Tag Archives: phong tục chôn cất của người Do Thái

Phong Tục Chôn Cất Của Người Do Thái Như Thế Nào?

Theo như phong tục tập quán về việc chôn cất của người Do Thái, thân thể của Chúa Giê-xu được bao bọc trong một tấm vải lanh. Khoảng tầm bảy mươi lăm pounds các đồ gia vị thơm, được trộn với nhau thành một loại chất dính, được đắp lên cùng với việc quấn thân thể lại (xem Giăng 19:39-40). Sau khi thân Ngài được đặt ở trong một phần mộ bằng đá chắc chắn, một tảng đá cực lớn, nặng xấp xỉ khoảng hai tấn, được lăn chắn ngang lối đi vào (xem Ma-thi-ơ 27:60).

Người lính canh Rô-ma là những người được kỷ luật rất nghiêm khắt đứng đó để bảo vệ ngôi mộ. Sự sợ hãi của việc bị trừng phạt trong vòng những người này “tạo nên sự chú ý không mắc lỗi nào đối với nhiệm vụ, đặc biệt là đối với việc canh giữ ban đêm”. Người lính canh này niêm phong và trong phần mộ con dấu của Rô-ma, một con dấu của quyền lực Rô-ma và thẩm quyền. Con dấu đó nhằm để ngăn chặn các hành động phá hoại. Bất cứ ai muốn dịch chuyển tảng đá ra khỏi lối ra của phần mộ đã phải làm vỡ đi con dấu và như vậy chịu sự nổi giận của luật Rô-ma.

Thế nhưng mặc cho các tên lính và niêm phong, phần mộ trở nên trống không.

Phần Mộ Trống Không?

Những người theo Chúa Giê-xu đã tuyên bố rằng Ngài đã sống lại từ cõi chết. Họ đã tường thuật rằng Ngài đã xuất hiện trước mặt họ qua một giai đoạn trên bốn mươi ngày, bày tỏ chính ngài cho họ thấy bằng nhiều bằng chứng thuyết phục (một số phiên bản Kinh Thánh nói rằng “những bằng chứng không thể sai lầm được; ví dụ có thể được xem tại Công-vụ 1:3). Sứ đồ Phao-lô đã xuất hiện trước mặt hơn năm trăm người theo ngài cùng một lúc, hầu hết những người đó vẫn còn sống và có thể xác nhận điều ông viết (1 Cô-rinh-tô 15:3-8).

Arthur Michael Ramsey, nguyên trưởng giám mục của Canterbury, viết: “Tôi tin vào sự Phục Sinh, một phần là bởi vì một loạt các sự thật không thể đếm được mà không liên quan đến nó.” Nhà thần học người Đức Paul Althaus cho rằng tuyên bố về Sự Phục Sinh “đã không thể nào có thể duy trì được ở trong Giê-ru-sa-lem trong từng ngày một, trong từng giờ một, nếu không có sự trống không của ngôi mộ như là một sự thật mà tất cả mọi người đều quan tâm”.

Paul L. Maier kết luận:

Nếu tất cả các bằng chứng được cân nhắc một cách cẩn thận và hợp lý, điều đó thật sự là chính đáng, theo như các điều lệ của nghiên cứu lịch sử, để kết luận rằng [phần mộ của Chúa Giê-xu] đã thật sự trống không…và không có một bằng chứng nhỏ nào ma chưa được khám phá ra trong các nguồn văn chương, khoa nghiên cứu văn khắc hoặc khảo cổ học mà đã bác bỏ lời tuyên bố này.

Làm sao chúng ta có thể giải thích được phần mộ trống?

Dựa trên các bằng chứng lịch sử đáng ngạc nhiên, các Cơ Đốc Nhân tin rằng thân thể của Chúa Giê-xu đã phục sinh trong một thời điểm và không gian thật bằng quyền lực siêu nhiên của Đức Chúa Trời. Các sự khó khăn trong niềm tin có thể lớn, nhưng các vấn đề vốn có trong sự không tin thậm chí còn lớn hơn.

Tình huống ở tại phần mộ sau sự Phục Sinh là rất đáng chú ý. Dấu niêm phong Rô-ma bị xé ra, có nghĩa là sự đóng đinh tự động chống lại bất cứ ai phá vỡ nó. Tảng đá lớn được dịch chuyển không chỉ là từ lối đi nhưng mà là từ toàn bộ ngôi mộ bằng đá, nhìn vào trông nó có vẻ như đã được nhặt lên và mang đi chổ khác. Lính đứng canh phần mộ đã chạy trốn.

Hoàng đế Byzantine Rô-ma Justinian trong danh sách Digest 49:16 trong đó một đơn vị lính Rô-ma có thể bị giết chết. Những điều này bao gồm việc ngủ gậc hoặc không canh giữ một vị trí nào đó.

Những người đàn bà đến và thấy rằng ngôi mộ trống không. Họ sửng sốt và quay lại nói chuyện với những người đàn ông. Phi-e-rơ và Giăng chạy đến bên phần mộ. Giăng đến trước, nhưng ông đã không bước vào. Ông nhìn vào bên trong và thấy tấm vải liệm, chú ý nhìn vào trong một ít, nhưng trống không. Thân thể của Đấng Christ đã đi qua những thứ đó và bước vào một sự tồn tại mới. Hãy đối mặt với điều đó, một cảnh tượng như thế có thể khiến bất cứ ai trở thành một người tin.

Bạn Nghĩ Gì?

Có phải bạn đã từng là một thành viên của một nhóm và điều gì đó đã xảy ra với tất cả các bạn?  Câu chuyện của bạn có giống như vậy không? Việc mỗi người đều nói một câu chuyện giống y như nhau thì khó khăn đến chừng nào?