41. Sự Áp Giải

Chúa Giê-xu cùng các môn đệ đi đến một nơi gọi là Ghết-sê-ma-nê. Ngài bảo họ, “Ngồi đây đợi ta cầu nguyện.”  Rồi Ngài mang Phi-e-rơ, Gia-cơ và Giăng đi với mình, lúc ấy lòng Ngài bắt đầu buồn rầu và bối rối lắm.  Ngài bảo họ, “Lòng ta buồn bã đến chết được. Các con hãy ở đây và tỉnh thức.”

Sau khi đi cách họ một khoảng, Ngài quì xuống cầu nguyện để, nếu có thể được, Ngài sẽ không phải trải qua giờ đau khổ nầy.  Ngài cầu nguyện như sau, “*A-ba,  thưa Cha! Cha có thể làm mọi điều. Xin lấy ly đau khổ nầy khỏi con. Nhưng xin hãy làm theo ý muốn Cha chứ không phải theo ý muốn con.”                                                        Mác 14: 32-36 (BPT)

Phần Con Người Của Ngài

Đôi khi trong việc chú trọng rằng Chúa Giê-xu thật sự là Chúa, rất dễ để quên rằng Ngài cũng là một con người. Sự sau đớn không phải là điều xa lạ đối với Chúa Giê-xu- Ngài biết và cảm nhận được sự đau đớn. Là Chúa, Ngài biết trước được sự đau đớn mà Ngài sắp phải đối mặt. Ngài cảm thấy choáng ngợp với viễn cảnh Ngài sẽ đối mặt. Ngôn ngữ gần gủi như vậy mà chỉ có con trai mới có với người cha yêu dấu của mình, Chúa Giê-xu cầu nguyện lớn tiếng, Abba-thưa Cha- xin hãy tìm một cách khác đi. Nhưng sau đó Ngài dâng lên ý muốn con người của mình lên cho Cha trên trời và cầu nguyện, Ý Ngài được nên.

Ngay lúc Chúa Giê-xu còn đang nói thì Giu-đa, một trong mười hai sứ đồ ập đến. Cùng đi với hắn có nhiều người mang gươm giáo, gậy gộc. Họ được các giới trưởng tế, các giáo sư luật và các bô lão Do-thái phái đến.

Giu- ra dấu trước cho chúng rằng, “Ai mà tôi hôn là người ấy. Hãy bắt lấy và giải đi thật cẩn thận.”                                                                            Mác 14: 43-44 (BPT)

Chúa Giê-xu biết mọi việc sẽ xảy đến cho mình nên bước tới hỏi họ, “Các anh tìm ai?”Chúng trả lời, “Tìm Giê-xu người Na-xa-rét.”                                                               Giăng 18: 4-5 (BPT)

Ngài phán

Ngài nói, “Chính tôi đây.”  Giu-đa, kẻ phản Ngài cũng đứng đó với chúng.

Giăng 18:5 (BPT)

Chúa Giê-xu trả lời câu hỏi với một sự nhấn mạnh “Chính Tôi”. Từ này có thể được dịch theo nghĩa đen là “Chính Ta là Chúa Tự Hữu!” Như chúng ta đã thấy, từ Tự Hữu là Danh Xưng của Chúa, có nghĩa là Đấng tồn tại bằng chính quyền lực của mình. Và điều này không phải là ai khác đang nói, nhưng là chính Đức Chúa Trời. Tác dụng điều đó đáng để chú ý.

Khi Chúa Giê-xu nói, “Chính tôi đây!” thì chúng đều lùi lại và té xuống đất.

Giăng 18: 6 (BPT)

Họ không chỉ đơn giản là ngã xuống đất, họ lùi lại và té xuống. Chúa Giê-xu thổi bay chân họ chỉ với một chút vẻ oai nghi của Ngài. Sau khi nhóm người sửng sốt có thể đứng lên trên đôi chân mình và tự thối lui…

Một lần nữa Ngài lại hỏi, “Các anh tìm ai?”

Chúng đáp, “Tìm Giê-xu, người Na-xa-rét.”

Giăng 18:7 (BPT)

Bạn hầu như có thể cảm nhận được sự tôn sùng và kính sợ của đám đông. Chúa Giê-xu đã ổn định lại đám đông. Điều này không tạo nên một sự áp giải thông thường. Bức tường của sự tự tin của họ càng bị rạn nứt hơn khi Chúa Giê-xu bày tỏ rằng Ngài đã biết được dấu hiệu của sự phản bội đã được thỏa thuận trước đó.

Nhưng Chúa Giê-xu hỏi hắn, “Giu-đa, có phải con dùng cái hôn để trao Con Người cho kẻ thù của Ngài không?”                                                                          Lu-ca 22:48 (BPT)

Giu-đa tiến thẳng đến Chúa Giê-xu và nói, “Thưa thầy!” rồi hôn Ngài.

Mác 14:45 (BPT)

Mười một môn đồ khác kích thích để hành động. Si-môn Phi-e-rơ có một vũ khí…

Thấy vậy, một trong các môn đệ vung gươm ra chém đứt vành tai người đầy tớ của thầy tế lễ tối cao.                                                                         Ma-thi-ơ 26:51 (BPT)

Sự Chữa Lành

Chúa Giê-xu bảo, “Thôi! Đừng chém nữa.” Rồi Ngài rờ vành tai của người đầy tớ và chữa lành cho.                                                                                      Lu-ca 22:51 (BPT)

Bạn có thể nói được điều gì nữa? Thậm chí lúc đang ở giữa sự căng thẳng, Chúa Giê-xu nghĩ về những người khác; Ngài chữa lành đầy tớ của thầy tế lễ tối cao. Đó cũng là một nỗ lực nhỏ về phần Phi-e-rơ- nổ lực nhưng không có kiến thức. Ở mức độ con người, các môn đồ đông hơn rất nhiều. Bạn không thể không ngưỡng mộ những cố gắng của Phi-e-rơ. Ít ra thì ông cũng đã cố gắng! Nhưng rõ ràng là Phi-e-rơ làm với lưới tốt hơn là với kiếm. Khi bạn nhắm vào cái đầu mà lại chặt trúng một vành tai, điều này cũng nói lên một điều gì đó.

 Câu hỏi, Câu hỏi

Sau đó Chúa Giê-xu hỏi một câu hỏi- một câu hỏi không thoải mái.

Chúa Giê-xu bảo họ, “Các anh dùng gươm giáo và gậy gộc đến bắt ta như thể ta là tên phạm pháp. Mỗi ngày ta giảng dạy trong đền thờ công khai mà các anh không dám bắt. Nhưng những việc nầy xảy ra để lời Thánh Kinh được thành tựu.”

Mác 14: 48-49 (BPT)

Các câu hỏi của Chúa luôn luôn bày tỏ suy nghĩ thật sự của một người, và nếu đám đông đã phải mất một chút thời gian để suy nghĩ, họ sẽ nhận ra được sự không kiên định trong các hành động của mình. Nhưng họ cương quyết với ý định của mình về những việc làm ngoài Đấng Christ, thậm chí việc chứng kiến quyền năng lạ lùng của người này cũng đã không thay đổi họ một chút nào cả.

Sợ hãi cho cuộc sống của mình, các môn đồ trốn lúc nữa đêm.

Ngay lúc ấy tất cả các môn đệ đều bỏ Ngài chạy trốn hết.

Mác 14:50 (BPT)

Toán lính và sĩ quan chỉ huy người La mã cùng toán lính Do-thái liền ra tay bắt Chúa Giê-xu. Chúng trói Ngài lại.                                                                              Giăng 18:12 (BPT) 

Một người hầu như không thể đọc điều này mà không cảm thấy có một sự vô lý. Chúa Giê-xu chỉ là một cá nhân. Những người được gửi đến để áp giải Ngài có thể lên đến con số giữa 300 đến 600 lính. Thêm vào đó, các chỉ huy người Do Thái, thầy tế lễ và đầy tớ. Điều này chắc chắn là một sự đàn áp quá lớn, nhưng bạn không thể không tự hỏi sâu thẳm bên trong họ đã cảm nhận được sự yếu thế về quyền lực. Họ thúc giục Chúa Giê-xu và ràng buột Ngài. Sa-tan phải cười rất vui.

Trong Tòa

Những người bắt Chúa Giê-xu giải Ngài đến nhà riêng của thầy tế lễ tối cao, nơi có đông đủ các giới trưởng tế, các bô lão Do-thái, cùng các giáo sư luật đang hội họp.                                                                              Mác 14:53 (BPT)

Tòa án ở trong đền thờ thì không được tổ chức vào ban đêm. Thực tế là Hội Đồng người bao gồm bảy mươi mốt người có thể tập hợp lại rất nhanh có thể nói cho bạn một số điều về các âm mưu của họ. Sự nhiệt tình của họ trong việc triệu tập vào lúc nửa đêm bày tỏ càng thêm. Điều mà họ đang làm là hoàn toàn bất hợp pháp theo như luật của chính họ. Mặc dầu đối với những người không quen thuộc với hệ thống quan xét ngày đó, sự không kiên định trong thách thức này là hoàn toàn rõ rằng. Không thành vấn đề. Quên các luật lệ đi. Họ chỉ muốn Chúa Giê-xu chết thôi.

Các giới trưởng tế cùng cả hội đồng Do-thái cố tìm bằng cớ để có thể giết Ngài, nhưng cả hội đồng không tìm được chứng cớ nào. Có nhiều người đến vu cáo Ngài nhiều điều, nhưng những lời họ khai mâu thuẫn nhau.

Sau đó thầy tế lễ tối cao đứng trước mặt họ và hỏi Chúa Giê-xu, “Anh không trả lời gì hết à? Anh không trả lời những điều người ta tố cáo anh sao?” Nhưng Chúa Giê-xu làm thinh, không trả lời tiếng nào.                                                             Mác 14: 55-56, 60-61 (BPT)

Ngài có phải là Chúa không?

Thầy tế lễ tối cao hỏi Ngài một câu nữa, “Anh có phải là Đấng Cứu Thế, Con của Thượng Đế đáng chúc tụng không?”

Mác 14:61 (BPT)

Câu hỏi trắng đen rõ ràng: “Ngài có phải là Chúa không?”

Chúa Giê-xu đáp, “Phải, ta là Đấng Cứu Thế. Trong tương lai các ông sẽ thấy Con Người ngồi bên phải Thượng Đế, Đấng quyền uy và sẽ ngự đến giữa mây trời.”

Nghe câu ấy, thầy tế lễ tối cao liền xé áo mình và tuyên bố, “Chúng ta đâu cần nhân chứng nữa! Các ông đã nghe hắn nói phạm thượng, nghịch với Thượng Đế rồi. Các ông nghĩ sao?”

Mác 14: 62-64 (BPT)

Thầy tế lễ tối cao, Cai-phe, biết chính xác về điều mà Chúa Giê-xu đã nói. Chúa Giê-xu tuyên bố mình là chính Chúa. Lời báng bổ co nghĩa là bất cứ điều gì được cho là xâm phạm đến tính cách của Chúa, và đối với một con người bình thường tự cho mình là Chúa tức là phạm tội phạm thần. Nhưng Chúa Giê-xu không phải chỉ là một con người thôi- Ngài Là Chúa! Tuy nhiên, cả Cai-phe hoặc những người lãnh đạo Do Thái khác cũng không tin Ngài. Cho nên họ kết tội Chết đối với Ngài. Nhưng có một vấn đề: hôi đồng đã không có quyền lực để kết tội chết; chỉ có người Rô-ma mới có thể làm được điều đó.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

Tài liệu giúp bạn hiểu thêm về Tin Lành