và di chuyển. Phần giống lều có tường kiên cố với lớp mái giống như vải phủ lên. Lều được chia ra làm hai phần: một phần ba tạo thành một phòng được gọi là Nơi Chí Thánh, và hai phần ba còn lại tạo nên Nơi Thánh. Một tấm màn nặng, thỉnh thoảng được nói đến như là bức màn, phân chia ra hai khu vực.

Treo bức màn bằng các móc trên mái, và đặt Rương Giao Ước có hai bảng đá phía sau bức màn. Màn nầy sẽ phân cách Nơi Thánh và Nơi Chí Thánh. 

Xuất-ê-díp-tô-ký 26:33 (BPT)

Lều Thánh được hoàn tất với một sân ở ngoài, theo thứ tự, được bao bọc bởi một hàng rào khoảng hai mét chiều cao. Lối đi vào của cả khu là thông qua chỉ duy nhất một cổng.

Có khoảng bảy vật dụng chính ở trong lều và ở ngoài sân. .

SÂN HỌP

SÂN HỌP

 

  1. Bàn Thờ Của Lễ Thiêu:

Chỉ phía bên trong cổng vào sân là một đồ vật đầu tiên. Vật này khá lớn, được làm thành từ gỗ keo và bọc bởi lớp đồng, có bốn góc nhô ra như bốn cái sừng ở các gốc, và có các cây đòn dài ở mỗi bên để có thể khiêng nó.

2.  Chậu Rửa:

Một chậu đồng lớn được đặt ở giữa Bàn Thờ Của Lễ Thiêu và Nơi Thánh. Chứa nước và được dùng để làm lễ rửa, và biểu thị rằng con người phải thánh khiết khi đến gần Đức Chúa Trời.

3. Chân ĐènMinorah

Kích thước của chân đèn không được quy định bởi Đức Chúa Trời, nhưng chúng ta biết được hình thù của nó. Nó có bảy nhánh chính. Thực tế là nó được làm từ vàng ròng nên kích cỡ chắc chắn bị giới hạn.

 4.  Bàn Đựng Bánh:Bread

Trên cái bàn đặc biệt này được đặt mười hai miếng bánh, mỗi miếng đại diện cho một gia tộc Y-sơ-ra-ên.

5.   Bàn Thờ Dâng Hương:alter

Bàn thờ này được đặt vuông vức trước bức màn phân chia Nơi Chí Thánh và Nơi Thánh. Hương được dâng lên trên bàn đó khi dân Y-sơ-ra-ên tụ tập ở ngoài để cầu nguyện. Mùi hương phảng phất lên đến tận trời có ý nghĩa tượng trưng cho các lời cầu nguyện đến với Đức Chúa Trời.                                                             

6.  RƯƠNG (HÒM) GIAO ƯỚCarc of covenant

Đây là một hộp gỗ nhỏ bọc bởi lớp vàng ròng và được thiết kế một phần để có chức năng như một cái rương. Một số vật được giữ đã khá quen thuộc với chúng ta rồi- hai tảng đã với mười điều răn được khắc lên và một cái nồi chứa một cái mẫu bánh mà Đức Chúa Trời đã chu cấp cho họ ở trong sa mạc.

7.   Nắp Che Phủ Tội:

Rương Giao Ước có một cái nắp rất chi tiết hoặc một cái nắp bao gồm hai thiên sứ với cánh dang rộng.

Cái Rương và Nắp Che Phủ Tội là những thứ đồ vật được đặt ở nơi Chí Thánh. Đức Chúa Trời đã nói…

Ta sẽ gặp các con tại đó, phía trên nắp giữa hai con vật có cánh trên Rương Giao Ước. Tại đó ta sẽ cho con mọi huấn lệnh cho dân Ít-ra-en.”

Xuất-ê-díp-tô-ký 25:22 (BPT)

Thầy Tế Lễ

Hãy bảo A-rôn, anh con cùng với các con trai người là Na-đáp, A-bi-hu, Ê-lê-a-xa, và Y-tha-ma đến cùng con. Con hãy biệt riêng họ ra khỏi các người Ít-ra-en khác để làm thầy tế lễ cho ta.                                                   Xuất-ê-díp-tô-ký 28:1       (BPT)                                                  

Đức Chúa Trời bảo với Môi-se chỉ định cho A-rôn và các con trai ông làm thầy tế lễ trong lều thánh với A-rôn được lập làm Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm. Đức Chúa Trời đặt những người đàn ông này riêng biệt khỏi những người khác, không phải bởi vì họ đặc biệt, nhưng bởi vì Đức Chúa Trời muốn con người kính trọng sự thánh khiết của Ngài. Đức Chúa Trời không muốn một đống người hỗn loạn chăm sóc lều thánh. Những thầy tế lễ đặc biệt được huấn luyện để thực hiện các hướng dẫn của Đức Chúa Trời và họ có chức năng như những người giám sát, chăm sóc Lều Thánh như là người Y-sơ-ra-ên vô định đi từ nơi này đến nơi khác.

Lều Thánh Hoàn Thành

Cả cấu trúc được hoàn thành trong vòng chín tháng sau khi dân Y-sơ-ra-ên đến tại núi Si-nai.

Xuất-ê-díp-tô-ký 40:17 (BPT)

Với sự hoàn tất của Lều Thánh, trụ mây mà dẫn người Y-sơ-ra-ên di chuyển đến ngay phía trên của Nơi Chí Thánh. Điều này cho biểu thị sự hiện diện của Đức Chúa Trời ở giữa những con dân của Ngài.

Xuất-ê-díp-tô-ký 40: 34-35(BPT)

Hỗ trợ thị giác được thực hiện

Với Lều Thánh đâu vào đó, đây là lúc để thực hiện những biểu thị lớn hơn. Đức Chúa Trời phán với Môi-se…                                                                                     Lê-vi-ký 1:2 (BPT)

Đức Chúa Trời bảo con người mang một của lễ đến Lều Thánh.

Nó phải là “…từ trong bầy…”                                     Lê-vi-ký 1:3 (BPT)

Của lễ có thể là một con cừu, dê, hoặc một con bò đực, nhưng nó không được là những con vật như là lợn, ngựa hoặc lạc đà.

Họ phải “….dâng một con đực…”                             Lê-vi-ký 1:3 (BPT)

Nó phải “….không tì vết…”                                       Lê-vi-ký 1:3 (BPT)

Nó phải không bị bệnh gì hoặc có tật nguyền      Lê-vi-ký 1:3 (BPT)

Của lễ phải được dâng lên ở trong cánh cửa của sân trên một *Bàn Thờ Bằng Đồng. Thêm vào đó để nhận biết được mình là một tội nhân không thể giúp được bản thân, đây là điều đầu tiên để tiếp cận Đức chúa Trời. Cá nhân mang điều đó đến phải…

Ngươi sẽ mang con vật đến cửa Lều Họp để Chúa đoái nhận của lễ đó.                                   

Lê-vi-ký 1:4 (BPT)

Việc đặt tay lên trên đầu của của lễ, người đó nhận biết được bản thân mình ở trong của lễ đó. Đặt tay trên đầu biểu tượng cho tội lỗi và sự xấu hổ cá nhân được trút bỏ khỏi người đó sang con vật. Bởi vì con vật bây giờ đã mang theo tội lỗi của người đó, nên nó phải chết. Sự chết là hình phạt của tội lỗi. Người dâng của lễ lên phải cắt cổ con vật, là một sự nhận thức cuối cùng trong việc tội lỗi của người đó đã dẫn đến cái chết của con vật. Đó là một trường hợp vật vô tội chết thế cho chỗ của người có tội– giống như một vật thay thế. Kinh Thánh nói rằng Đức Chúa Trời chấp nhận của lễ thay mặt cho người có tội đó.

Điều này nghe rất quen thuộc với người Y-sơ-ra-ên. Các tổ tiên của họ đã không đến với Đức Chúa Trời để dâng của lễ bằng huyết chăng? Thật ra họ cũng đã làm vậy!’

 

Đấng Cứu Chuộc Công Bình

Một lần nữa, Đức Chúa Trời nhắc lại dân Ngài rằng chỉ có một cách để được chấp nhận đó là tin Ngài là…

…Ta là Thượng Đế công chính duy nhất…

Ê-sai 45:21 (BPT)

Việc dâng lên một của lễ bằng động vật, con người mang đến những bằng chứng bên ngoài của lòng tin từ bên trong nơi Đức Chúa Trời- điều này chỉ ra rằng họ rất tin cậy nơi Đức Chúa Trời. Bởi vì sự chết là hình phạt của tội lỗi, của lễ bày tỏ điều cần thiết để tội lỗi được tha thứ.

  vì nếu không đổ huyết thì không thể được tha tội…

Hơ-bơ-rơ 9:22 (BPT)

“Vì sự sống của thân thể nằm trong huyết. Ta đã ban cho các ngươi các luật lệ về việc đổ huyết trên bàn thờ. Chính nhờ huyết mà chuộc tội cho các ngươi, vì huyết là sự sống.”

                                                                                                         Lê-vi-ký 17:11 (BPT)

Khi Đức Chúa Trời thấy được sự chết của con vật, Ngài được thỏa mãn với yêu cầu của luật về tội lỗi và sự chết chỉ mới được đáp ứng. Đã có một sự trả giá bằng cái chết cho tội lỗi. Đức Chúa Trời không giữ lại nợ tội lỗi của con người nữa; con người sẽ không bị xét đoán; hậu quả đời đời sẽ không còn được áp dụng nữa. Thay vào đó, Đức Chúa Trời trân trọng lòng tin của mọt người trong Ngài và họ được gọi là công bình, giống như Ngài đã làm cho Áp-ra-ham.

Vì Thánh Kinh viết, “Áp-ra-ham đặt niềm tin nơi Thượng Đế, Ngài chấp nhận niềm tin của ông và niềm tin ấy khiến ông hòa thuận lại với Ngài.”

Rô-ma 4:3 (BPT)

Bởi vì sự công bình đó đến từ Đức Chúa Trời, điều đó cung cấp đầy đủ cho con người với sự hoàn hảo cần có để sống trong sự hiện diện của Đức Chúa Trời.

Không có gì mới về điều này cả. Đó là cách mà A-bên, Nô-ê, Áp-ra-ham, Y-sác, Gia-cốp và tất cả những người công bình khác ở các thế hệ tiếp theo đã đến với Đức Chúa Trời.

Ngày Chịu Tội Thay

Để hoàn thành các nhiệm vụ của họ, các thầy tế lễ đã có sự tự do hoàn toàn ở trong khu vực Lều Thánh, với một sự ngoại lệ. Họ hoàn toàn bị cấm đi vào Nơi Chí Thánh.

Nơi Chí Thánh đã là nơi Sự hiện diện của Đức Chúa Trời sống với con người. Con người tội lỗi thậm chí không được ghé mắt nhìn vào trong phòng. Bức màn che giữa hai phòng rất dày, ngăn cản tất cả mọi thứ từ một con mắt tò mò. Nó bảo vệ nơi thánh nhất của tất cả các nơi. Thậm chí với A-rôn, là Thầy Tế Lễ Cả Thượng Phẩm, không được bước vào nơi Chí Thánh ngoại trừ vào ngày chịu tội thay.

Nhưng chỉ có một mình thầy tế lễ tối cao mới được vào gian phòng thứ nhì, mỗi năm một lần thôi. Thầy tế lễ tối cao không thể vào phòng ấy mà không mang huyết theo dâng cho Thượng Đế để chuộc tội mình và chuộc tội vô tình của dân chúng.

                                                                                            Hê-bơ-rơ 9:7 (BPT)

Bất kỳ sự vi phạm nào đối với các hướng dẫn này sẽ dẫn đến sự chết.

Chúa phán cùng Môi-se như sau, “Hãy bảo anh ngươi là A-rôn rằng không bao giờ được phép đi ra sau bức màn để vào Nơi Chí Thánh, tức nơi để Rương Giao Ước. Nếu người đi vào đó trong khi ta hiện ra trong đám mây phủ trên nắp Rương, người sẽ chết.

Lê-vi 16:2 (BPT)

Ngày dâng của lễ chịu tội thay là lễ nghi diễn ra hàng năm, một sự nhắc nhở thường xuyên về nhu cầu của con người để tội lỗi của mình được giấu kín khỏi mắt của một Đức Chúa Trời thánh khiết. Nghi lễ này được lặp đi lặp lại hằng năm bởi vì mặc dầu Đức Chúa Trời không ghi nhớ tội lỗi của con người chống nghịch lại Ngài, nhưng huyết của các con vật đã không xóa bỏ nợ tội lỗi. Huyết đó chỉ là một sự che lấp tạm thời.

Lều Thánh, các đồ vật, các thầy tế lễ, các của lễ dâng, Ngày dâng của Lễ Chịu Tội Thay- tất cả đều là các hỗ trợ thị giác tinh tế của Đức Chúa Trời. Những điều thấy được này giúp việc giải thích điều Đức Chúa Trời đã lên kế hoạch cho loài người.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *