Xác định các sách Tân Ước có đáng tin cậy không? Phần 1

Kiểm Tra Thư Mục Học

Kiểm tra thư mục học là một cách kiểm tra việc chuyển văn bản từ những tài liệu cổ xưa đến với chúng ta từ trong quá khứ. Nói cách khác, bởi vì chúng ta không có những ghi chép nguyên thủy, chúng ta phải đặt những câu hỏi: Những bản sao đáng tin cậy đến chừng nào? Có bao nhiêu bản ghi chép còn tồn tại? Những bản ghi chép đó có tương tự nhau không? Khoảng thời gian giữa nguyên bản và những bản sao mở rộng là bao lâu?

Chúng ta có thể xác định được sự dồi giàu của giá trị trên bài viết Tân Ước bằng cách so sánh nó với những tài liệu về nội dung có sẵn để hỗ trợ cho các bài viết cổ đáng chú ý.

Lịch sử về Thucydides (460-400 TCN) có sẵn cho chúng ta chỉ từ 8 bài viết có độ tuổi từ khoảng năm 900 SCN, gần một nghìn ba trăm năm sau khi ông viết. Những bài viết về lịch sử của Herodotus cũng trễ giống như vậy và cũng khan hiếm. Thế nhưng như F.F Bruce, Giáo sư Rylands về Phê Bình và Giải Thích Kinh Thánh tại trường Đại Học Manchester, kết luận,

Không có một học giả uyên thâm nào lại lắng nghe một lời tranh luận về độ đáng tin cậy của Herodotus hay Thucydes mà có sự nghi ngờ bởi vì những bài viết đầu tiên về tác phẩm của họ đã được chúng ta sử dụng trên 1,300 năm sau những bản nguyên thủy được viết.

Aristotle đã viết những bài văn thơ vào khoảng 343 TCN, thế nhưng bản sao đầu tiên chúng ta có rơi vào độ tuổi năm 1100 SCN (một khoảng cách gần như là một nghìn bốn trăm năm), và chỉ có bốn mươi chín bài viết còn tồn tại.

Caesar viết lịch sử của ông về các cuộc chiến tranh Gallic vào giữa năm 58 và 50 TCN, và thẩm quyền của bài viết nằm ở trong chín đến mười bản sao được tính tuổi là một nghìn năm sau khi ông qua đời.

Brice Metzger, tác giả hoặc biên tập viên của năm mươi quyển sách trên quyền bản thảo của Tân Ước nhìn vào những điều đáng chú ý khác ở thế kỷ hai mốt:

Xem xét Tacitus, nhà lịch sử học người Rô-ma đã viết về Biên Niên Sử Và Đế Quốc Rô-ma vào khoảng năm 116 SCN. Sáu quyển sách đầu tiên của ông tồn tại cho đến ngày hôm nay trong duy nhất một bản thảo, và nó được sao chép vào khoảng năm 850 SCN. Những quyển sách từ quyển thứ mười một đến mười sáu ở trong một bản thảo khác có độ tuổi từ thế kỷ thứ mười một. Sách từ bảy đến mười bị mất. Cho nên có một khoảng cách lớn giữa lúc mà Tacitus tìm kiếm thông tin của mình và viết nó xuống và chỉ những bản sao còn lại.

Đối với nhà lịch sử học Josephus ở thế kỷ thứ hai mốt, chúng ta có chín bản thảo Hy Lạp về tác phẩm của ông Chiến Tranh Do Thái (The Jewish War) và những bản sao này được viết vào thế kỷ thứ mười, mười một và mười hai. Có một bản dịch Tiếng La-tin từ thế kỷ thứ tư và các tài liệu Nga Trung Cổ từ thế kỷ thứ mười một hoặc mười hai.

Metzger xưng rằng “Số lượng của tài liệu Tân Ước” “là hầu như đáng xấu hổ so với những tác phẩm cổ xưa khác”.

Khi tôi mới bắt đầu viết quyển sách này vào năm 1977, tôi đã có thể thu tập bốn mươi sáu ngàn bản thảo Hy Lạp của kinh Thánh, một nguồn tài liệu khổng lồ lớn hơn số lượng tồn tại của bất kỳ quyển sách nào được viết ở thời cổ xưa. Về tác phẩm này, thậm chí những bản thảo Hy Lạp khác đã được tìm thấy và tôi bây giờ có thể thu tập hơn năm mươi sáu nghìn sách.

Daniel Wallace, giáo sư của Tân Ước học tại Trường Thần Học Dallas và một trong những quyền lực dẫn đầu thế giới về văn bản Hy Lạp, và bản thảo Tân Ước.

Nhiều hơn 200 bản thảo kinh thánh (90 trong số chúng là Tân Ước) được tìm thấy tại Sinai vào năm 1975 khi một khu được giấu của Tòa S.t George lộ ra. Một vài trong số những bản thảo này là khá cổ. Tất cả chúng [những bản thảo được tìm thấy gần đây] xác nhận rằng sự chuyển đổi của Tân Ước đã được hoàn thành một cách rõ ràng tương tự và Đức Chúa Trời bằng bảo tồn văn bản khỏi bị hư hoại. Thêm vào những bản thảo, có khoảng 50,000 mảnh vụn  được niêm phong lại trong các thùng. Khoảng 30 bản thảo Tân Ước khác nhau đã được xác định ở trong các mảnh vụn, và các học giả tin rằng có thể có nhiều hơn.

Bạn Nghĩ Gì?

Bạn hoặc ai đó bạn biết có tin rằng bởi vì văn bản Kinh Thánh là cổ xưa nên nó không thể đáng tin? Có những văn bản cổ xưa khác mà không phải kinh thánh mà bạn không có vấn đề về việc tin chúng không?

Khi nói đến quyền bản thảo của Tân Ước, vô số tài liệu thật sự rất đáng kinh ngạc khi so sánh với bản thảo có sẵn của những văn bản cổ xưa khác. Sau khi những bản thảo giấy cói được tìm thấy giúp kết nối khoảng cách giữa thời điểm của Đấng Christ và thế kỷ thứ hai, quá nhiều những bản thảo khác được phơi bày ra ánh sáng. Hơn hai mươi nghìn bản sao của bản thảo Tân Ước tồn tại vào 2009. The Iliad, là đứng sau Tân Ước về mặt quyền bản thảo, chỉ có 643 bản thảo tồn tại.

Học giả Do Thái Jacob Klausner nói, “nếu chúng ta đã có những nguồn cổ xưa giống như những nguồn trong các sách Phúc Âm đối với lịch sử của Alexander hoặc Ceasar, chúng ta không nên có bất kỳ sự nghi ngờ nào đối với chúng”.

Ông Frederic Kenyon, nguyên là chỉ đạo và trưởng thư viện tại Bảo Tàng Anh Quốc, và thẩm quyền của người đó đối với những bản thảo cổ điển là đứng thứ hai hoặc không có vị trí nào, kết luận:

Khoảng thời gian giữa những ngày soạn thảo nguyên thủy và những bằng chứng mở rộng sớm nhất trở nên rất nhỏ đến nổi thực thế có thể bỏ qua, và nền tảng cuối cùng cho bất kỳ nghi ngờ nào mà Thánh Kinh đã đến với chúng ra cơ bản như bản thân chúng được biết đến thì bây giờ đã được xóa bỏ. Cả sự chân thật và sự chính trực chung của các sách Tân Ước để thể được xem là cuối cùng đã được thành lập.

Những người khác đồng ý. Giám mục Anh Giáo và lịch sử gia Tân Ước Stephen Neil tranh luận rằng “chúng ta có một văn bản Tân Ước đáng tin cậy hơn và vượt xa bất kỳ những tác phẩm cổ xưa nào khác”.

Craig Blomberg, nguyên là nghiên cứu viên tại Trường Đại Học Cambridge tại Anh và bây giờ giáo sư của Tân Ước tại Trường Thần Học Denver giải thích rằng các văn bản của Tân Ước “đã được bảo tồn ở con số lớn hơn và với nhiều sự quan tâm hơn bất kỳ những tài liệu cổ nào khác”. Blomberg kết luận rằng “97-99% của Tân Ước có thể được xây dựng lại vượt xa bất kỳ sự nghi ngờ hợp lý nào”.

Học giả Tân Ước Hy Lạp Harold Greenlee thêm vào:

Từ khi các học giả chấp nhận những bài viết cổ điển nói chung là rất đáng tin cậy thậm chí những bản thảo sớm nhất được viết rất lâu sau khi những bài viết nguyên gốc và một số những bản thảo hiện có chỉ là những ví dụ rất nhỏ, rõ ràng rằng tính đáng tin cậy của văn bản Tân Ước cũng được đảm bảo như vậy.

Việc áp dụng bài kiểm tra về mặt thư mục đối với Tân Ước đảm bảo với chúng ta rằng nó có quyền bản thảo nhiều hơn so với bất kỳ những tác phẩm văn học khác từ cổ xưa. Nếu chúng ta thêm vào căn cứ đó hơn 130 năm phê bình văn bản Tân Ước mạnh mẽ, chúng ta có thể kết luận rằng một văn bản Tân Ước thật đã được hình thành.

Còn về những sự khác nhau trong Kinh Thánh thì sao?

Vào năm 2005, nhà phê bình văn học Bart Ehrman đã tạo nên một trận bão lữa với những lời tranh luận về sự phát hành sách bán chạy nhất của mình, Trích Dẫn Sai Về Giê-xu (Misquoting Jesus). Tuyên bố của ông rất đơn giản: bản thảo kinh thánh có rất nhiều lỗi sai mà chúng ta không thể khôi phục bại văn bản gốc. Một số lỗi này là vô tình, Ehrman tuyên bố, trong khi những lỗi khác là có chủ đích. Cách nào đi nữa, Tân Ước như chúng ta biết ngày hôm nay là không thể tin cậy được.

Điểm chìa khóa mà Ehrman chỉ ra là 300,000 đến 400,000 sự biến thể trong các bản thảo Tân Ước có những từ thay thế. Cứ cho rằng bản Tân Ước Hy Lạp của ngày hôm nay có khoảng 138,000 từ, ý kiến rằng có từ hai đến ba lần các biến thể khiến từ ngữ khá đáng lo ngại. Thế nhưng một người cần phải nhận ra một số lượng lớn các biến thể là kết quả trực tiếp của một con số cực lớn của các bản thảo Tân Ước mà chúng ta có. Không có một tác phẩm cổ xưa nào khác đến gần với sự dồi giàu của những bản thảo Tân Ước có sẵn. Bạn càng sở hữu nhiều bản thảo chừng nào, thì càng có nhiều sự biến thể, càng có ít bản thảo chừng nào, thì càng có ít sự biến thể. Nhưng đây không thể là toàn bộ bức tranh. Khi các biến thể được nhìn vào một cách kỹ càng hơn, một câu chuyện khác dấy lên.

Cho đến bây giờ phân loại đáng chú ý nhất của các biến thể là sự khác nhau về mặt chính tả. Tên John là một ví dụ, có thể được viết với một chữ n hoặc hai chữ n. Rõ ràng, sự biến thể theo phân loại này không gây ảnh hưởng đến ý nghĩa của văn bản. Sự phát nhau về mặt chính tả được thu tập gồm khoảng 75% của tất cả sự biến thể khác. Đó là giữa 225,000 dến 300,000 của tất cả các biến thể! Một phân loại lớn khác bao gồm những từ đồng nghĩa được sử dụng ở khắp các bản thảo. Ví dụ, một số bản thảo có thể nói đến Chúa Giê-xu bằng cách sử dụng tên thật của Ngài, trong khi những chỗ khác có thể nói là “Chúa” hoặc “Ngài”. Sự khác nhau như thế này hầu như không tạo nên dấu chấm hỏi cho ý nghĩa của văn bản.

Trong khi tất cả những sự biến thể khác được xem xét, có khoảng 1 phần trăm liên quan đến ý nghĩa của nội dung. Nhưng thậm chí sự thật này có thể quá cường điệu. Ví dụ, có một sự không thống nhất về việc 1 John 1:4 có nên được dịch như thế này. “Chúng tôi viết những điều đó cho anh em, hầu cho sự vui mừng của chúng tôi được đầy dẫy” hoặc “Chúng tôi viết những điều đó cho anh em, hầu cho sự vui mừng của anh em được đầy dẫy”. Trong khi sự không thống nhất này có liên quan đến ý nghĩa của đoạn văn, nó không có cách nào gây ảnh hưởng đến giáo lý trung tâm của niềm tin Cơ Đốc. Điều này là lý do tại sao các tác giả của Sáng Tạo Ra Chúa Giê-xu (Reinventing Jesus) kết luận rằng “Câu trả lời ngắn cho câu hỏi về những lẽ thật thần học nào đang ở nguy cơ trong những biến thể này- không hề có cái nào.” Như chúng ta đã thấy trong chương này, chúng ta có thể có một độ tin tưởng cao trong các văn bản Tân Ước.

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.