32. Quyền Lực Và Danh Tiếng

Sau khi Giăng bị tù, Chúa Giê-xu đến miền Ga-li-lê giảng Tin Mừng về Thượng Đế.  Ngài dạy, “Thời đã điểm. Nước Trời đã gần kề. Ai nấy hãy ăn năn và tiếp nhận Tin Mừng!”

Mác 1: 14-15 (BPT)

Chúa Giê-xu đến mang đến cho những người Do Thái một danh nghĩa mới, một vương quốc hướng dẫn bởi Đức Chúa Trời. Lúc ban đầu, những người đó phải phần nào bối rối bởi lời mời gọi này. Đây là chúa Giê-xu, mặc với áo vải thô. “Chẳng phải dòng dõi của Ngài đến từ Na-za-rét? Cha của Ngài là một người thợ mộc, tôi tin là vậy.” Và Ngài đang đi bằng chân mình. Các vua thường không đi bộ! Một vị vua thật sự sẽ đến trên một con ngựa-một chiến mã, với các xe ngựa và đội quân- và vua sẽ đi lên cung điện của vua Hê-rốt. Một vị vua có thể đưa ra một thử thách, một sự tuyên bố độc lập của vua. Bạn không bao giờ có thể đọc thấy điều đó trong các thông điệp của Chúa Giê-xu thậm chí lúc minh mẫn nhất. Ngài bảo hãy ăn năn. Loại vua nào mới có thể nói điều đó? Những lời đàm tiếu của khu vực đã có một ngày thú vị. Thậm chí những người rất nghiêm túc cũng bật cười.

Nhưng không phải ai cũng đùa cợt. Sự ăn năn là điều gì đó đã xảy ra ở bên trong, và tấm lòng là nơi mà Đấng Christ muốn bắt đầu luật của ngài. Đối với những người mà thật sự gặp Chúa Giê-xu…ồ, ngài là rất khác. Lời Ngài khiến bạn dừng lại và suy nghĩ.

Khi đang đi dọc theo hồ Ga-li-lê, Ngài thấy Xi-môn và em là Anh-rê đang quăng lưới xuống hồ vì hai người vốn làm nghề chài lưới.  Chúa Giê-xu bảo họ “Hãy theo ta, ta sẽ biến các anh thành những tay đánh lưới người.” Xi-môn và Anh-rê lập tức bỏ lưới lại đi theo Ngài.

Đi một khoảng nữa, Ngài thấy hai anh em khác tên Giăng và Gia-cơ, con của Xê-bê-đê, đang ngồi trong thuyền vá lưới.  Ngài gọi hai người thì họ liền để cha mình lại trong thuyền với mấy người làm công rồi đi theo Ngài.

Mác 1: 16-20 (BPT)

Quyền Lực

Chúa Giê-xu và các môn đệ đi đến thành Ca-bê-nâm. Đến ngày Sa-bát Ngài vào hội đường để dạy dỗ.  Dân chúng rất ngạc nhiên về lối giảng dạy của Ngài, vì Ngài dạy như người có quyền năng, chứ không giống các giáo sư luật.

Mác 1: 21-22 (BPT)

Những người đã lắng nghe Chúa Giê-xu đã biết rằng có điều gì đó không bình thường về Ngài. Sự dạy dỗ của Ngài đòi hỏi sự chú ý, và không nghi ngờ gì, họ đã lắng nghe chính Đức Chúa Trời. Nhưng Chúa Giê-xu không chỉ phán với uy quyền của mình, nhưng ngài cũng chứng minh nó nữa.

Ngay lúc ấy trong hội đường có một người bị tà ma ám. Anh kêu lớn, “Giê-xu ở Na-xa-rét ơi, Ngài muốn làm gì chúng tôi đây? Có phải Ngài đến để diệt chúng tôi không? Tôi biết Ngài là ai—Ngài là Đấng Thánh của Thượng Đế!”

Mác 1: 23-24 (BPT)

Đây là một tình huống về việc bị quỉ ám. Một trong những quỉ của Sa-tan đang sống trong người đàn ông này, với sự đồng thuận của người đó. Quỉ đã biết Chúa Giê-xu là ai, gọi Ngài là Đấng Thánh của Đức Chúa Trời!

Chúa Giê-xu mắng quỉ, “Im đi! Ra khỏi người nầy ngay!”

Mác 1:25 (BPT)

Bởi vì các quỉ luôn xuyên tạc lẽ thật cho những mục đích của riêng họ, chúa Giê-xu đã không muốn họ nói với người khác về Ngài là ai. Chính bản thân Đấng Christ xác nhận rằng Ngài là Chúa bằng việc đuổi quỉ ra.

           Quỉ liền vật mạnh anh ta xuống, rú lên một tiếng lớn, rồi ra khỏi.

Dân chúng vô cùng sửng sốt, hỏi nhau, “Việc nầy nghĩa là sao? Ông nầy dạy điều mới lạ và đầy quyền năng. Đến nỗi ông ta ra lệnh cho tà ma chúng cũng vâng theo.”  Thế là tiếng đồn về Chúa Giê-xu loan truyền nhanh chóng khắp cả miền Ga-li-lê.

Mác 1: 26-28 (BPT)

Bây giờ các lưỡi đang đung dưa với các tiếng khác nhau. Quyền lực đáng kinh ngạc của Ngài đã phải khiến cho những tin tức đầu dòng của các phần tin đồn của khu vực và điều này chỉ là lúc ban đầu!

Có một người cùi đến quì gối van xin Chúa Giê-xu, “Lạy Chúa, nếu Chúa muốn, Ngài có thể chữa lành cho con được.”

Chúa Giê-xu động lòng thương anh. Ngài giơ tay rờ trên người anh và bảo, “Ta muốn. Hãy lành bệnh đi!” Bệnh liền dứt, anh được lành ngay.

Mác 1: 40-42 (BPT)

Trong lịch sử, bệnh phong hủi là một căn bệnh chết người- một sự tổn thương kinh khủng, một cái chết từ từ. Kinh Thánh nói rằng chúa Giê-xu chữa lành tất cả các sự đau đớn ghê gớm, của một người rõ ràng là rất ốm hoặc tật nguyền nặng. Không người nào từng bị chuyển đi chổ khác bởi vì bệnh tật của người đó là không thể chữa được. Ngài thậm chí khiến kẻ chết sống lại!

Điều quan trọng cần phải hiểu rằng chúa Giê-xu đã không phải đang diễn kịch để làm thú vui cho quần chúng. Chúa Giê-xu không chỉ cảm thấy sự đồng cảm chân thật đối với những người Ngài giúp nhưng Ngài cũng xác nhận rằng cả Ngài và thông điệp của Ngài cũng đến từ Thiên Đàng. Không, Ngài đã không cần một con chiến mã, một xe ngựa, hoặc một đội quân. Tất cả Ngài cần làm đó là nói ra. Ngài là Chúa.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.