Xác định các sách Tân Ước có đáng tin cậy không? Phần 3

Kiểm Tra Bằng Chứng Bên Ngoài

Bài kiểm tra thứ ba về tính lịch sử của bằng chứng bên ngoài. Vấn đề ở đây là những tài liệu lịch sử khác xác nhận hay bác bỏ những bằng chứng bên trong của chính bản thân những tài liệu đó. Nói cách khác, những nguồn nào, ngoại trừ những tác phẩm ở dưới sự phân tích, chứng minh tính chính xác, đáng tin cây và chân thật của tài liệu?

Louis Gottschalk tranh luận rằng “sự làm theo hoặc đồng thuận với những bằng chứng lịch sử và khoa học được biết đến thường là bài kiểm tra quyết định về bằng chứng, cho dù từ một hay là những nhân chứng khác”.

Hai người bạn và những môn đồ khác củasứ đồ Giăng xác nhận những bằng chứng bên trong có ở trong ghi chép của Giăng. Đầu tiên là Papias, giám mục của Hierapolos (AD 130). Nhà lịch sử học Eusebius bảo tồn những bài viết của Papias như sau:

Trưởng Lão [Sứ đồ John] cũng từng nói điều này: “Mác, đã là một người thông dịch của Phi-e-rơ, đã viết xuống một cách chính xác tất cả những điều mà anh ấy [Phi-e-rơ] đề cập tới, cho dù bằng lời nói hay hành động về Đấng Christ hay không, tuy nhiên là theo thứ tự. Bởi vì ông không phải là một người nghe hay một người đồng hành cùng Đức Chúa Trời, nhưng sau đó, như tôi đã nói, ông đồng hành cùng với Phi-e-rơ, người đã thích nghi với những lời dạy như là điều cần thiết phải có, không phải là ông đang làm một sự biên soạn về những lời nói của Đức Chúa Trời. Vậy nên Mác không có phạm lỗi gì, viết xuống cách này một số điều như ông đã đề cập đến, bởi vì ông chú ý đến một điều này, không phải là bỏ qua những gì ông đã nghe, không phải là để kết hợp bất kỳ lời phát biểu sai trái nào giữa họ.”

Người bạn thứ hai của Giăng là một trong những môn đồ của ông, Polycarp, người đã trở thành giám mục của Smyrna và đã là một Cơ Đốc Nhân trong vòng tám mươi sáu năm qua. Học trò của Polycarp là Irenaeus, là giám mục sau đó của Lyons (180 SCN) đã viết về điều mà ông đã học được từ Polycarp (môn đồ của Giăng):

Ma-thi-ơ xuất bản phúc âm của mình ở giữa những người Hê-bơ-rơ [ví dụ, người Do Thái] bằng giọng của chính họ, khi Phi-e-rơ và Phao-lô đang giảng phúc âm tại Rô-ma và tạo lập ra một Hội Thánh ở đó. Sau khi họ ra đi [ví dụ, chết, truyền thống mạnh mẽ đặt vào thời điểm dưới sự bắt bớ của Nero vào năm 64 SCN] Mác, môn đồ và người thông dịch của Phi-e-rơ, bản thân ông đã truyền xuống cho chúng ta trong bài viết những căn bản trong lời rao giảng của Phi-e-rơ. Lu-ca, người theo sau Phao-lô, đặt ở trong một quyển sách phúc âm được giảng ra bởi thầy của ông. Sau đó, Giăng, môn đồ của Đức Chúa Trời, cũng nghiên lên ngực ông [đây là một tham chiếu tại Giăng 13:25 à 21:20] tạo nên Phúc Âm của mình, trong khi ông đang sống tại Ephesus tại Châu Á.

Trong sách Chúa Giê-xu Lịch Sử: Bằng Chứng Cổ Điển cho Cuộc Sống Của Đấng Christ, Gary Habermas ghi chú lại một cách tỉ mỉ những bằng chứng ngoài kinh thánh cho Chúa Giê-xu lịch sử.

Hy Lạp, Rô-ma, và những tài liệu Do Thái đưa ra sự ủng hộ cho những yếu tố về cuộc sống, công tác phục vụ và sự chết của Chúa Giê-xu. Bằng chứng này bao hồm những ví dụ đáng chú ý như là (1) Sự chịu đóng đinh của Chúa Giê-xu là một Thần; (2) thờ phượng Chúa Giê-xu là thần; (3) Lòng tin nơi sự sống lại của Chúa Giê-xu; (4) Chúa Giê-xu là anh của Gia-cơ; và (5) ngôi mộ trống. Habermas kết luận rằng “các nguồn tài liệu cổ xưa ngoài kinh thánh bày tỏ một lượng lớn đáng ngạc nhiên các chi tiết liên quan đến cuộc sống của Chúa Giê-xu và tính chất của Cơ Đốc Giáo lúc ban đầu.

Bạn nghĩ gì?

Thậm chí với bằng chứng khảo cổ, những nhà bình luận thường cho rằng Thánh Kinh không đúng về mặt lịch sử. Tại sao bạn nghĩ nó là như vậy? Có bất kỳ bằng chứng nào mà không thể chối cãi được đối với bạn không?

Khảo cổ học cũng cung cấp những bằng chứng bên ngoài rất quyền lực. Nó góp phần vào việc phê bình kinh thánh, không ở trong mặt gây cảm hứng hay sự bày tỏ, nhưng cung cấp bằng chứng cho tính chính xác liên quan đến những sự kiện được chép lại. Nhà khảo cổ học Joseph Free viết: “Khảo cổ học đã xác định vô số các đoạn văn không thể đếm được, đã bị bác bỏ bởi những người phê bình là không đúng với lịch sử hoặc trái ngược với những sự thật được biết.

Chúng ta đã thấy cách mà khảo cổ học khiến cho ông William Ramsay để thay đổi sự kết án tiêu cực lúc ban đầu về tính lịch sử của Lu-ca và kết luận rằng sách Công Vụ Các Sứ Đồ chính xác trong cách nó mô tả về địa lý, di tích cổ, và xã hội Tiểu Á.

F.F. Bruce chú ý rằng “nơi Lu-ca có sự nghi ngờ về tính không chính xác, và tính chính xác đã được chứng minh bởi một số bằng chứng [bên ngoài] không được viết lại, điều này có lẽ hợp lý để nói rằng khảo cổ học đã xác nhận những ghi chép Tân Ước”.

A.N.Sherwin-White, một nhà lịch sử học cổ điển, viết rằng “đối với Công Vụ Các Sứ Đồ sự xác nhận về lịch sử mạnh mẽ.” Ông tiếp tục bằng việc nói rằng “Bất kỳ cố gắng nào để bác bỏ những tính lịch sử cơ bản thậm chí trong những vấn đề về chi tiết bây giờ trông có vẻ rất vô lý.

Những nhà sử học người Rô-ma đã xem nhẹ điều này.

Sau khi bản thân cố gắng làm tiêu đi tính lịch sử và tính có giá trị của Thánh Kinh, tôi đã được thúc ép để kết luận rằng chúng là đáng tin cậy theo lịch sử. Nếu một người bác bỏ rằng Kinh Thánh không đúng với lịch sử, thì người đó phải loại bỏ tất cả những tác phẩm văn học cổ xưa. Không có một tài liệu nào khác có nhiều bằng chứng đến vậy để xác nhận tính đáng tin cậy của Kinh Thánh.

Một vấn đề mà tôi phải đối mặt thường xuyên là mong muốn trong một phần của nhiều người áp dụng một tiêu chuẩn để kiểm tả những văn bản văn học thông thường với Kinh Thánh. Chúng ta phải áp dụng một tiêu chuẩn chung, cho dù là văn bản dưới sự điều tra nghiên cứu là thông thường hay tôn giáo. Sau khi làm điều này, tôi được thuyết phục rằng Kinh Thánh là đáng tin cậy và đáng tin về mặt lịch sử trong lời chứng của nó về Chúa Giê-xu.

Clark H. Pinnock, nguyên giáo sư về thần học hệ thống tại trường Đại Học McMaster Divinity, phát biểu rằng:

Không có tài liệu nào tồn tại từ thế giới cổ xưa được chứng minh bằng một loạt các lời chứng lịch sử và văn bản tuyệt vời đến thế, và mang đến một loạt các dữ liệu lịch sử tuyệt vời mà một quyết định sáng suốt có thể được đưa ra. Một người chân thật không thể bỏ qua một nguồn tài liệu như thế này. Chủ nghĩa hoài nghi liên quan đến những ủy nhiệm lịch sử của Cơ Đốc Giáo dựa trên sự thiên vị không hợp lý [ví dụ, chống nghịch lại với siêu nhiên].

Douglas Groothuis, giáo sư phụ tá về triết học và trưởng khoa triết học về tôn giáo tại trường Thần Học Denver chỉ ra rằng “Tân Ước tốt hơn là được chứng thực bởi những bản thảo cổ xưa hơn là bất kỳ tác phẩm văn học cổ xưa nào khác.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.