45. Thông Điệp Trên Đường Đến Em-ma-út

  • Từ A-đam đến Nô-ê 

Để trả lời câu hỏi này…Tại sao Chúa Giê-xu đã phải chết?…chúng ta cần phải quay lại với thời gian, và bắt đầu ngay từ lúc ban đầu.

A-đam và Ê-va

Hãy nhớ lại mối quan hệ đặc biệt tồn tại giữa Đức Chúa Trời và con người ngay từ lúc ban đầu của sự sáng tạo? Đức Chúa Trời tạo nên con người, không phải là một rô-bốt, nhưng với một ý muốn riêng, để mà qua các sự lựa chọn theo sự vâng lời, con người sẽ tôn cao Đức Chúa Trời, giống như là một đứa con trai biết tôn trọng cha mình.

Nhưng sau đó A-đam và Ê-va hoàn toàn bỏ qua sư chỉ dẫn của Đức Chúa Trời và trải nghiệm với những điều hiểu biết bị cấm. Vì các sự kiện khác xung quanh sự kiện này chứa nhiều phần quan trọng của trò chơi ghép hình này, Kinh Thánh sử dụng một số bức tranh với từ rất quyền năng để giúp chúng ta có thể hiểu được điều gì đã xảy ra.

Kinh Thánh nói rằng con người cảm thấy rằng mình biết nhiều hơn Đức Chúa Trời về điều gì là tốt cho mình. Con người tự chọn con đường cho chính mình, làm việc theo ý mình, nhưng con đường đó đã dẫn đến một hoang mạc tâm linh. Con Người bị HƯ MẤT.

Thay vì lắng nghe Đức Chúa Trời, con người tin cậy nơi Sa-tan. Con người gia nhập với các đội ngũ nổi loạn của Sa-tan, vì thế cho nên trở nên một KẺ THÙ của Đức Chúa Trời.

Nhưng sự lựa chon đó đã có những sự phân nhánh. Kinh Thánh dạy chúng ta rằng hậu quả của tội lỗi là rất đắt giá.

Bởi vì không có sự tin cậy, nên không có mối quan hệ. Ngay lập tức, mối quan hệ đặc biệt giữa Đức Chúa Trời và con người kết thúc. Bị chia cắt bởi tội lỗi, con người đã RẤT XA khỏi sự hoàn hảo, Đức Chúa Trời thánh khiết. Đức Chúa Trời không còn gần gũi nữa. Ngài dường như ở rất xa và có khoảng cách.

Sa-tan không phải là một người bạn nhân từ như Đức Chúa Trời. Hơn thế nữa, Quỉ điều khiển con người với những lời nói dối để làm những điều tội lỗi theo ý nó. Con người trở nên một NÔ LỆ cho Sa-tan và nô lệ của tội lỗi.

Bằng việc tự lựa chọn cách cho mình, con người đã không tuân theo một mệnh lệnh mà Đức Chúa Trời đã ban hành. Điều này không phải là đã không mang lại ảnh hưởng hay tổn thương, vì bất cứ khi nào bạn bất tuân một luật lệ, bạn cũng phải đối mặt với một hậu quả.

Đức Chúa Trời đã lấy đi áo khoác choàng của tình bạn và mặc lên áo khoác của quan tòa. Là một quan xét đoán con người, Đức Chúa Trời thấy rằng con người CÓ TỘI- đó là bất tuân luật của Ngài, tội chống nghịch lại một Đức Chúa Trời thánh khiết.

Thực chất, Đức Chúa Trời viết ra một lời tuyên án, một Giấy Ghi Nợ. Con người bây giờ là một NGƯỜI MANG NỢ với một cái giá phải trả. Sự đền trả cho tội lỗi đó là sự chết.

Mỗi con người bây giờ sẽ CHẾT về mặt thể xác. Linh hồn sẽ bị phân cách khỏi thể xác; sự sống bị phân cách khỏi gia đình và bạn bè.

Bởi vì mùi hôi thối của tội lỗi đã phá hủy toàn bộ nhân cách của con người, Đức Chúa Trời tách biệt chính Ngài ra khỏi con người. Mối quan hệ của con người với Đức Chúa Trời đã chấm hết- mối quan hệ đó đã CHẾT.

Sau khi sự chết thể xác xảy đến, sẽ có một SỰ CHẾT THỨ HAI. Con người sẽ bị chia cắt khỏi Đức CHúa Trời mãi mãi và khỏi các biểu hiện của tình yêu Ngài. Con người sẽ bị nhốt vào trong Hồ Lửa, một nơi đã được chuẩn bị cho Sa-tan và các quỉ của nó.

Sự chết thống trị cuộc sống của con người ở ba mặt, và con người không thể làm gì về điều đó. Con người đã không có sự lựa chọn nào khác về việc con người có muốn chết hay không. Đó là một thực tế đắng cay mà tất cả đều phải đối mặt; mà tất cả đều có chung; mà tất cả ai nghĩ tới cũng sẽ khóc lóc và sợ hãi. Với sự kết luận tuyệt đối, Kinh Thánh viết rõ ràng rằng…

… Ai làm tội thì người đó phải chết.                                                     2 Sử Ký 25:4 (BPT)

Những bức tranh với từ này giúp cho chúng ta hiểu việc con người đã bị tách biệt xa cách khỏi Đức Chúa Trời đã trở thành một kết cục tội lỗi của A-đam và Ê-va. Con người đối mặt với câu hỏi lâu đời đó: Làm sao chúng ta có thể xóa bỏ đi tội lỗi cùng với các hậu quả của nó và đạt được sự công bình ngang bằng với sự công bình của Đức Chúa Trời để chúng ta có thể được chấp nhận lại trong sự hiện diện của Ngài?

Một Cố Gắng Tuyệt Vọng

Hãy nhớ lại cách mà A-đam và Ê-va cố gắng che phủ tội lỗi của mình bằng cách che đậy thân thể mình với lá cây vả? Chúng ta đã thấy được điều đó, mặc dầu Đức Chúa Trời từ chối những nổ lực của họ, Ngài đã không bỏ họ trong lúc hoạn nạn. Thế nhưng, Ngài…

… lập ra phương cách để cho những ngươi bị đày đi xa sẽ không phải mãi mãi xa cách Ngài.

2 Sa-mu-ên 14: 14 (BPT)

Đức Chúa Trời sử dụng những sự kiện này để dạy A-đam và Ê-va, cũng như là chúng ta, nguyên tắc chung được áp dụng cho tất cả loài người.

Sự Chấp Nhận

Cũng giống như là A-đam và Ê-va không thể khiến cho bản thân họ được chấp nhận bởi Chúa bằng việc chỉnh sửa về vẻ bên ngoài của họ, chúng ta cũng không thể được chấp nhận dựa vào những vẻ bề ngoài của chúng ta. Chúng ta có thể tạo ấn tượng với những người khác với những gì chúng ta có ở bên ngoài, nhưng Đức Chúa Trời biết chúng ta thật sự như thế nào.

Chúng ta đã thấy rằng Đức Chúa Trời đã chu cấp cho A-đam và Ê-va với một cách để được chấp nhận, nhưng ở một phương diện khác. Kinh Thánh nói rằng…

Sau đó Thượng Đế lấy da thú làm áo quần cho hai vợ chồng và mặc cho họ.

Sáng Thế Ký 3: 21 (BPT)

Tầm quan trọng của câu ngắn này có thể bị xem nhẹ nếu không nhờ những phần khác của Kinh Thánh giải thích điều đó. Như vậy điều đó có nghĩa là gì? Chúa Giê-xu đã nói với những môn đồ của Ngài những gì? Rất đơn giản như thế này: Cũng giống như là một động vật đã phải chịu chết để có thể mặc lấy A-đam và Ê-va loại quần áo được chấp nhận, như vậy Chúa Giê-xu cũng phải chết để khiến cho chúng ta được chấp nhận trước sự hiện diện của Đức Chúa Trời. Điều này đã là và cũng là ý tưởng của Đức Chúa Trời. Đó là cách mà Đức Chúa Trời chấp nhận.

Các môn đồ đã vật lộn để có thể hiểu được Chúa Giê-xu đang nói về điều gì, đó phải là hàng loạt các câu hỏi.

Vì sao Chúa tại yêu cầu một con vật chết cho chỗ của A-đam và Ê-va. Tại sao Ngài không đơn giản là để mặc họ với các loại lá mà Ngài chọn? Và tại sao Chúa Giê-xu đã phải chết cho chúng ta? Đã có những cách nào khác nữa không?

Chúng ta có thể cho rằng Chúa Giê-xu đã tiếp tục với câu chuyện tiếp theo.

Ca-in và A-bên

Hãy nhớ lại cách các con của A-đam và Ê-va mang dâng những của lễ lên cho Chúa? Tại sao họ đã làm điều đó? Chúng ta có thể thấy rằng cách để thoát ra mà được Chúa đề ra có hai khía cạnh.

Mặt ở bên trong- một điều gì đó mà họ phải thực hiện trong tấm lòng của mình, một sự lựa chọn của Ca-in và A-bên mà mỗi người phải thực hiện bằng chính mình.

Cũng có một mặt ở bên ngoài- một sự trợ giúp thị giác để giúp họ hiểu rằng để xóa bỏ tội lỗi thì cần mất những gì.

Hãy nhớ lại cách mà chúng ta đã thấy khi Ca-in và A-bên mang những của lễ của họ đến cho Đức Chúa Trời, Ca-in đã mang đến những rau củ từ khu vườn của mình nhưng A-bên đã mang đến một con chiên đầu lòng trong bầy của mình? Đức Chúa Trời từ chối của lễ của Ca-in, nhưng chấp nhận của lễ của A-bên. Tại sao?

Ca-in

Bên trong: Ca-in đã không tin nơi Đức Chúa Trời. Ông đã có suy nghĩ của chính mình về cách để xóa bỏ tội lỗi và khiến mình trở nên đúng đắn trước mặt Đức Chúa Trời.

Cũng một cách như vậy, thế giới của chúng ta có nhiều người cũng có khái niệm riêng về Đức Chúa Trời và cách để làm vui lòng Ngài. Việc có một lý thuyết theo đúng ý riêng của mình đã trở thành một điều hợp thời. Một Đức Chúa Trời được thiết kế theo ý kiến khách hàng là điều đang thịnh hành. Ca-in đã phải cảm thấy đúng đắn tại nhà mình.

Bên Ngoài: Dựa vào suy nghĩ của mình, Ca-in đã làm theo điều ông muốn. Ông đã mang đến một của lễ mà không nói lên được cách mà Đức Chúa Trời giải quyết với vấn đề tội lỗi. Rau củ không thể đổ máu ra được. Ca-in đã bỏ qua sự thật là…

… không đổ huyết thì không thể được tha tội.

Hê-bơ-rơ 9:22 (BPT)

Của lễ của ông đã không mang đến một sự đền trả-bao phủ cho tội lỗi. Kinh Thánh nói với chúng ta…

Đừng như Ca-in, vốn thuộc về Kẻ Ác nên ra tay giết em mình… Vì những việc ông làm là ác, còn những việc em ông làm là thiện.                                                            1 Giăng 3:12 (BPT)

A-bên

Về mặt khác, Đức Chúa Trời chấp nhận của lễ dâng của A-bên.

Bên trong: A-bên đã tin cậy nơi Đức Chúa Trời là Đấng Cứu Thế của mình. Đây là điều Đức Chúa Trời muốn. Đức Chúa Trời vẫn muốn con người tin cậy nơi Ngài. Chúng ta được nói đến nhiều lần qua các trang Kinh Thánh, là chúng ta phải tin cậy nơi Đức Chúa Giê-xu Christ là Đấng Cứu Rỗi của mình.

Bên ngoài: Đức Chúa Trời chấp nhận của lễ của A-bên bởi vì nó mô tả được điều mà Chúa Giê-xu đã làm trên cây thập tự.

  • Nó biểu tượng cho sự thay thế: Vì một con sinh tế vô tội chết cho chỗ của A-bên, cho nên Chúa Giê-xu, là đấng vô tội, chết cho chỗ của chúng ta, trả thay hình phạt chết cho chúng ta.

Chính Chúa Cứu Thế đã chịu khổ khi Ngài chịu chết vì anh chị em. Nhờ sự chết ấy Ngài đền tội cho anh chị em. Ngài là Đấng vô tội, nhưng đã chịu khổ thay cho kẻ có tội để đưa anh chị em về với Thượng Đế.                                                                    1 Phi-e-rơ 3:18 (BPT)

  • Nó biểu tượng cho sự đền tội: Giống như là một con vật đổ máu ra để A-bên có được sự bao phủ cho tội lỗi của mình, cũng giống như cách đó Chúa Giê-xu dâng mình lên làm một của lễ huyết cuối cùng để mà chúng ta có thể được tha thứ cho tội lỗi của mình.

Kinh Thánh nói rằng mối quan hệ bị phá vỡ bởi sự không vâng lời bây giờ đã được khôi phục lại thông qua sự chết của Chúa Giê-xu trên thập tự giá.

Trước kia anh chị em bị phân cách khỏi Thượng Đế. Trong tư tưởng, anh chị em thù nghịch với Ngài … Nhưng nay Thượng Đế đã khiến anh chị em trở nên bạn hữu Ngài qua sự chết của Chúa Cứu Thế…

1 Cô-lô-se 1: 21-22 (BPT)

Là con cái của A-đam và Ê-va, chúng ta được sinh ra trong thế giới này là kẻ thù của Đức Chúa Trời…

…nhưng bây giờ bởi vì sự chết thể xác của Chúa Giê-xu trên cây thập tự giá, chúng ta được hòa thuận. Chúng ta có thể là bạn trở lại. Mối quan hệ đổ vỡ đã được hàn gắn.

Một số người có thể nói, “Được rồi, tôi có thể thấy được sự chết của Chúa Giê-xu giải quyết vấn đề tội lỗi cho chúng ta, nhưng làm cách nào để chúng ta có thể đạt được một sự công bình ngang bằng với sự công bình của Đức Chúa Trời để mà chúng ta có thể được chấp nhận lại vào trong sự hiện diện của Ngài?”

Như chúng ta đã nói cách đây nhiều chương, câu hỏi này có hai mặt, giống như hai mặt của một đồng tiền. Chúng đều liên quan với nhau. Chúng ta không thể tách rời chúng. Khi Đức Chúa Trời giải quyết vấn đề tội lỗi cho chúng ta, Ngài cũng nhấn mạnh đến sự thiếu công bình. Chúng ta sẽ hiểu được điều này hơn chỉ trong một vài chương trước.

Nô-ê

Vào Ngày của Nô-ê con người bỏ quan Lời của Đức Chúa Trời. Có thể họ đã nghĩ rằng ông già đó bị điên. Tình huống là thế nào chăng nữa, họ đã thuyết phục chính mình rằng cuộc sống chỉ tồn tại ở đây và bây giờ. Đức Chúa Trời đã không giữ lại sự đoán xét chỉ bởi vì họ có một triết lý sai về cuộc sống. Họ chỉ bị hủy hoại trong sự ngu ngốc của chính họ.

Đức Chúa Trời đã nói điều này: giống như là những người vào ngày của Nô-ê chịu sự đoán xét cho tội lỗi của họ, cho nên Đức Chúa Trời sẽ đoán xét tất cả con người, bất kể cách họ nghĩ là như thế nào.

Kẻ ngu dại nghĩ thầm, “Chẳng có Thượng Đế đâu.”

Thi Thiên 53:1, 14:1 (BPT)

Ai tự ỷ lại là dại dột…  Châm Ngôn 28:26 (BPT)

Đức Chúa Trời sẽ để cho chúng ta bỏ qua Ngài hoặc thậm chí đôi khi từ chối cách của Ngài, nhưng cuối cùng chúng ta phải đối mặt với một kết cục không thể tránh được: chúng ta phải trả nợ tội của mình bằng sự chết đời đời.

Hãy nhớ cách mà Nô-ê cùng các con của ông được giữ an toàn ở trong Thuyền Lớn? Chỉ có duy nhất một chiếc thuyền, và duy nhất một cánh cửa để bước vào và đạt được sự trú ẩn khỏi cơn lụt lội. Không còn một cách nào khác.

Cũng giống như vậy, Chúa Giê-xu Christ là cách duy nhất để đến với sự sống đời đời. Giống như sự an toàn chỉ có thể được tìm thấy ở bên trong chiếc Thuyền, nên chỉ có ở trong Chúa Giê-xu chúng ta có thể tìm được sự an toàn từ hình phạt đời đời.

Chúa Giê-xu đáp, “Ta là đường đi, chân lý, và sự sống. Ta là Con đường duy nhất dẫn đến Cha”.                                                       Giăng 14:6 (BPT)

Chỉ có một cách để đến với Đức Chúa Trời. Những người bỏ qua hoặc từ chối con đường đó sẽ đối mặt với số phận giống như những người đã không nghe lời cảnh báo của Nô-ê về cơn đại hồng thủy sắp đến: sự chết đời đời với tất cả những điều liên quan tới nó.

Kinh Thánh rất rõ ràng. Chúa Giê-xu là cách duy nhất để đến với Đức Chúa Trời.

Ba-bên

Hãy nhớ lại cách chúng ta đã thấy được rằng Ba-bên là một sự kiện của một tổ chức tôn giáo trong Kinh Thánh? Con người muốn xây dựng một tòa tháp cao để đạt tới Thiên Đàng. Chúng ta đã nói rằng định nghĩa cho từ tôn giáo là: các cố gắng của con người để đạt đến Đức Chúa Trời. Tại Ba-bên, con người làm nô lệ cho gạch và vữa. Cũng giống như vậy, tôn giáo là một người giao việc mà đòi hỏi sự vật lộn thường xuyên. Nó yêu cầu sự nổ lực không ngừng để làm vui lòng Chúa, các chúa, các thần hoặc thần tượng.

Ngược lại với tôn giáo, Kinh Thánh chỉ ra một cách đúng đắn để đến với Chúa đã được chu cấp bởi chính Đức Chúa Trời, khi ở trong sự nhân từ của Ngài, Đức Chúa Trời xuống với con người bằng thân thể con người của Chúa Giê-xu Christ. Tất cả công việc cần có để khôi phục lại mối quan hệ đỗ vỡ được thực hiện bởi Đức Chúa Giê-xu trên thập sự giá.

Bạn có thể hầu như thấy được tia sáng le lói của sự mừng rỡ trong mắt của các môn đồ khi họ lắng nghe kế hoạch của Đức Chúa Trời qua hàng ngàn năm lịch sử được hoàn thành trong Đức Chúa Giê-xu. Trong nhiều thế kỷ, con người đã mong chờ đến ngày khi được giải thoát ra khỏi sự xét đoán của tội lỗi. Bây giờ thời điểm đó đã đến. Nhưng Chúa Giê-xu vẫn chưa xong với sự giải thích của Ngài. Ngài tiếp tục, không nghi ngờ gì, với câu chuyện của Áp-ra-ham và Y-sác. 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.